Thập Niên 60: Xuyên Thành Nữ Lưu Manh, Tôi Dắt Con Trốn Đến Quân Đội - Chương 487: Chiêu Muội Làm Thanh Niên Trí Thức 4 - Thời Chi Nhan Bị Thuyết Phục

Cập nhật lúc: 25/03/2026 19:15

“Cái gì? Con muốn tìm một nơi ở trong thôn gần quân khu xuống nông thôn?”

Trong nhà, Chiêu Muội sau khi nói suy nghĩ của mình với bố mẹ, lập tức khiến cho Thời Chi Nhan không tán đồng.

“Chiêu Muội, sao con lại nghĩ muốn ở thôn xung quanh quân khu?”

“Cẩu Đản nói với con.” Chiêu Muội nói, “Cẩu Đản nói ở gần quân khu tương đối gần, vạn nhất có chuyện gì người trong nhà cũng có thể giúp đỡ.”

Chiêu Muội thuật lại lý do Cẩu Đản nói.

Thời Chi Nhan vẫn cứ nhíu mày.

“Nhưng mà Chiêu Muội, nhà chúng ta và nhà Cẩu Đản không giống nhau.

Chú Chu của con quanh năm không về quê, ở quê không có quan hệ gì, cũng không có tài nguyên gì, đưa con cái qua đó khẳng định là sẽ chịu khổ.

Nhưng con dựa theo tiêu chuẩn xuống nông thôn, trực tiếp xuống nông thôn đến thôn Na Sở của chúng ta, sau này cái việc xuống nông thôn này không phải giống như không xuống nông thôn sao?!”

Biểu cảm nhỏ của Chiêu Muội mang theo một luồng oán khí.

Nhiều năm như vậy rồi nha, cậu ngày ngày bị đám lão đầu kia nhìn chằm chằm học a học, đầu óc đều sắp học đến phế đi rồi.

Kết quả bọn họ còn không hài lòng, nói cậu không thông minh bằng Nhục Nhục.

Cậu thật sự ~ muốn c.h.é.m người!

Cho nên cậu mới không muốn xuống nông thôn giống như không xuống nông thôn đâu!

“Dù sao con chính là muốn cùng Cẩu Đản ở thôn xung quanh quân khu chúng ta, quê quán con đều đã ở đủ rồi.

Mẹ, mẹ cứ đồng ý với con đi mà!”

Thời Chi Nhan không d.a.o động.

Chiêu Muội nói, đầu óc xoay chuyển, lập tức ý thức được mình cầu sai người, thay đổi mục tiêu trực tiếp đi cầu xin bố ruột nhà mình.

“Lão đầu, bố tới giúp con nói với mẹ chút đi. Bố không phải vẫn luôn nói con không lớn nổi sao? Con vì sao không lớn nổi? Không phải bố ngày ngày đều nói con bị mẹ còn có Bà và ông nội bà nội chiều hư sao? Hiện tại chính là cơ hội con trưởng thành!”

Cố Diệc nghe được Chiêu Muội nói như vậy, tức khắc thập phần cạn lời.

Anh chưa từng thấy có ai so với thằng nhóc thúi nhà mình có tự mình hiểu lấy như vậy.

Nhưng cố tình còn nói trúng tim đen anh.

“Con nếu là ở dưới sự che chở của bọn họ, khẳng định là không lớn nổi nha.

Có câu là, người thành công tất trước phải khổ tâm chí, lao gân cốt, đói thể xác.

Con nếu là còn về cái thôn nhà mình, ngày ngày không phải còn sống những ngày tháng hiện tại của con?

Con trai con muốn tiến bộ, trong lòng là thật sự quá muốn tiến bộ nha!

Cho nên mới muốn đi một nơi xa lạ thử học tập, tự mình giặt quần áo thế nào, tự mình làm việc nhà nông thế nào… thử trưởng thành!”

Chiêu Muội lời này trong nháy mắt đả động Cố Diệc.

Phải biết rằng Chiêu Muội thằng nhóc thúi này, từ nhỏ đến lớn còn thật sự ngay cả quần áo cũng chưa giặt qua một lần!

Bình thường lúc ở tỉnh Yên hoặc nhà ở thôn Na Sở, chỉ đơn giản ăn cái hoa quả, người già đều phải tự mình bóc xong cắt xong lại đút tới trong miệng cậu.

Cũng chỉ có ở bên bố mẹ ruột bọn họ này, hai vợ chồng bọn họ sẽ không giống như trưởng bối không có giới hạn nuông chiều cậu.

“Chi Nhan, anh cảm thấy thằng nhóc thúi này nói dường như có chút đạo lý.” Cố Diệc nói.

“Nếu thật để thằng nhóc này đi thôn Na Sở xuống nông thôn, vậy về nhà còn không phải ăn ngon lười làm!”

Chiêu Muội vội vàng gật đầu: “Đúng đúng đúng đúng đúng! Bố nói đúng!

Con nếu là vẫn về thôn Na Sở, vĩnh viễn cũng không lớn nổi con muốn trưởng thành.

Con muốn làm việc, con muốn đi nơi xa lạ rèn luyện chính mình, con muốn làm phần t.ử tiên tiến!”

Chiêu Muội bắt đầu hô khẩu hiệu.

Cố Diệc tiếp tục nói: “Cứ để nó ở tìm cái thôn xung quanh quân khu chúng ta xuống nông thôn.

Thứ nhất chúng ta ở gần cũng có thể nhìn chằm chằm nó tốt hơn, thứ hai không có trưởng bối nuông chiều, nói thế nào cũng có thể trưởng thành không ít.”

Thời Chi Nhan có chút do dự.

“Nhưng các thầy giáo của nó đều đã chuẩn bị xong kế hoạch học tập hai năm sau đó của nó rồi.”

Chiêu Muội nghe được lời này trong mắt tất cả đều là kinh hoảng.

Cậu liền biết mình trốn thoát khỏi thôn Na Sở là chính xác.

Cố Diệc nói: “Chiêu Muội đi theo những thầy giáo đó học tập kiến thức là rất có giá trị.

Nhưng chúng ta cũng không thể chuyên bắt lấy chỉ số thông minh của nó mà bồi dưỡng.

Em xem nó hiện tại rõ ràng mỗi năm đều có nửa năm thời gian là sinh hoạt ở nông thôn, kết quả còn dưỡng thành cái dạng phế vật ngũ cốc không phân, ăn ngon lười làm, cái gì cũng sẽ không làm. Chúng ta có phải hay không nên để thân thể nó nhận được một phen rèn luyện rồi?”

Chiêu Muội vốn dĩ còn rất hài lòng lão đầu nhà mình nói giúp.

Kết quả từng câu từng câu này, sao nghe khiến cậu khó chịu như vậy chứ!

Nhịn xuống không thoải mái, cậu vội vàng tán đồng: “Lão đầu nói đúng. Con tán đồng, sau khi xuống nông thôn con nhất định nỗ lực cải tạo chính mình thật tốt, sau này trở về chính là một người đàn ông tốt cần cù giống như cậu út vậy!”

Thời Chi Nhan thấy Chiêu Muội nói như vậy, khóe miệng giật giật.

Tuy rằng cô cảm giác mình bị thuyết phục rồi, nhưng để Chiêu Muội giống như Thời Phân, vậy thì mặt trời phải mọc từ đằng tây rồi!

Tỉ mỉ ngẫm lại, nếu nuôi con biến thành số liệu hóa, vậy chỉ số thông minh và học thức của Chiêu Muội đều đã bị cô cày đầy bình rồi.

Học thức hiện giờ chờ qua hai năm nữa thi đại học nhẹ nhàng vào trường danh tiếng, thậm chí không học đại học đều có thể làm rất nhiều công việc chuyên nghiệp lương cao.

Nhưng năng lực phương diện sinh hoạt chưa bao giờ tăng lên qua.

Loại năng lực học lệch nghiêm trọng này của đứa nhỏ, tương lai không phải dễ dàng biến thành loại giống như kiếp trước cô xem trên tin tức thi đỗ Thanh Bắc nhưng sinh hoạt không thể tự lo liệu sao?

Tức khắc Thời Chi Nhan cũng ở trong lòng tán đồng đề nghị của Chiêu Muội rồi.

Có điều giờ phút này, cô nhìn Chiêu Muội vẻ mặt hưng phấn dáng vẻ đắc ý nhịn không được nhắc nhở:

“Mẹ đồng ý lựa chọn của con rồi, nhưng Chiêu Muội con cũng đừng cao hứng quá sớm. Đi nơi khác xuống nông thôn, đến lúc đó con không chịu cái khổ học tập, thì phải chịu cái khổ xuống đất bán mặt cho đất bán lưng cho trời!

Phải nhớ kỹ, sau khi lựa chọn rồi thì không thể tùy tiện hối hận.”

Chiêu Muội rất nghiêm túc gật đầu: “Mẹ con biết mà, con tuyệt không hối hận. Hối hận con chính là heo.”

Thời Chi Nhan bất đắc dĩ liếc cậu một cái.

Thằng nhóc thúi này hồi nhỏ làm heo còn ít sao?

Lúc này Cố Diệc mở miệng nói: “Mẹ con hiện tại cũng đồng ý rồi, vậy con có thể tự mình chọn nơi xuống nông thôn, có điều, trước khi đi còn phải có một điều kiện,”

Chiêu Muội nghe được lời này, tức khắc trong lòng lại bắt đầu oán thầm lão đầu nhà mình rồi.

Trước kia đã đặc biệt chán ghét, hiện tại là càng già càng chán ghét.

Cứ phải làm ra chuyện gì đó!

Trong lòng oán thầm một trận xong, cậu mới thu liễm cảm xúc nói: “Lão đầu, bố nói đi.”

“Con đi xuống nông thôn xong, tuyệt đối không thể ở nông thôn nhắc tới thân phận nhà chúng ta.” Cố Diệc nói.

Chiêu Muội nghe được lời này, trong nháy mắt yên lòng.

Yêu cầu này vấn đề không lớn.

Dù sao thím Thắng Nam nhà cậu là trưởng thôn, khẳng định sẽ nhìn thấy thông tin chi tiết của cậu, tuyệt đối không phải chính miệng cậu nói đâu nhé!

Cố Diệc tiếp tục nói:

“Nếu con nói con muốn trưởng thành thì không nên mượn thân phận nhà chúng ta mưu phúc lợi cho con. Yêu cầu này không thành vấn đề chứ?

Huống chi bố con năm đó lúc mới đi đi lính cũng là giấu giếm thân phận, không có nhận được bất luận sự chăm sóc nào.”

Chiêu Muội vội vàng gật đầu: “Đương nhiên có thể ạ. Lão đầu, bố nói cái gì thì là cái đó có điều là…”

Chiêu Muội nói bỗng nhiên hai chân lui về phía sau.

Tiếp theo lại lui lui, lui đến cách Cố Diệc giữ một khoảng cách an toàn rất dài.

Thậm chí đều sắp lui ra khỏi nhà chính rồi.

Lúc này, cậu mới bổ sung một câu: “Lão đầu bố nói đúng, lúc bố tham gia quân ngũ giấu giếm thân phận của mình, binh lính phía dưới không biết thân phận của bố, cũng chẳng qua chính là các lãnh đạo lớn quân khu đều biết bố mà thôi.”

Nói xong Cố Diệc trong nháy mắt sắc mặt trở nên vừa giận vừa quẫn.

Anh đứng dậy muốn vớ lấy chút gì đó hung hăng đ.á.n.h Chiêu Muội một trận, kết quả trong tay trống trơn, nhìn trái phải một chút đều không tìm thấy đồ vật đ.á.n.h người.

Cuối cùng, tức giận đến mức anh đều muốn cởi giày đ.á.n.h con rồi.

……

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.