Thập Niên 60: Xuyên Thành Nữ Lưu Manh, Tôi Dắt Con Trốn Đến Quân Đội - Chương 63: Về Đến Nhà Rồi
Cập nhật lúc: 22/03/2026 20:04
Thôn Na Sở quá lạc hậu.
Con đường nhỏ quanh co phóng mắt nhìn ra xa ngoại trừ núi vẫn là núi, có một loại cảm giác rơi vào sâu trong rừng rậm.
Trên đường, Thời Chi Nhan chủ động tranh xách hành lý trong tay Cố Diệc: “Để em xách cho, anh bế chắc Chiêu Muội là được.”
Cố Diệc không buông tay đưa hành lý cho cô: “Không cần, chút sức nặng này còn chưa nặng bằng lúc huấn luyện dã ngoại trước kia. Đường trơn, cẩn thận chút.”
Thời Chi Nhan ừ một tiếng, tay đặt lên cánh tay rắn chắc của Cố Diệc, gia đình ba người vất vả trở về cái thôn lạc hậu toàn là nhà đất rách nát.
Giày của hai người sau khi giẫm lên bùn lầy suốt dọc đường, bùn đất trên giày quả thực còn nặng hơn giày gấp mấy lần!
Dọc đường đi này Thời Chi Nhan đều lén lút chú ý thái độ của Cố Diệc, thấy anh từ đầu đến cuối không hề có ý tứ ghét bỏ, trong lòng không nhịn được lại cộng cho anh một điểm.
“Nhà em ở bên này.” Đầu thôn, Thời Chi Nhan chỉ đường.
“Anh biết.” Cố Diệc nói.
Tuy rằng năm đó anh chỉ tới một lần, nhưng ngôi làng lạc hậu lại tràn ngập vẻ cổ xưa này bốn năm trôi qua cũng không có chút thay đổi nào.
“Ái chà, đó chẳng phải là con lưu manh c.h.ế.t tiệt Thời Chi Nhan sao? Là nó nhỉ? Trông giống hệt nhưng sao cảm giác không đúng lắm?”
Cách đó không xa, một người phụ nữ đang làm việc dùng khuỷu tay huých người phụ nữ khác bên cạnh, mở miệng hỏi.
“Chính là nó đấy, bà không thấy đứa bé trong lòng người đàn ông kia là Chiêu Muội à!”
“Cái này xuất thôn đi ở rể rồi người cũng thay đổi, trước kia tuy rằng một bộ dạng lưu manh, nhưng cũng là dáng vẻ đại nữ nhân.
Bây giờ sao lại giống con Thời Tiểu Phượng bị bệnh kia, khúm núm một chút khí khái đàn bà cũng không có, còn đi sau đàn ông!”
“Đã bảo là đi ở rể rồi, còn có thể có tôn nghiêm gì chứ!”
Thời Chi Nhan cũng chú ý tới mấy người phụ nữ lén lút nhìn mình bàn tán cách đó không xa, cô chủ động mở miệng: “Đang bận đấy à?!”
“À, ừ. Chi Nhan, đây là dẫn đàn ông về à? Cô đi rồi mẹ cô nhớ cô lắm đấy, lát nữa nhìn thấy cô về chắc chắn vui mừng khôn xiết!”
Hai bên hàn huyên vài câu xong, ba người Thời Chi Nhan mới về nhà.
Lúc này đã là chập tối trời hơi đen, người trong nhà đều đã về.
Mẹ ruột Thời Chu Mai cùng hai chị gái ruột của cô đang ngồi ở cửa nói chuyện phiếm.
Anh rể ba đúng lúc đi ra đổ nước vo gạo, chắc là đang bận rộn nấu cơm.
Cậu em trai nhỏ nhất thì đang phơi quần áo dưới mái hiên.
Mấy đứa trẻ còn lại thì đang nô đùa ầm ĩ khắp trong nhà ngoài ngõ.
Tuy rằng khi chung sống với người nhà đời này đều là ở trạng thái NPC, nhưng lúc này nhìn thấy mọi người trong nháy mắt có một loại cảm giác sống mũi cay cay.
“Bà…… Bà ơi, con về rồi nè! Bà ơi, Bà có nhớ Chiêu Muội không ạ!”
Chiêu Muội kích động ngọ nguậy trong lòng Cố Diệc muốn xuống đất.
“Đợi một chút, đợi đến cửa hẵng xuống, đều là bùn lầy.” Cố Diệc nhắc nhở.
Chiêu Muội đã không thể chờ đợi được nữa.
Thời Chu Mai lúc này nhìn gia đình ba người trở về có chút không dám tin vào mắt mình.
Bà theo bản năng nhéo mình một cái, cảm giác đau đớn khiến bà ý thức được đây không phải là đang nằm mơ.
“Chi Nhan, Chiêu Muội, các con về rồi à! Nhớ c.h.ế.t mẹ rồi!”
Chiêu Muội cũng vung cái móng vuốt nhỏ muốn nhào vào lòng Thời Chu Mai: “Bà ơi, Chiêu Muội cũng nhớ Bà lắm! Nằm mơ cũng nhớ Bà ạ!”
Đừng thấy tên Chiêu Muội mang ý nghĩa trọng nữ khinh nam mà cho rằng Chiêu Muội không được sủng ái.
Nhưng cũng giống như người ngoài làng đều yêu con trai út, Thời Chu Mai cũng yêu thương Thời Chi Nhan đứa con gái út này nhất.
Nữ lưu manh Thời Chi Nhan ngày ngày lêu lổng bên ngoài, lại không làm việc nhà nông, lại không nuôi con, Chiêu Muội đương nhiên là do Thời Chu Mai đích thân nuôi lớn.
Trong nhà có mấy đứa trẻ như vậy Thời Chu Mai đương nhiên cưng chiều Chiêu Muội do mình đích thân nuôi lớn nhất.
“Ái chà, Chiêu Muội của bà rắn rỏi rồi!” Thời Chu Mai bế Chiêu Muội lên, vẻ mặt vui mừng.
Nặng hơn tức là ở bên ngoài được nuôi dưỡng không tồi, đúng là chuyện tốt lớn!
Thời Chu Mai ôm Chiêu Muội hôn lấy hôn để, nhìn Thời Chi Nhan không nhịn được đỏ hoe hốc mắt.
“Mẹ……” Thời Chi Nhan nhìn thấy Thời Chu Mai trong nháy mắt thế mà cũng không nhịn được giọng nói đều nghẹn ngào.
Thời Chu Mai cũng đỏ hoe mắt, gọi một tiếng:
“Vợ thằng cả, vợ thằng ba, nấu nhiều khoai lang chút, rồi lấy lạp xưởng trên gác bếp xuống nấu đi.”
“Biết rồi mẹ.” Trong nhà truyền đến giọng nói của một người đàn ông.
Lạp xưởng vốn dĩ là để dành đến lễ hội Sơn Hải quan trọng nhất của thôn mới ăn, bọn trẻ thèm cũng chỉ có thể ngửi một cái, nghe thấy được ăn thịt, bọn trẻ vốn đang ầm ĩ chơi đùa vui vẻ vô cùng.
Còn về chị cả và chị ba nhà họ Thời ở sau lưng Thời Chu Mai tuy rằng có chút đau lòng nhưng cũng không nói gì.
Thứ nhất là quan hệ nhà họ Thời vẫn rất tốt, thứ hai, những thứ như lạp xưởng mà nhà họ Thời không mua nổi này vốn dĩ cũng đều là do Thời Chi Nhan lúc trước làm lưu manh kiếm được ở bên ngoài.
“Lão Tứ, con đi ở rể xứ người rồi, ăn mặc cũng ra dáng con người phết nhỉ! Nghe nói mẹ của đàn ông xứ người đều không dễ đối phó, ở bên ngoài không bị mẹ chồng ác độc nào bắt nạt chứ?”
Chị cả Thời Chi Dung mở miệng quan tâm, lúc nói chuyện dường như cũng không cân nhắc đến việc bị Cố Diệc nghe thấy sẽ không hay.
Thời Chi Nhan còn chưa trả lời, chị ba Thời Chi Lệ lập tức tiếp lời:
“Người khác còn khó nói, Lão Tứ từ nhỏ đến lớn chịu thiệt bao giờ? Nó không bắt nạt người khác đã là tốt lắm rồi.”
“Không có đâu, các chị yên tâm đi, mẹ Cố Diệc người rất tốt. Không tin các chị hỏi Chiêu Muội.”
Thời Chi Nhan thanh minh một hồi cho nhân phẩm của Chu Vệ Lan, sau đó lập tức giới thiệu:
“Đây là mẹ em, chị cả em, chị ba em, cậu nhóc kia là em trai em, người nấu cơm trong nhà là anh rể ba của em.
Anh hai em gả đi rồi, bố em và anh rể ba không ở nhà chúng ta.
Bên chúng ta trước kia đàn ông là không cần ở nhà gái, nhưng sau này cấp trên đưa ra chính sách phải làm giấy đăng ký kết hôn các loại, trong thôn việc ở hay không ở nhà gái đều thuộc về sự lựa chọn của nhà trai.
Sau đó trong mấy đứa trẻ này, hai đứa con gái kia là của chị cả em, năm đứa còn lại là của chị ba em.”
Sau khi giới thiệu nhân khẩu trong nhà cho Cố Diệc, cô lại quay sang giới thiệu anh cho người trong nhà: “Đây là người đàn ông của con, tên là Cố Diệc.”
Lần đầu tiên ra mắt phụ huynh, Cố Diệc khó tránh khỏi vẫn có chút căng thẳng.
“Mẹ, chị cả, chị ba, còn có em út, chào mọi người.” Cố Diệc khách sáo nói, “Lần đầu tiên đến nhà, có mang cho mọi người một ít quà.”
Hai bà chị và bọn trẻ nhìn đồ hộp trong túi lưới đều không nhịn được nuốt nước miếng, dù sao bọn họ cũng đều lâu rồi không được ăn no, không thèm thuồng là giả.
Ngược lại Thời Chu Mai sự chú ý lại đặt trên người Cố Diệc.
“Cậu thanh niên biết nấu cơm không?”
“Biết ạ.”
“Biết giặt quần áo không?”
“Biết ạ.”
“Biết trông con không?”
“Biết ạ.”
Thời Chu Mai lúc này mới hơi hài lòng, ba thứ này đều biết là được rồi.
Giống như con ba nhà bà nói, con ranh mãnh Lão Tứ này chắc chắn sẽ không bị bắt nạt, cho dù là đi ở rể, đàn ông cũng là có thể dạy dỗ được!
“Biết thì cậu làm nhiều một chút, đàn ông ấy mà, vẫn phải cần cù một chút hôn nhân mới có thể hạnh phúc!”
“Mẹ nói phải ạ.” Cố Diệc mạc danh kỳ diệu cũng có một loại cảm giác bị mẹ chồng ác độc bới lông tìm vết.
Lúc trước khi Chu Vệ Lan đến quân khu, Cố Diệc vẫn rất quan tâm đến cảm nhận của bà.
Hiện giờ đổi thân phận một chút, Thời Chi Nhan đương nhiên cũng phải giúp anh giải vây:
“Mẹ, Chiêu Muội bây giờ đều là do Cố Diệc giáo d.ụ.c đấy. Giáo d.ụ.c hiểu chuyện lắm!
Hơn nữa Cố Diệc đặc biệt mua cho nhà mình mấy xấp vải, mẹ xem nhất định sẽ thích. Chiêu Muội, đồ ăn vặt và đồ chơi con mang về đâu?!”
Chiêu Muội lúc này mới nhớ tới chuyện này: “Đúng đúng đúng, bố mau lấy quà con mang về cho các anh chị em ra đi!”
Trong nháy mắt, sự chú ý của mọi người đều dồn vào quà cáp.
Thời Chu Mai liếc Thời Chi Nhan một cái, bà mới hỏi hai câu thôi mà, đã bênh vực rồi.
Lúc này, ánh mắt bất lực kia của bà có lẽ bà thông gia Chu Vệ Lan có thể hiểu được.
……
