Thập Niên 60: Xuyên Thành Pháo Hôi Cực Phẩm, Tuyệt Đối Không Tẩy Trắng - Chương 119: Bồi Đắp Tình Cảm
Cập nhật lúc: 04/05/2026 08:24
Rất tốt, cũng là chiếc giường này, bây giờ đến lượt cô cào tâm gãi gan ngủ không được rồi.
Hà Thụy Tuyết chằm chằm nhìn trần nhà, đen kịt chẳng nhìn rõ thứ gì, ngược lại bị vài tia sáng trăng hắt vào từ ngoài cửa sổ làm lóa mắt.
Trời đ.á.n.h, để một anh chàng đẹp trai có nhan sắc và vóc dáng đỉnh cao nằm trong phòng khách, thì có khác gì đặt một miếng thịt nướng hảo hạng trước mặt một người đã nhịn đói 3 ngày?
Lớp vỏ ngoài giòn rụm vàng ươm, dùng d.a.o nĩa chọc một cái là tươm nước, mặt cắt mang theo chút đỏ nhạt, kết cấu tầng lớp rõ ràng, mỡ và mùi thơm hoàn toàn ngấm vào trong thịt nạc…
Suỵt, không thể tiếp tục nghĩ nữa.
Đói quá. Quả nhiên, d.ụ.c vọng tình ái so với d.ụ.c vọng ăn uống thật sự chẳng đáng nhắc tới.
Mò mẫm trong bóng tối, cô rón rén bước ra phòng khách, đôi mắt ánh lên tia sáng long lanh.
Giang Diễn Tự vốn đang nhắm mắt tụng kinh, đột nhiên cảm nhận được trên đùi bị đè một vật nặng.
Bỗng chốc mở mắt ra, thấy có người đang ngồi bên cạnh, như không hề hay biết mà cúi người quan sát anh, bất đắc dĩ nói, “Cô đè lên đùi tôi rồi.”
“Ồ, ngại quá.”
Hà Thụy Tuyết vội vàng nhích ra.
Cô có thể nói mình là cố ý không?
Cảm giác của sô pha và đùi là khác nhau, cho nên cô không thực sự ngồi hẳn xuống, chẳng qua là tìm một cái cớ để gọi anh dậy mà thôi.
“Muộn thế này rồi, tìm tôi làm gì, đừng nói cư sĩ là lo lắng tà ma quấy phá, đến tìm bản đạo xin một lá bùa trừ tà nhé?”
Giang Diễn Tự thẳng người ngồi dậy một nửa, một tay chống lên tay vịn, một tay tùy ý vắt lên lưng tựa sô pha, phóng túng hất cằm nhìn cô, so với ban ngày lại có thêm vài phần hương vị tùy ý ngông cuồng.
“Hay là cư sĩ có lời gì khó nói ra miệng, chỉ có thể chọn lúc đêm khuya thanh vắng đến tìm tôi để giải tỏa, tôi tuy là người tu đạo, thỉnh thoảng cũng có thể đóng vai linh mục, nghe cô cầu nguyện một chút.”
“Bớt tự mình đa tình đi, tôi ra ngoài uống nước, xem anh nửa đêm có đạp chăn không, nếu không bị cảm ở chỗ tôi thì không hay lắm.”
“Vậy sao?”
Trong đêm tối đưa tay không thấy năm ngón, đôi mắt của Giang Diễn Tự vẫn sáng ngời ch.ói lọi.
Đột nhiên, anh kéo cánh tay Hà Thụy Tuyết lôi về phía mình, đợi đến khi khoảng cách hai người xích lại gần, anh đặt tay lên eo cô, trầm giọng nói, “Cư sĩ, bản đạo tính ra cô có hoa đào nhập mệnh, lại là hoa đào trong tường, chủ vợ chồng ân ái hòa hợp.
Nhưng nhà gái khó tránh khỏi trêu hoa ghẹo nguyệt, đặc biệt là kiểu người hòa nhã dễ gần nhân duyên rất tốt, cùng người khác giới nói chuyện cười đùa, qua lại mật thiết, may mà hai bên đều không có ý nghĩ xằng bậy… Cư sĩ có muốn biết chính duyên của cô là ai không?”
Giọng nói của anh trong trẻo, cố ý kéo dài âm cuối, nghe mà khiến tai người ta có chút ngứa ngáy.
Nhưng Hà Thụy Tuyết lại thấy nhạt nhẽo vô vị, anh dứt khoát đọc số chứng minh thư của tôi luôn đi.
Mấy tên thầy bói này thì có khác gì spoil nội dung đâu.
“Không muốn.”
Cô định lùi về sau, lúc này mới phát hiện Giang Diễn Tự nhìn thì gầy, thực chất là kiểu người cường tráng, một cỗ sức trâu dùng không hết, cánh tay như cái vòng sắt, tin chắc cho dù là nam giới trưởng thành cũng khó mà lay chuyển, chẳng lẽ từ nhỏ đã tu tập võ học.
“Cư sĩ yên tâm, bản đạo tính toán hữu nghị, không chuẩn không lấy tiền. Hợi Mão Mùi tại Tý, cô là tuổi Mão, kết hợp với lá số t.ử vi mà xem, vị trí hoa đào hẳn là ở hướng chính Bắc, khoảng cách không quá ba mươi km.
Suỵt ~ Nghĩ kỹ lại, Nhà tang lễ Hoài An vừa khéo nằm ở hướng chính Bắc nhà cô, sao lại có chuyện trùng hợp đến thế nhỉ?”
“Anh bớt tự mình đa tình đi, người ở hướng chính Bắc nhiều lắm.”
“Đúng vậy, tiếc là tự xem bói cho mình không chuẩn xác, nếu không tôi nhất định phải hợp nhân duyên của hai chúng ta một chút. Ơ? Cư sĩ, ngài không vui lắm à, không còn cách nào khác, lời nói thật luôn chướng tai mà.
Vận mệnh là không thể ngăn cản, cô nên học cách chấp nhận, cũng giống như bây giờ, cô nhớ thương tôi đến mức ngủ không được thì cứ nói thẳng ra đi, hà tất phải lén lút qua đây làm gì? Quân t.ử trên xà nhà, không phải là quân t.ử đứng đắn đâu.”
Hà Thụy Tuyết nhìn thấy bộ dạng làm bộ làm tịch của anh liền tức giận, nhưng lại cố tình không thể nổi giận được, trai đẹp mà, uốn éo làm điệu cũng là phiêu diêu phóng khoáng, có một loại vận vị không nói nên lời.
Là đồ án tốt nghiệp của Nữ Oa, anh an phận chút bán mặt làm phù rể không được sao, tại sao cứ phải mọc ra cái miệng, mở miệng ra là tự hủy hoại hình tượng.
Cô mỗi ngày đều nhảy nhót lặp đi lặp lại giữa việc bị nhan sắc mê hoặc và ghét bỏ, khoảng cách đến tâm thần phân liệt đã không còn xa nữa rồi.
“Ngậm miệng! Nói thêm một câu nữa, tối nay anh đến sô pha cũng đừng hòng ngủ, cứ ngồi trên cái bồ đoàn rách của anh đi.”
Giang Diễn Tự phảng phất như bị dọa sợ, trước tiên là ngạc nhiên, sau đó là hai mắt thất thần, chậm chạp nằm trở lại, dùng chăn che nửa mặt, “Thì ra cư sĩ lại không ưa tôi như vậy, đã thế này, tối nay tôi về vậy, kẻ xui xẻo, thì thích hợp ở nơi xui xẻo.”
Hà Thụy Tuyết chăm chú nhìn cái miệng lải nhải không ngừng của anh, thật đáng ghét, lại còn đầy đặn hồng hào c.h.ế.t tiệt, nhìn là thấy vô cùng dễ hôn.
Cô vươn tay bịt nó lại, đập mạnh đầu lên vai anh, giọng nói rầu rĩ, “Anh biết tôi muốn nghe cái gì mà?”
Ánh mắt Giang Diễn Tự lóe lên, mang theo ý cười, “Nhưng nếu cư sĩ không chủ động đề cập trước, bản đạo làm sao có thể đoán được tâm tư của cô chứ?”
Hà Thụy Tuyết đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt va chạm, tựa như có pháo hoa nổ tung.
Thứ bốc cháy không phải là sự mập mờ, mà là chiến ý.
Cô không phải là người dễ dàng nhận thua, Giang Diễn Tự cũng vậy.
Tuy bọn họ cũng không hiểu rốt cuộc mình đang kiên trì cái thứ gì, nhưng chính là cứng cỏi không thể mở miệng trước, chuyện này liên quan đến quyết định trọng đại xem tương lai rốt cuộc ai mới là chủ gia đình!
Không nhận được câu trả lời vừa ý, Hà Thụy Tuyết hậm hực trở về phòng ngủ, trước khi đi Giang Diễn Tự giao cho cô một túi thơm, cô treo ở đầu giường, trong mùi hương thoang thoảng rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.
Đợi đến khi Hà Thụy Tuyết tỉnh lại, ánh nắng đã hoàn toàn chiếu vào trong nhà, hôm nay không phải đi làm, nhưng nghĩ đến trong nhà có thêm một người, cô hiếm khi không nằm ườn trên giường, mà mơ màng đi đ.á.n.h răng súc miệng.
Lúc cô đang cân nhắc xem có nên lấy cho Giang Diễn Tự một chiếc bàn chải mới không, thì phát hiện anh đang dùng cành liễu chấm kem đ.á.n.h răng chậm rãi làm sạch, thôi được rồi, người ở những niên đại khác nhau có những cách khác nhau.
Anh lau sạch tay và mặt, quay đầu nhìn sang, “Hôm nay muốn đi làm gì?”
“Làm chuyện xấu.”
Trong mắt Hà Thụy Tuyết, cách bồi đắp tình cảm tốt nhất của một đôi nam nữ chính là cùng nhau tiến về phía trước hướng tới mục tiêu chung, trở thành những người bạn đồng hành chung chí hướng trong quá trình hợp tác.
Đương nhiên, mục tiêu này có thể tốt có thể xấu, cùng nhau phấn đấu vươn tới lý tưởng, chạm vào điểm sáng trong tâm hồn đối phương quả thực có thể kéo gần khoảng cách trái tim, nhưng cùng nhau làm chuyện xấu sau đó ôm giữ bí mật chung, song song trốn trong góc tối tăm ôm nhau sưởi ấm cũng khá tuyệt.
Giống như đại phản diện là cô đây, lựa chọn đương nhiên là vế sau.
Giang Diễn Tự đã sớm biết đức hạnh của cô, nghe vậy cũng không đưa ra dị nghị, mà cầm lấy khăn mặt, bước tới lau sạch từng ngón tay cô một cách tỉ mỉ, “Đi ăn sáng trước đã, muốn ăn ở ngoài hay làm ở nhà?”
“Trong nhà chẳng còn đồ gì nữa, chúng ta ra ngoài ăn.”
Quầy ăn sáng thì có, nhưng không nhiều, đều là quốc doanh, bọn họ mỗi người mua một cái quẩy, Giang Diễn Tự mua nhiều hơn cô một cái bánh bao, ăn xong liền đi đến địa điểm đã thăm dò từ trước.
Tối qua Tôn Lai Nghi lại không về nhà họ Tôn, xác suất lớn là ngủ lại ở căn nhà ả thuê.
Khu vực này là vùng giáp ranh không ai quản lý thường thấy, khắp nơi đều là những túp lều dựng bằng gỗ và chiếu cói, dân cư hỗn tạp, rất nhiều gia đình không tìm được việc làm, không nhận được bao nhiêu lương thực hàng hóa đều sống ở đây.
