Thập Niên 60: Xuyên Về Thời Bao Cấp Làm Vợ Đại Lão - Chương 88: Đừng Sợ
Cập nhật lúc: 03/02/2026 12:00
Nghiêm Tuyết cũng không ngờ Tiết Vĩnh Khang vừa đi khỏi thì mình chuyển dạ.
Ban đầu cô tưởng chỉ là cơn gò t.ử cung, nhưng rất nhanh đã nhận ra không ổn, đây là cơn đau chuyển dạ.
Cô lập tức bảo với Nhị nãi nãi: "Bà ơi chắc cháu sắp sinh rồi."
Giọng cô rất bình tĩnh, Nhị nãi nãi lúc đầu chưa phản ứng kịp, lát sau mới kêu lên "Ái chà": "Cháu sắp sinh rồi á?"
Đồ đạc đã chuẩn bị sẵn từ trước, Nhị nãi nãi là người có kinh nghiệm, lập tức chạy sang nhờ hàng xóm đi báo tin cho Kỳ Phóng.
Lúc quay lại, Nghiêm Tuyết đã xõa tóc ra: "Bà giúp cháu gội cái đầu, tiện thể hâm nóng cơm, lát nữa cháu ăn một ít."
Cô sinh con so, chuyển dạ lâu, không ăn chút gì thì lát nữa lấy đâu ra sức.
Mấy câu này đáng lẽ là lời Nhị nãi nãi định nói, bị cô nói tranh mất, bà cụ nhìn cô câm nín.
Nghiêm Tuyết ôm bụng cười: "Bà nhanh tay lên hộ cháu, không lát nữa cháu đau không ăn nổi đâu."
Nếu không phải sắc mặt tái nhợt và ch.óp mũi lấm tấm mồ hôi do cơn đau vừa rồi, thì hoàn toàn không nhìn ra đây là sản phụ sắp lâm bồn.
Bà cụ vâng dạ, vội vàng đi hâm cơm, rồi xách hai phích nước nóng vào giúp cô gội đầu.
Không lâu sau Kỳ Phóng về, vẫn mặc nguyên bộ đồ bảo hộ lao động, nhưng thần sắc trông vẫn khá bình tĩnh.
Vừa vào cửa, ánh mắt anh đã dán c.h.ặ.t lên người Nghiêm Tuyết: "Anh đã đi mời bà đỡ rồi, lát nữa là tới."
Nghiêm Tuyết "ừ" một tiếng. Người đàn ông nói tiếp: "Anh cũng đã báo cáo với bí thư Lang, nếu cần thiết, xe tải của lâm trường luôn sẵn sàng."
Đây là lo xa nhỡ có chuyện gì bất trắc, báo trước một tiếng thì lúc cần sẽ không luống cuống, cũng không phải đợi lâu.
Nghiêm Tuyết lại "ừ" thêm tiếng nữa, cúi đầu nghĩ xem mình còn cần dặn dò gì không. Người đàn ông đã nhanh ch.óng thay quần áo, rửa tay, đến bên cạnh giúp cô lau tóc: "Kế Cương anh nhờ thím Lưu đi đón rồi, nếu không tiện thì để thằng bé ngủ nhờ nhà họ Lưu một đêm."
Đến cả Nghiêm Kế Cương đang ở trường anh cũng tính toán xong xuôi, không biết trong thời gian ngắn ngủi đó anh đã chạy bao nhiêu nơi, sắp xếp bao nhiêu việc.
Nghiêm Tuyết nghĩ mãi, không biết do anh sắp xếp quá chu đáo hay do cô đau bụng quá mà chẳng nghĩ ra được gì cần bổ sung.
Điều này khiến cô không khỏi nhìn anh, chưa quen lắm với việc bản thân không cần động não mà mọi chuyện đã đâu vào đấy.
Nhị nãi nãi cũng chưa quen. Hai vợ chồng này đứa nào cũng lý trí, bình tĩnh, làm việc đâu ra đấy, khiến bà là người lớn tuổi nhất trong nhà lại cảm thấy thừa thãi.
Một lúc sau bà đỡ của lâm trường tới. Nhìn thấy tình cảnh trong nhà, bà ấy còn nghi ngờ không biết có phải sắp đẻ thật không.
Sản phụ không kêu đau, người nhà không cuống quýt. Bà hỏi cái gì là có ngay cái đó, cứ như đã diễn tập cả trăm lần.
Người chồng còn đang dìu vợ đi lại, cánh tay rắn chắc, giọng nói trầm ổn, khiến bà đỡ đứng bên cạnh cũng cảm thấy yên tâm hơn vài phần.
Đến khi các cơn co thắt của Nghiêm Tuyết ngày càng dồn dập, bà đỡ thấy đã đến lúc, bảo đưa người vào trong. Kỳ Phóng đỡ lấy vai Nghiêm Tuyết, đặt một nụ hôn lên trán cô: "Bác sĩ bảo t.h.a.i ngôi thuận, con cũng không lớn, sinh thường sẽ ổn thôi, đừng sợ."
Câu cuối cùng anh thì thầm vào tai cô, như sợ người khác nghe thấy, nhưng lại khiến hốc mắt Nghiêm Tuyết cay cay.
Anh phát hiện ra rồi.
Phát hiện ra cô không muốn để mọi người lo lắng nên cố tỏ ra không hoảng hốt, không sợ hãi.
Nhưng đây là lần đầu tiên cô sinh con, bụng đau quặn thắt, lại ở cái thời đại thiếu thốn đủ đường, muốn tìm bệnh viện mổ đẻ cũng khó.
Nghiêm Tuyết lạc quan, mạnh mẽ, nhưng cô không phải người sắt đá, chỉ là ông trời chưa bao giờ cho cô cơ hội để yếu đuối.
Lần đầu tiên cô hơi mất kiểm soát cảm xúc, nhìn người đàn ông trước mặt. Tuy anh không nói gì, nhưng đôi mắt ngập nước đã nói lên tất cả.
Kỳ Phóng đưa tay che mắt cô, rồi ôm lấy khuôn mặt cô, cúi đầu cụng trán mình vào trán cô, mặc kệ trong phòng còn có người khác: "Không sợ, có anh ở đây."
Giọng nói vẫn chắc chắn như khi anh bảo đã mời bà đỡ, đã báo cáo bí thư Lang, mọi thứ đã sẵn sàng...
Anh thậm chí còn hôn nhẹ lên môi cô: "Nếu đau quá cứ gọi anh, anh vào với em." Giọng điệu đầy tin cậy.
Nghiêm Tuyết không kìm được rướn người lên, c.ắ.n mạnh vào xương quai xanh của anh, c.ắ.n đến ướt cả áo mới buông ra, đẩy anh ra ngoài: "Anh đừng ở đây làm vướng chân nữa."
Những chuyện sau đó Nghiêm Tuyết không nhớ rõ lắm, chủ yếu là đau đến mức không còn sức để nhớ, chỉ biết làm theo khẩu lệnh hít sâu, rặn đẻ của bà đỡ.
Không biết bao lâu sau, cô cảm thấy người nhẹ bẫng, tiếp đó là giọng nói vui mừng của bà đỡ: "Sinh rồi, sinh rồi! Là một thằng cu mập mạp!"
Có người đưa kéo đã khử trùng, cắt dây rốn cho bé, sau đó là tiếng khóc vang dội của trẻ sơ sinh.
Nghiêm Tuyết thở dốc một hồi lâu, mở mắt ra mới phát hiện lâm trường đã cắt điện, trên bàn thắp một ngọn nến tỏa ra ánh sáng mờ ảo.
Có người dùng khăn lau mồ hôi trên mặt cho cô, rồi nhẹ nhàng vén những lọn tóc rối dính bên má.
Chỉ là vén mãi mấy lần vẫn không xong. Ban đầu cô tưởng tóc dính c.h.ặ.t quá, sau mới phát hiện là tay người đàn ông đang run.
Điều này khiến cô không kìm được nhìn vào khuôn mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng điềm tĩnh của anh, phì cười: "Thợ cả Kỳ, bình thường anh sửa máy móc cũng thế này à?"
Động tác của anh khựng lại, đầu ngón tay thô ráp khẽ vuốt ve má cô: "Thế nên cũng may cái máy không phải là em."
Giọng anh trầm ấm, đôi mắt hoa đào dưới ánh nến nhìn cô đầy vẻ quyến luyến.
Nghiêm Tuyết nhận ra mình sai rồi, người đàn ông này không phải nhìn con ch.ó cũng thâm tình, mà khi anh thực sự dịu dàng thì ánh mắt ấy rất khác biệt.
Cô lẳng lặng nhìn anh, để mặc anh chỉnh lại tóc tai, quần áo cho mình, rồi mới đảo mắt tìm con.
"Cân rồi, sáu cân mốt (khoảng 3kg)." Bà đỡ đã lau sạch sẽ và quấn tã cho bé, đưa cho Kỳ Phóng. Anh nhẹ nhàng đặt con xuống bên gối Nghiêm Tuyết.
Thật sự là một cục bông nhỏ xíu mềm mại, da đỏ hỏn, mắt vẫn nhắm nghiền, hơi thở nhẹ nhàng đều đều.
Nghiêm Tuyết áp má vào con, cảm nhận sự mềm mại của tình mẫu t.ử thiêng liêng và hơi ấm len lỏi tận đáy lòng.
Từ hôm nay cô có thêm một người thân, một người thân cùng chung dòng m.á.u với cô và Kỳ Phóng.
Kỳ Phóng cũng đưa tay định chạm vào con, đầu ngón tay sắp chạm vào má bé lại rụt lại, đổi thành dùng mu bàn tay khẽ áp vào.
Từ hôm nay anh cũng có thêm một người thân, một người thân cùng chung dòng m.á.u với anh và Nghiêm Tuyết...
Nghiêm Kế Cương được gặp cháu trai vào ngày hôm sau. Cậu bé nhìn chị gái, rồi nhìn anh rể, cuối cùng vẫn không nỡ nói ra câu cháu trai trông hơi xấu.
Ngược lại Lưu Vệ Bân đi theo xem em bé lại rất có kinh nghiệm: "Không sao đâu, Ái Dung nhà em lúc mới đẻ cũng thế, lớn lên là đẹp ngay."
Con bé Ái Dung giờ đã biết ngồi, trắng trẻo bụ bẫm đúng là không xấu, Nghiêm Kế Cương yên tâm hẳn.
Hai đứa nhỏ xem em bé xong lại phải về trường học, còn Kỳ Phóng xin nghỉ phép chăm vợ ở cữ, ở nhà lo cho hai mẹ con.
Nghiêm Tuyết không biết một người đàn ông như anh làm sao mở miệng xin nghỉ phép chăm vợ đẻ được, nhưng tóm lại Từ Văn Lợi đã duyệt rồi.
Thế là ngoài việc cho con b.ú, chuyện thay tã lót Nghiêm Tuyết hoàn toàn không phải động tay. Tiết Vĩnh Khang đến lần nữa, trực tiếp bị Kỳ Phóng chặn ở cửa.
Anh không cho gã vào nhà, đứng chắn ngay cửa buồng trong: "Lần trước cô ấy đã nói rất rõ ràng rồi."
Giọng nói lạnh nhạt, đôi mắt hoa đào nhìn người ta cứ toát lên vẻ ớn lạnh, khiến người đối diện sởn gai ốc.
Tiết Vĩnh Khang lập tức nhớ lại ánh mắt hôm đó, nhưng lại tự trấn an là mình đa nghi. Hắn có chọc ghẹo gì Tú Nghiên đâu, cô sinh con thì liên quan gì đến hắn.
Hơn nữa người đàn ông này hôm trước rõ ràng có vẻ động lòng, còn chê ít cơ mà. Hắn cười xòa: "Chuyện đó không vội, để sau hãy nói. Hôm nay tôi đến thăm cháu." Hắn móc túi ra năm đồng.
Số tiền này thực sự không ít, thời này đi thăm hỏi thường chỉ hai đồng, huống hồ hắn chỉ là ông chú họ xa lắc xa lơ bao năm không gặp.
Kỳ Phóng chỉ nhìn lướt qua, không hề nhận lấy, đột nhiên hỏi: "Nhà cô ấy cho ông không ít nhỉ?"
Câu hỏi trúng tim đen khiến sắc mặt hắn cứng đờ: "Cậu nói gì vậy? Một nét b.út không viết nên hai chữ Tiết, tôi và nhà Tú Nghiên dù sao cũng là họ hàng..."
"Nên ông mới chịu chi đậm thế này?" Kỳ Phóng cụp mắt nhìn năm đồng bạc, rõ ràng không nói gì nặng nề nhưng lại đầy vẻ châm chọc.
Tiết Vĩnh Khang bắt đầu thấy mất mặt: "Tú Nghiên sinh con, tôi làm chú mừng chút quà thì có sao?"
Xem ra thái độ của đối phương đúng là có liên quan đến việc Tú Nghiên sinh non, hoặc là chê ít thật, hoặc là hai vợ chồng chưa thống nhất được.
Tiết Vĩnh Khang hạ giọng: "Cậu tự suy nghĩ đi, dù sao cũng là của trời cho, các người có mất công sức gì đâu."
Thấy Kỳ Phóng im lặng, hắn bồi thêm: "Tôi cũng vì nể tình bố Tú Nghiên mới chạy vạy chuyến này. Đồ đạc vốn dĩ thuộc về Tú Nghiên, chẳng lẽ lại để người ngoài hưởng?"
Nhưng Nghiêm Tuyết căn bản không thèm để mắt đến đống của cải đó, càng không muốn dính dáng đến họ. Kỳ Phóng nhìn hắn bằng ánh mắt nhạt thếch: "Chẳng phải còn có ông sao?"
Tiết Vĩnh Khang ngẩn người chưa kịp phản ứng, người đàn ông đã nói tiếp: "Dù sao cũng chẳng mất công sức gì, ông đi cũng thế thôi."
Lần này Tiết Vĩnh Khang hiểu ra, ý đối phương bảo hắn đi đập chậu chịu tang cho chú ba Tú Nghiên, làm hiếu t.ử hiền tôn.
Đây chẳng phải sỉ nhục người ta sao? Hắn và chú ba Tú Nghiên là cùng vai vế, mặt Tiết Vĩnh Khang sa sầm xuống vì tức giận.
Kỳ Phóng làm như không biết: "Đúng lúc nước phù sa không chảy ruộng ngoài, ông còn được hưởng phần nhiều hơn."
Anh lẳng lặng nhìn hắn: "Dù sao một nét b.út không viết nên hai chữ Tiết, các người là họ hàng, ông làm thế càng thêm thân thiết."
Đúng là chọc tức c.h.ế.t người không đền mạng, "thân càng thêm thân" dùng trong trường hợp này à?
Mắt Tiết Vĩnh Khang đỏ ngầu vì tức: "Cậu chê ít thì nói thẳng, đừng có ở đây mà giở giọng buồn nôn!"
Nói rồi hắn định xông vào trong: "Tôi không nói chuyện với cậu, tôi hỏi Tú Nghiên xem mẹ nó dạy nó thế đấy à?"
Cổ tay hắn bị Kỳ Phóng bóp c.h.ặ.t: "Biết điểm dừng đi, đừng gây rắc rối cho cô ấy."
Ánh mắt cảnh cáo, lực tay không nhẹ chút nào, Tiết Vĩnh Khang không biết anh bóp vào đâu mà đau đến không thốt nên lời.
Tiếng động bên ngoài nhỏ dần, Nghiêm Tuyết nằm trên giường lò bên trong cũng thả lỏng thần kinh.
Theo thói quen, Tiết Vĩnh Khang đến, phản ứng đầu tiên của cô là tự mình giải quyết, nhưng Kỳ Phóng đã nhanh hơn một bước.
Không những ra mặt thay cô, cái miệng của người đàn ông này vẫn độc địa như mọi khi, chắc Tiết Vĩnh Khang lần đầu được nếm trải.
Nghiêm Tuyết cảm thấy không cần nghe cũng biết chồng mình đã chọc tức Tiết Vĩnh Khang đến mức nào. Cô không nhịn được hôn con trai: "Sau này con đừng học bố con nhé, mồm miệng ngọt ngào chút mới được con gái thích."
Kỳ Phóng từ ngoài bước vào, vừa vặn nghe thấy câu này, khựng lại một chút rồi đến bên ngắm con: "Sau này học mẹ con ấy."
Ý bảo Nghiêm Tuyết mồm miệng ngọt ngào, khéo ăn nói. Nghiêm Tuyết bật cười: "Người đi rồi à?"
"Đi rồi." Kỳ Phóng ngồi xuống mép giường cạnh cô, "Nhưng chắc chưa từ bỏ ý định đâu, vẫn muốn tìm em nói chuyện, phải thêm dầu vào lửa cho hắn một chút."
Vậy thì Nghiêm Tuyết chỉ còn biết cầu phúc cho ông chú kia thôi. Nghĩ đến Lương Kỳ Mậu, Vu Thúy Vân, Trình Ngọc Trinh, rồi nghĩ đến Trần Kỷ Trung vẫn đang cải tạo lao động...
Quả nhiên, con trai cô im thin thít là đang buồn ị; còn bố nó im thin thít chắc chắn là đang ủ mưu tính kế hại người.
Hai ngày sau, cả lâm trường đều biết tin Nghiêm Tuyết đã sinh. Đủ loại người lấy cớ đến thăm con, lại bắt đầu kéo đến.
Ai quan hệ tốt với Nghiêm Tuyết, không có mục đích gì khác thì Kỳ Phóng cho vào, còn những người Nghiêm Tuyết không muốn gặp thì anh chặn ngay từ cửa.
Trong số đó có vợ Phan Đại Cao, người trước kia định gán ghép cô gái ngốc cho em trai Nghiêm Tuyết. Từ lúc biết nhân công dài hạn ở trạm thí điểm được chia bao nhiêu tiền, chị em bạn dâu nhà mụ lại cãi nhau một trận to.
Đừng nói em dâu, chính mụ cũng muốn tự tát mình. Rảnh rỗi sinh nông nổi đi giới thiệu con Thái Hà làm gì? Con bé đó quan trọng bằng nhà mình chắc?
Nếu Nghiêm Tuyết thực sự để bụng chuyện này, sau này không dùng người nhà mụ nữa thì chẳng phải lỗ to sao?
Thế là mụ chuẩn bị rất nhiều trứng gà, đến thăm em bé, tiện thể xin lỗi Nghiêm Tuyết mong cô nguôi giận.
Kết quả bị Kỳ Phóng chặn ngay ngoài cửa: "Nghiêm Tuyết vừa ngủ rồi." Quà cáp cũng không nhận: "Ý tốt của chị chúng tôi xin nhận, nhưng trứng gà trong nhà không còn chỗ để nữa rồi."
Đây không phải viện cớ. Đừng nói người khác biếu, chỉ riêng số trứng gà Nhị nãi nãi nuôi được năm nay ăn cả nhà cũng không hết.
Vợ Phan Đại Cao chưa chịu bỏ cuộc, còn định hỏi bao giờ Nghiêm Tuyết tiện gặp khách thì Kỳ Phóng liếc nhìn mụ: "Dạo này tâm trạng cô ấy không tốt lắm."
Còn lý do tại sao không tốt thì là do có người ở nhà khách cứ bám riết lấy đòi cô về quê, cô lại không yên tâm trạm thí điểm.
Kỳ Phóng không nói nhiều, nhưng chính vì không nói rõ mới khiến người ta tha hồ suy diễn. Vợ Phan Đại Cao lập tức nghĩ nhiều.
Tuy Nghiêm Tuyết đã gả về đây, nhưng lỡ có chuyện gì phải về quê mấy tháng, cái trạm thí điểm này còn hoạt động bình thường được không?
Hơn nữa nếu không phải có kẻ quấy rối làm Nghiêm Tuyết bực mình, biết đâu vừa nãy mụ đã được vào nhà, chuyện đã được giải quyết êm đẹp.
Vợ Phan Đại Cao đang nóng ruột như lửa đốt, hối hận không kịp, cơn tức không biết xả vào đâu, liền chạy ngay đến nhà khách tìm Tiết Vĩnh Khang.
Tiết Vĩnh Khang còn chưa hiểu chuyện gì đã bị mắng xối xả, mắng hắn ăn no rửng mỡ, có việc nhà mình không lo đi, cứ bám riết lấy kỹ thuật viên Nghiêm làm gì.
Mọi người xung quanh vốn đang xem náo nhiệt, nghe thấy liên quan đến kỹ thuật viên Nghiêm liền xúm lại hỏi han.
Vợ Phan Đại Cao đâu biết đầu đuôi, thợ cả Kỳ lại nổi tiếng kiệm lời, thế là mụ thêm mắm dặm muối, tự biên tự diễn một hồi.
Sau đó không biết ai "phát huy trí tưởng tượng", phán một câu: "Hắn bám riết lấy kỹ thuật viên Nghiêm, bắt cô ấy về quê, có khi nào nghe tin cô ấy biết trồng mộc nhĩ nên cũng muốn học lỏm không?"
Sự thật cách xa vạn dặm, nhưng tin đồn sở dĩ càng đồn càng ly kỳ là vì có người thích đồn và có người chịu tin.
Thế là Tiết Vĩnh Khang chọc phải tổ kiến lửa. Một đám đàn bà con gái rảnh rỗi vì trời lạnh vây lấy hắn, tập thể "pháo dàn" vào kẻ dám đến đây cướp người.
Bố hắn trước làm trưởng tộc, sau làm bí thư thôn, hắn từ nhỏ được giáo d.ụ.c đàng hoàng, sao chống đỡ nổi cảnh này, mặt mày xanh mét vì tức.
Chuyện chưa xong, lại có người kiếm cớ gây sự cãi nhau với hắn, đúng nghĩa là kiếm cớ, mở miệng ra là "Mày nhìn cái gì?", trong khi hắn có thèm nhìn người ta đâu.
Tiết Vĩnh Khang chịu hết nổi, đi hỏi thăm tại sao ai cũng gọi Nghiêm Tuyết là kỹ thuật viên Nghiêm, lúc này mới biết cô làm chủ nhiệm trạm thí điểm, một năm kiếm hơn một ngàn đồng.
Thợ bậc tám cũng không kiếm bằng cô, thảo nào cô coi thường chút gia sản ở quê, sống c.h.ế.t không chịu cho chồng về.
Đã hỏi thăm Nghiêm Tuyết thì tiện thể hỏi luôn về Kỳ Phóng, lại nghe được một tá chiến tích lẫy lừng, hắn hoàn toàn c.h.ế.t tâm.
Là hắn thì hắn cũng không về. Đã cho không thì thôi, đằng này còn bắt đi dập đầu quỳ lạy chịu tang, đúng là không bõ.
Tiết Vĩnh Khang dập tắt ý định khuyên nhủ vợ chồng Nghiêm Tuyết. Dù sao người hắn cũng đã tìm, khuyên cũng đã khuyên, không khuyên được đâu phải lỗi của hắn.
Trước khi đi hắn còn vào thăm mẹ con Nghiêm Tuyết, biếu tiền mừng, nói năng rất lọt tai. Dù sao hai vợ chồng người ta có bản lĩnh, kết thân vẫn hơn kết oán.
Nhìn thấy Tiết Vĩnh Khang, Kỳ Phóng lại nhớ đến cái xưởng rượu nhỏ nhà bố đẻ Nghiêm Tuyết, nhớ đến những nghi hoặc trong lòng.
Nhưng ngước mắt lên thấy con trai đang ngủ say, Nghiêm Tuyết dựa vào con mắt díp lại vì buồn ngủ, anh đành tạm gác lại.
Cứ thế đã, quan hệ giữa anh và Nghiêm Tuyết mới tốt lên, cô còn đang ở cữ.
Kỳ Phóng kéo chăn đắp cho hai mẹ con, kiểm tra lò sưởi, chắc chắn trong phòng đủ ấm mới đi rửa tay rồi quay lại.
Bên này tháng năm tĩnh lặng, nhưng bên Cục Lâm nghiệp thị trấn thì chẳng yên bình chút nào, thậm chí có phần náo loạn.
Bí thư Lang mang tiền và sổ sách lên Cục báo cáo thành tích, Cù Minh Lý lập tức triệu tập mọi người họp.
Vừa nghe tin trạm thí điểm Lâm trường Kim Xuyên báo cáo, ai nấy đều giật thót, cảm giác trạm thí điểm năm nay chắc chắn không lỗ.
Không những không lỗ mà còn lãi to, nếu không Cù Minh Lý giấu đi còn không kịp, đời nào lại gióng trống khua chiêng gọi họ đi họp.
Trong đó sắc mặt khó coi nhất là Cục trưởng Lưu. Nếu không phải ông ta bị Cù Minh Lý và Lang Trung Đình bắt tay "diễn kịch", chuyện này chưa chắc đã thành.
Điều duy nhất an ủi ông ta là sản lượng trạm thí điểm chắc không cao, nếu không mới tháng Mười một dương lịch sao đã bán hết sạch?
Cục trưởng Lưu sa sầm mặt, quyết định lát nữa Cù Minh Lý và Lang Trung Đình nói gì thì nói, ông ta nhất định phải bới lông tìm vết.
Thế rồi bí thư Lang lôi ra hơn hai xấp tiền "Đại đoàn kết", tổng cộng hơn hai ngàn đồng tiền mặt.
Phòng họp im phăng phắc, mọi ánh mắt đổ dồn vào đống tiền, quên sạch những gì định nói.
Chủ yếu là những gì định nói giờ vô dụng rồi, con số Lâm trường Kim Xuyên nộp lên thực sự vượt quá xa dự liệu của họ.
Cuối cùng vẫn là Cục trưởng Lưu lên tiếng trước: "Đây là tổng doanh thu năm nay của trạm thí điểm à?" Ông ta thực sự không muốn tin vào suy đoán trong lòng.
Bí thư Lang cười: "Đâu có, đây là 20% nộp cho Cục theo quy định, sổ sách tôi cũng mang theo đây."
Vừa đưa qua, Cục trưởng Lưu đã vội vàng chộp lấy, lật từng trang xem xét.
Đúng là hơn ba ngàn cân, bán được hơn một vạn đồng. Trạm thí điểm của họ đầu tư được mấy đồng, dùng được mấy người, sao lại có sản lượng cao thế này?
Cục trưởng Lưu không tin nổi, đưa sổ sách cho Phó cục trưởng xuất thân từ kế toán ngồi bên cạnh kiểm tra.
Phó cục trưởng nhìn qua là biết sổ sách không có vấn đề, nhưng vẫn xem kỹ rồi gật đầu: "Đúng là khoản 20% phải nộp cho Cục."
Lần này Cục trưởng Lưu câm nín, những người khác trong phòng cũng rơi vào trầm mặc.
Dù sao chuyện này ban đầu họ đã rũ bỏ trách nhiệm, làm hỏng không liên quan đến họ, giờ làm tốt họ cũng chẳng được thơm lây tí nào.
Nói cho cùng vẫn do Cục trưởng Lưu cầm đầu, nếu không phải tại ông ta, họ cũng chẳng nghĩ đến việc phủi tay sạch trơn...
Mọi người ngoài miệng không nói, nhưng đã có người len lén nhìn Cục trưởng Lưu, khiến sắc mặt ông ta càng thêm khó coi, tay siết c.h.ặ.t cái ca tráng men.
Lúc trước là do các người tự chọn, ông ta có kề d.a.o vào cổ bắt các người phủi tay theo ông ta đâu. Đám người này... đám người này...
Đám người này đâu phải ai cũng một lòng với ông ta. Trước sợ trách nhiệm, giờ thấy việc khả thi, tiền đồ xán lạn, lập tức có người đổi giọng.
"Tôi nhớ trước đây nói mộc nhĩ trồng một năm thu hoạch ba năm, vậy sang năm dù chúng ta không trồng mới thì vẫn có sản lượng này chứ?"
Câu hỏi rất hay. Cù Minh Lý gật đầu với bí thư Lang, bí thư Lang lập tức đáp: "Sản lượng năm sau sẽ cao hơn năm nay."
Ông lấy ra một tờ giấy: "Đây là sản lượng năm nay của lô mộc nhĩ kỹ thuật viên Nghiêm trồng thử nghiệm năm ngoái, rõ ràng cao hơn lô mới trồng năm nay."
Mọi người nhận lấy xem, đúng thật. Nghĩa là sang năm dù họ không đầu tư gì thêm, ít nhất cũng có hơn một vạn đồng lợi nhuận.
Đừng thấy hơn một vạn đồng là ít, so với lượng gỗ Cục nộp cho Nhà nước hàng năm đúng là không đáng kể, nhưng so với trồng nhân sâm thì sao?
Trồng sâm vừa tốn đất, vừa tốn người, chu kỳ sinh trưởng lại dài, đâu như mộc nhĩ tận dụng toàn đồ phế phẩm sau khai thác.
Trừng Thủy có bảy lâm trường trực thuộc, nếu đều tận dụng được số gỗ vụn này, mỗi năm sẽ tạo thêm bao nhiêu lợi nhuận cho Cục.
Lập tức có người động lòng: "Tôi thấy việc này khả thi đấy, có thể mở rộng quy mô thêm nữa."
Người khác cũng hùa theo: "Đây là mô hình do Cục Lâm nghiệp Trừng Thủy chúng ta đi đầu, hoàn toàn có thể trở thành đặc sản lớn của Trừng Thủy, làm cho lớn mạnh hơn."
Chỉ cần làm được, thành tích chính trị sẽ cuồn cuộn đổ về, có lợi cho tất cả mọi người trong Cục Lâm nghiệp Trừng Thủy.
Không ngờ Cục trưởng Lưu nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng: "Chuyện này đúng là có thể làm được."
Mọi người đều ngạc nhiên, rồi nghe ông ta nói tiếp: "Lâm trường Kim Xuyên cũng đừng giấu nghề, hãy dìu dắt các lâm trường khác cùng làm. Dù sao cũng cùng một Cục, là cống hiến cho Cục, cống hiến cho Nhà nước."
Hóa ra là đợi ở đây. Bắt Lâm trường Kim Xuyên giao nộp kỹ thuật đã hoàn thiện cho Cục, cho các lâm trường khác dùng.
Như vậy các lâm trường khác cũng làm được, Lâm trường Kim Xuyên sẽ chẳng còn gì đặc biệt, lúc đó ông ta muốn xử lý Lang Trung Đình - kẻ dám đào hố chôn ông ta - chẳng phải dễ như trở bàn tay?
Mà Lâm trường Kim Xuyên lại không thể không giao, giờ một bản vẽ kỹ thuật mà mấy nhà máy dùng chung là chuyện thường, không giao nghĩa là không muốn cống hiến cho Cục, không muốn cống hiến cho Nhà nước.
Đã có người nhìn bí thư Lang bằng ánh mắt đồng cảm, cũng có người khoanh tay đứng nhìn. Ngược lại sắc mặt bí thư Lang không thay đổi nhiều.
Chẳng những không khó coi, ông còn cười. Ông phát hiện con bé Nghiêm Tuyết này làm việc đúng là kín kẽ, đến cả tình huống này cũng dự liệu trước.
Bí thư Lang lấy ra một tập tài liệu khác: "Lâm trường chúng tôi vốn cũng không định bỏ rơi mọi người để tiến bộ một mình. Tôi còn một bản kế hoạch này nữa, mời các đồng chí xem qua."
