Thập Niên 70: Bách Hoa Tiên Tử Xuyên Thành Đầu Bảo Bối Của Vai Ác - Chương 116
Cập nhật lúc: 16/03/2026 22:14
“Thương Mãn à, thím cầu xin cháu mau cứu con thím đi! Thím dập đầu lạy cháu!” Hai cánh tay của anh bị bà Uông bám c.h.ặ.t lấy, trên mặt không chút huyết sắc ngoại trừ nước mắt còn có vài vết trầy xước đến giật mình.
Mà trên giường bệnh ở một bên, Uông Đại Thuận đã sớm bị đau đến ngất đi, quần áo trên người anh ta bị rách lộ ra mấy vết thương, nửa người dưới lộ ra bên ngoài m.á.u thịt mơ hồ, thoạt nhìn nhìn thấy mà giật mình.
“Thím, cháu thật sự không có cách nào cứu được, thím đừng trì hoãn thời gian nữa mà mau đem Đại Thuận lên bệnh viện huyện chưa đi kẻo trễ lại khiến cho anh ta mất mạng đấy.” Chu Thương Mãn chỉ đơn giản xử lý vết thương một chút, những việc khác ngoài khả năng của anh, anh cũng không còn cách nào khác.
Vừa nghe sẽ “mất mạng”, bà Uông lại bắt đầu gào khóc, bà ngẩng đầu chỉ vào mũi Triệu Tiểu Liên lớn tiếng mắng: “Đồ đàn bà ác độc! Cô cũng phải để tôi đi cứu sống con trai tôi chứ!”
Triệu Tiểu Liên đứng đối diện cũng toàn thân bị thương, trong đó nửa mặt đỏ sưng lên rất nhiều, cô ta lạnh lùng nhìn hai mẹ con này, nghiến răng nghiến lợi trả lời: “Đáng đời các người! Triệu Tiểu Liên tôi cũng không phải là người để người khác bắt nạt! Tôi nguyền rủa nhà họ Uông các người từ nay về sau đoạn t.ử tuyệt tôn!”
Những lời nói ác độc như vậy vừa thốt ra khỏi miệng, tất cả mọi người ở đây đều hít một ngụm khí lạnh.
Hạ bộ của Uông Đại Thuận cũng không được che chắn gì, cho nên đám đàn ông chặn các cô gái thích hóng chuyện ở ngoài cửa lại, một đám biểu tình ngưng trọng, tưởng tượng vết thương kia là ở trên người của mình.
Có người vì thế mà phẫn nộ bất bình, tức giận mắng Triệu Tiểu Liên: “Người đàn bà này thật sự là quá thiếu đạo đức! Lão Uông làm gì có lỗi với cô hả? Dựa vào cái gì mà cô lại làm cho người ta đoạn t.ử tuyệt tôn chứ hả?!”
Chỉ biết c.h.ử.i đổng, Triệu Tiểu Liên liếc mắt một cái: “Việc nhà của chúng tôi không cần anh xen vào làm gì, hắn ta rốt cuộc có thể chữa khỏi hay không thì cũng phải đợi đem hắn đi chữa đã rồi hẵng nói.”
Lúc này, Mạnh Nghênh Võ nghe thấy người ta kể liền chạy về phía trạm y tế, vừa mới vào phòng đã bị hình ảnh trước mắt làm cho đồng t.ử co rụt lại.
Trên đường đến đây, có người đã kể lại câu chuyện cho hắn ta nghe.
Hắn ta không nghĩ tới tính cách của Triệu Tiểu Liên lại mạnh mẽ như vậy, may mắn là hắn ta đã sớm dứt tình với cô ta, bằng không người mà hôm nay nằm ở nơi này có khi lại chính là hắn ta.
Triệu Tiểu Liên theo tiếng mà nhìn về phía người đàn ông chạy tới, hận ý nơi đáy mắt chợt lóe lên.
“Đội trưởng Mạnh, cậu phải làm chủ cho mẹ con chúng tôi!” Mẹ Uông nhìn thấy Mạnh Nghênh Võ giống như nhìn thấy vị cứu tinh, càng gào khóc lớn hơn nữa.
Mạnh Nghênh Võ vẫn né tránh ánh mắt, Triệu Tiểu Liên cũng không để ý đến mẹ Uông mà hỏi Chu Thương Mãn: “Hiện tại cậu ta bị sao rồi? Sao anh lại không chữa trị cho cậu ta mà để cậu ta như vậy?”
“Đội trưởng, chuyện này cũng không thể trách tôi được. Tôi nói với bọn họ là tôi không chữa được.” Vẻ mặt Chu Thương Mãn đầy ủy khuất, ba người của nhà họ Uông này hai ngày trước vừa đ.á.n.h nhau xong, sau khi bị thương đều chạy tới chỗ anh ta khám bệnh, oxy già của trạm y tế đều do bọn họ dùng hết!
“Các người còn ở đây xem náo nhiệt làm cái gì? Còn không mau ch.óng giúp một tay đưa cậu ta đến bệnh viện đi!”
Mấy người đàn ông nghe được tiếng gầm giận dữ này của Mạnh Nghênh Võ thì lập tức đưa người trên giường bệnh lên cáng.
Trong quá trình này có người còn không quên dùng áo khoác của Uông Đại Thuận để che vết thương.
“Đội trưởng Mạnh, cậu mau cứu Đại Thuận đi! Đến bệnh viện huyện phải mất hơn ba tiếng đồng hồ, lỡ như giữa đường nó xảy ra chuyện thì phải làm sao?” Đó cũng là lý do tại sao bà Uông không nhanh ch.óng đưa con trai đến bệnh viện.
“Có thể có chuyện gì được chứ? Bà muốn cậu ta c.h.ế.t ở đây sao?” Mạnh Nghênh Võ trừng mắt, bà Uông lập tức im lặng.
Là vợ của Uông Đại Thuận, Triệu Tiểu Liên vốn nên đi theo, nhưng hắn ta bị như vậy là do cô đ.á.n.h, dù cho ai nói cái gì thì bà Uông cũng không cho cô ta tới gần con trai mình, Triệu Tiểu Liên chỉ lạnh nhạt một tiếng, đẩy đám người ra rồi xoay người trở về nhà.
Một trò hề cứ như vậy mà kết thúc.
Ngày hôm sau, chuyện Uông Đại Thuận bị đ.á.n.h thành thái giám lan truyền khắp thôn Đại Oa.
Mà Triệu Tiểu Liên cũng ở khắp nơi tìm người kể khổ, nói mẹ con nhà họ Uông bắt nạt cô ta như thế nào, cô ta chỉ là phòng vệ chính đáng, nhất thời ra tay không biết nặng nhẹ mà thôi.
Trong thôn cũng có người đồng tình với Uông Đại Thuận, cũng có người thương Triệu Tiểu Liên, mọi người đều đang đợi kết quả Uông Đại Thuận xuất viện, xem nhà họ Uông sẽ sống như thế nào?
Chuyện của nhà họ Uông, Diệp Ngưng Dao cũng có nghe nói. Cô không ngờ Triệu Tiểu Liên lại biến Uông Đại Thuận thành thái giám.
Mức độ điên rồ của cô ta thực sự đáng kinh ngạc…
Có điều, cô cũng chỉ là kinh ngạc vài giây, lập tức đem việc này bỏ lại phía sau.
Lúc này, cô đang ngồi ở trong sân nhà mình nhìn Phó Thập Đông rửa sạch cây Ngải Diệp.
Mấy ngày trước người đàn ông nhìn thấy cô mua nhang muỗi về chỉ còn lại một nửa, liền cho rằng cô sợ muỗi đốt, hôm nay anh lặng lẽ đi lên núi cắt hai bó Ngải Diệp về, cụ thể là muốn làm gì cô còn đang đoán.
