Thập Niên 70: Bách Hoa Tiên Tử Xuyên Thành Đầu Bảo Bối Của Vai Ác - Chương 129
Cập nhật lúc: 18/03/2026 21:00
Chỉ cần có thể khiến nam nhân này phục tùng, cái gì cô ta cũng không quan tâm.
Nghe thấy Mạnh Nghênh Oánh đề nghị mua chút lễ vật cho Ngưng Viễn, Giang Hoài sửng sốt một chút, phản ứng đầu tiên của hắn ta chính là nghĩ cô ta lại định giở trò bậy bạ gì đây.
Rồi hắn ta nghĩ bây giờ đã là vợ chồng thì phải tin tưởng nhau, hắn ta lại dập tắt suy nghĩ đó.
Thái độ hòa nhã của Mạnh Nghênh Oánh dường như đã trở lại như lúc mới gặp mặt: “Trước đây em không biết quan hệ giữa anh và nhà họ Diệp nên có nhiều hiểu lầm như vậy. Bây giờ em đã là vợ anh, ân nhân của anh cũng là ân nhân của em, em nhất định sẽ giải thích rõ ràng với bọn họ.”
Đàn ông sợ nhất sự dịu dàng và vô tâm của phụ nữ, Giang Hoài cũng không ngoại lệ, cho dù trong lòng không có tình yêu nhưng hắn ta vẫn có một chút tình cảm, lần đầu tiên hắn ta nắm lấy tay cô ta nói lời cảm ơn rất chân thành.
Để tránh bối rối khi nhìn thấy Diệp Ngưng Dao, hai người đã đặc biệt chọn thời gian làm việc của cô để đến nhà họ Phó.
Khi Diệp Ngưng Viễn mở cửa và nhìn thấy cặp vợ chồng và những thứ trong tay bọn họ, bốn từ hiện lên trong đầu anh ấy là: Mặt dày vô sỉ.
“Mấy người đang làm gì vậy?”
Giang Hoài còn chưa kịp nói chuyện, Mạnh Nghênh Oánh đã giành trước, cười đáp: “Chúng tôi mua ít lễ vật, muốn nhờ anh mang đến cho chú Diệp và dì Diệp, cũng muốn tới xem anh sống ở đây có quen không.”
Mặc dù Diệp Ngưng Viễn quanh năm ở trong quân đội nên không gặp nhiều phụ nữ, nhưng anh ấy hiểu lòng người hơn Giang Hoài nhiều, anh ấy lạnh lùng nhìn Mạnh Nghênh Oánh và mở miệng nói: “Cha mẹ tôi không liên quan gì đến mấy người, tôi càng không có quan hệ gì với mấy người cả, trước khi tôi mất bình tĩnh thì mấy người nên đi nhanh đi.”
“Anh…” Bất kể là trước hay sau khi xuyên không, Mạnh Nghênh Oánh luôn là mục tiêu nịnh hót của đám đàn ông, sao cô ta lại phải chịu ủy khuất như vậy trước mặt người khác giới chứ?
Vì vậy nụ cười trên mặt cô ta dần dần tắt đi, cô ta đè nén lửa giận trong lòng, tiếp tục giả vờ nói: “Trước đó chúng ta có hiểu lầm, bất kể như thế nào, tôi hy vọng anh và Giang Hoài vẫn có thể là người thân.”
Hai tay Diệp Ngưng Viễn chống nạnh, thiếu chút nữa bị lời nói trơ trẽn của người phụ nữ này làm cho bật cười, may mắn em gái không có ở nhà, nếu không cô nhất định sẽ bị làm cho ghê tởm.
Anh ấy cười lạnh một tiếng, trong mắt lộ ra vẻ khinh thường không chút che giấu nào: “Ha ha ha… Chúng ta ư?… Cô là cái củ hành gì mà dám nói với tôi như vậy?”
Người ngoài không biết tính cách của Diệp Ngưng Viễn, nhưng Giang Hoài thì biết rất rõ, Diệp Ngưng Viễn từ nhỏ đã luôn thích làm theo cách riêng của mình, anh ấy rất ác độc với những người mà anh ấy không thích, cho dù đã tham gia quân đội trong nhiều năm, điểm này vẫn không thay đổi.
Biết ăn không được trái ngon, Giang Hoài kéo ống tay áo của Mạnh Nghênh Oánh, nhàn nhạt nói: “Chúng ta trở về đi.”
“Không được, hôm nay nhất định phải giải thích hiểu lầm rõ ràng.” Mục đích ban đầu của Mạnh Nghênh Oánh là khiến Giang Hoài thương hại cô ta, tăng thiện ý cho cô ta, hiện tại là cơ hội tốt, cô ta không muốn bỏ lỡ.
Diệp Ngưng Viễn cau mày không muốn dính líu ở đây, mất đi sự kiên nhẫn cuối cùng: “Hiểu lầm gì? Là hiểu lầm mà cô cố ý quyến rũ Giang Hoài sao? Hay là hiểu lầm mà cô tung tin đồn rằng em gái tôi là kẻ thứ ba? Tất cả đều là tâm sinh tướng, trách không được cô lại lớn lên xấu như vậy, Giang Hoài đúng thật là có mắt như mù, cái loại đức hạnh này mà cậu còn có thể nói chuyện được.”
“Đừng tưởng hiện tại tôi không xử lý mấy người thì có thể đến đây để lên mặt. Giang Hoài, nếu cậu còn dám tới đây, cậu cũng biết tôi vô tình như thế nào rồi phải không?”
Bùm bùm nói xong lời này, anh ấy đóng “rầm” cánh cửa gỗ lại, vênh váo đi vào phòng, dáng vẻ lười biếng hoàn toàn khác với hình ảnh thường ngày của anh ấy.
Hai người bị cô lập bên ngoài cánh cửa gỗ trông khác hẳn.
Vì đã nhìn thấy sức tấn công từ miệng lưỡi độc địa của Diệp Ngưng Viễn, Giang Hoài đối với lời nói của anh ấy còn thấy khá tốt.
Cũng biết lời cảnh cáo của anh ấy không phải dọa người.
So với sự bình tĩnh của Giang Hoài, Mạnh Nghênh Oánh gần như bị thổi bay bởi lời nhận xét này.
Nói rằng cô ta trông xấu xí?
Anh ấy bị điên à?!
Vô thức v.uốt ve vết phát ban trên mặt, cô ta vô thức muốn gãi nó.
Giang Hoài thấy thế, vội vàng đưa tay ra ngăn cản: “Em làm sao vậy? Trầy xước sẽ để lại sẹo.”
“Anh cũng cảm thấy em xấu hay sao?” Xuyên qua mạng che mặt, Mạnh Nghênh Oánh nhìn hắn ta chằm chằm, không muốn bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào trên mặt hắn ta.
Năm giây sau, cô ta chờ đợi được câu trả lời: “Không xấu, mọi chuyện sẽ ổn thôi.”
Nhưng thái độ do dự của người đàn ông lại khiến cô ta muốn phát điên: “Giang Hoài, anh đúng là người nông cạn.”
Nói xong, cô ta vứt đồ trên tay xuống, quay người chạy đi, cho đến khi Giang Hoài phản ứng lại thì cô ta đã biến mất.
Chỉ trong hai ngày, hầu hết mọi người ở làng Đại Oa sẽ nói một hai lời với Diệp Ngưng Viễn khi bọn họ nhìn thấy anh ấy.
Anh ấy và Diệp Ngưng Dao có đến năm phần giống nhau, bất kể anh ấy đi đâu cũng là một anh chàng đẹp trai tuấn tú, khiến các cô gái trong thôn và các nữ thanh niên trí thức đều rất phấn khích.
