Thập Niên 70: Bách Hoa Tiên Tử Xuyên Thành Đầu Bảo Bối Của Vai Ác - Chương 145

Cập nhật lúc: 18/03/2026 21:02

Thấy hắn ta còn đang hấp hối giãy giụa, Lưu Vĩnh Xuân hung hăng trừng mắt nhìn hắn ta: “Anh có chuyện gì nói với Ủy ban Cách mạng, anh không cảm thấy xấu hổ hay sao? Anh đã hoàn toàn khiến làng mất mặt!”

Mạnh Nghênh Võ nắm c.h.ặ.t t.a.y, sững sờ không nói nên lời.

Ngay khi hắn ta chuẩn bị rời đi cùng với mấy người Lưu Vĩnh Xuân như thể cam chịu số phận của bản thân, Trần Ngọc Như im lặng nãy giờ lại đột nhiên nói: “Bí thư Đảng ủy, tôi sẽ đi cùng mọi người đến Ủy ban Cách mạng.”

Mạnh Nghênh Võ quay đầu, nghi hoặc nhìn về phía cô ấy: “Cô đi làm gì?”

“Tôi là vợ của anh, tôi có quyền biết sự thật.” Trần Ngọc Như nín thở và nhìn vào mắt hắn ta không hề sợ hãi.

“Thanh niên trí thức Trần có tư cách biết, vậy thì đi theo chúng tôi.” Phó giám đốc Phùng nhìn ba người, nặng nề thở dài một hơi, dẫn đầu rời đi khỏi căn phòng.

Mạnh Nghênh Võ được một số thanh niên lực lưỡng trong làng hộ tống đi giữa đám đông, trong khi Lưu Mỹ Ngọc vội vàng thu dọn quần áo và cúi đầu đi theo Lưu Vĩnh Xuân.

Một số dân làng thích hóng chuyện cũng theo bọn họ về Ủy ban cách mạng.

Vừa đi vừa nói chuyện với nhau.

“Mạnh Nghênh Võ này thật to gan, dám phạm pháp!”

“Ai biết thanh niên trí thức Lưu có nói dối hay không, mọi thứ đều không xác định.”

“Mạnh Nghênh Võ này đúng là không ra gì! Nhìn hắn ta đ.á.n.h vợ, e là hắn ta cũng thường làm như vậy!”

Nhìn bọn họ rời đi, Mạc Tiểu Thanh lặng lẽ đến gần Diệp Ngưng Dao, dùng giọng nói chỉ hai người nghe thấy hỏi: “Cô nghĩ Ngọc Như có thể làm được việc không?”

“Nếu như cô ấy có thể tàn nhẫn, như vậy thì sẽ không thành vấn đề.” Diệp Ngưng Dao nhìn bóng lưng của bọn họ đang đi xa, căn bản là không lo lắng những việc tiếp theo sẽ xảy ra như thế nào.

Ngày hôm sau, Mạnh Nghênh Võ cả đêm không nhắm mắt lên chút tinh thần, nhẹ nhàng nói với Lưu Vĩnh Xuân: “Bí thư, tôi muốn gọi điện thoại cho chú tôi, anh có thể châm trước cho tôi được không?”

“Trong tình hình này tôi không thể châm trước được. Anh có biết không? Vợ của anh đã báo cáo với Ủy ban Cách mạng thành phố rằng anh đã cưỡng h**p cô ấy và bạo hành gia đình trong một thời gian dài. Cô ấy bày tỏ ý định muốn ly hôn với anh.” Lưu Vĩnh Xuân nhìn hắn ta như một kẻ cặn bã và nói thêm: “Một lúc nữa các đồng chí công an huyện sẽ đến đưa anh đi, anh phải biết hối cải về những sai lầm mà bản thân đã gây ra.”

Bây giờ cũng không đơn giản như khi một mình Lưu Mỹ Ngọc nói rằng Mạnh Nghênh Võ đã cưỡng h**p cô ấy. Một hai nữ thanh niên trí thức đã báo cáo hắn ta, tạo ra ảnh hưởng rất xấu, đủ để hắn ta ăn một nồi….

“Cô ta dám!” Mạnh Nghênh Võ kinh ngạc giương mắt, không nghĩ tới người bên gối sẽ báo cáo hắn ta, trong đầu hỗn loạn không thể suy nghĩ được bao nhiêu, hắn ta không hiểu tại sao Trần Ngọc Như lại tàn nhẫn như vậy?

Không phải đều nói lấy gà theo gà lấy ch.ó theo ch.ó sao? Ly hôn với hắn ta thì cô ấy có thể sống tốt sao? Mơ đi!

“Tôi không cưỡng h**p cô ấy. Lúc trước tôi và cô ấy là tự do yêu đương. Cô ấy muốn ly hôn tôi sẽ không đồng ý.”

Mạnh Nghênh Võ trước đây muốn ly hôn với cô ấy, nhưng bây giờ con ch.ó cái đó dám báo cáo hắn ta, cho dù hắn ta không thể khá hơn, cô ấy cũng đừng nghĩ đến điều đó! Cho dù c.h.ế.t, cô ấy vẫn là hồn ma của nhà họ Mạnh!

“Không phải do anh quyết định.” Lưu Vĩnh Xuân lạnh lùng nhìn hắn ta, thất vọng vì phản ứng của hắn ta: “Việc anh tham ô hối lộ mấy năm nay cũng nằm trong phạm vi báo cáo của cô ấy, hơn nữa cô ấy là người tố cáo, cho dù anh không muốn ly hôn cũng không được.”

“…” Mạnh Nghênh Võ hung hăng xoa xoa mặt, trong lòng trăm lần mắng hai người phụ nữ: “Tôi có thể gặp em gái không?”

Bây giờ hắn ta chỉ có thể thực hiện một chiến thuật đường vòng.

“Không thể.”

Sau cơn mưa trời lại nắng.

Sau một ngày đêm mưa gột rửa, không khí trong lành tràn ngập hương cỏ xanh.

Trên con đường đất lầy lội, Mạnh Nghênh Võ được nhân viên an ninh hộ tống đến cổng làng, người xem đứng đầy ở hai bên cổng làng.

Vào buổi sáng, Ủy ban Cách mạng đã tìm thấy rất nhiều thứ trong nhà họ Mạnh, khi đó mọi người mới biết rằng chỉ trong một hai năm, Mạnh Nghênh Võ đã biển thủ những thứ như vậy, bao gồm cả thỏi vàng, thư pháp và tranh vẽ, đồ cổ.

Hắn ta đã giấu giếm được gì của Uỷ ban cách mạng!

Mấy năm nay dân làng đã phải chịu nhiều thiệt thòi vì nhà họ Mạnh, giờ Mạnh Nghênh Võ bị bắt, mọi người thực sự rất vui mừng!

Có đứa nhỏ còn dám nhổ nước miếng vào hắn ta, trong miệng mắng: “Vô liêm sỉ! Đồ h**p dâm!”

Mạnh Nghênh Võ dán mắt về phía trước và im lặng, hắn ta cảm thấy bản thân như hổ xuống đồng bị ch.ó khinh, trong lòng hắn ta khá bi thương.

Mãi cho đến khi nhìn thấy Mạnh Nghênh Oánh trong đám người, ánh mắt của hắn ta mới thay đổi.

“Đồng chí Công an, tôi muốn nói với em gái tôi vài lời.”

Viên cảnh sát phụ trách áp giải hắn ta nghiêm khắc không đồng ý: “Có gì muốn nói thì để cô ấy đến Cục công an nói, đây không phải chỗ để anh nói chuyện.”

Trong cơn tuyệt vọng, Mạnh Nghênh Võ chỉ có thể thu hồi ánh mắt, hắn ta thực sự muốn hỏi Mạnh Nghênh Oánh, tại sao Trần Ngọc Như lại biết những thứ hắn ta nhờ cô ta giúp thu thập để ở đâu?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.