Thập Niên 70: Bách Hoa Tiên Tử Xuyên Thành Đầu Bảo Bối Của Vai Ác - Chương 148

Cập nhật lúc: 18/03/2026 21:02

Về đến nhà, mấy người cùng nhau làm, Phó Thập Đông phụ trách làm cá chạch, Trang Tú Chi phụ trách thái thịt bằm, Diệp Ngưng Dao đi ra vườn rau cắt tỏi tây.

Vì được nuôi dưỡng bằng linh lực nên các loại rau và t.h.u.ố.c bắc trồng trong vườn rau của cô phát triển rất tốt, ngay cả tỏi tây cũng chắc và mềm.

Phó Viện giúp cô bỏ tỏi tây vào trong sọt trúc bên cạnh, tò mò hỏi: “Thím à, không phải là chúng ta muốn ăn sủi cảo sao? Làm sao mà ăn tỏi tây đây?”

“Chú của cháu nói buổi tối làm sủi cảo nhân tỏi tây cho chúng ta, thím cũng chưa ăn qua, không biết có ngon hay không.”

“Cháu cũng chưa ăn bao giờ.” Phó Viện nhìn chằm chằm vào tỏi tây trong giỏ, tưởng tượng bọc trong sủi cảo sẽ có mùi vị như thế nào.

Mọi người đều bận rộn với công việc của bản thân, một bữa tối thịnh soạn cuối cùng đã sẵn sàng.

Sủi cảo được nhồi hẹ, trứng và thịt lợn, ngoài ra Phó Thập Đông còn cho một ít thịt sò đỏ vào, ngoài đồ chua nhúng qua, trên bàn ăn còn có một nồi canh cá chạch hầm.

Sau khi mấy người đã yên vị, Phó Thập Đông rót giấm vào bát của Diệp Ngưng Dao và lũ trẻ, sau đó gắp một miếng bỏ vào bát của vợ, nói: “Ăn thử đi.”

Mỗi lần ăn cơm, miếng ăn đầu tiên của Diệp Ngưng Dao nhất định phải do người đàn ông này gắp, những người khác cũng đã thành thói quen, mỗi người đều vươn đũa gắp một chiếc sủi cảo ăn.

Kể từ khi kết hôn, Diệp Ngưng Dao cảm thấy bản thân ngày càng giống một đứa trẻ chưa lớn, mọi mặt trong cuộc sống của cô đều do anh chăm sóc.

Cô đỏ mặt cầm sủi cảo lên nếm thử, ừm, tươi quá!

Ngoài ra còn có mùi thơm của thịt nữa nên là rất ngon!

“Làm sao vậy?” Phó Thập Đông chăm chú nhìn vợ, chờ cô cho ý kiến.

Diệp Ngưng Dao nuốt miếng sủi cảo xuống bụng, trực tiếp giơ ngón tay cái lên với anh: “Không tệ, anh thật lợi hại! Món nào anh làm cũng rất ngon!”

Ngay sau đó, cô gắp một miếng bỏ vào bát anh, lễ phép nói: “Đừng chỉ nhìn em ăn, anh mau ăn đi.”

Tục ngữ có câu, sủi cảo ăn với rượu thì càng ngon, Diệp Ngưng Dao lấy ra loại rượu bổ mà cô mua ở chợ đen, rót cho bản thân và Phó Thập Đông mỗi người một ly, chỉ mới uống một ngụm cô đã ho sặc sụa.

Nồng độ của loại rượu này quá cao, chỉ một ngụm đã thấy cổ họng cay xè.

Phó Thập Đông vội vàng đưa canh cho cô: “Uống từ từ thôi.”

Sau khi nhấp vài ngụm canh, Diệp Ngưng Dao đỏ mặt đẩy ly rượu của mình cho Phó Thập Đông, nói rằng cô không muốn uống.

Cay và sặc, uống dở quá!

Rơi vào đường cùng, Phó Thập Đông chỉ có thể lấy rượu của cô và rót vào cốc của mình để uống.

Canh cá chạch hầm hoàn toàn không có mùi đất, Trang Tú Chi ăn vài ngụm không nhịn được liền khen ngợi: “Đông Tử, em học ở đâu mà nấu ăn ngon như vậy?”

“Em tự nghĩ ra.” Người đàn ông cười nhạt một tiếng, cũng không giải thích nhiều.

Mấy năm nay hai đứa nhỏ đang tuổi lớn, nhà không có tiền nên anh chỉ có thể suy đi tính lại để tối đa hóa giá trị của các loại nguyên liệu.

Do đó mới có một tay nghề như hôm nay.

Sau bữa ăn, ai cũng no nê.

Trong đêm oi ả, mỗi cử động nhỏ đều đẫm mồ hôi.

Sau khi Phó Thập Đông đưa Phó Niên đi tắm nước lạnh, anh trở về căn phòng của mình.

Không biết là do uống nhiều rượu hay do thời tiết quá nóng mà dù tắm nước lạnh xong thì người anh vẫn thấy khô nóng.

Những chiếc nhang muỗi tự chế của Diệp Ngưng Dao được thắp sáng trong phòng tối.

Mùi hương nhàn nhạt chậm rãi phảng phất trong không khí, Diệp Ngưng Dao ôm một quyển sách nằm ở trên giường, cô đã sớm ngủ say.

Phó Thập Đông đi tới và đặt cuốn sách sang một bên, sau đó cởi áo ra nằm xuống bên cạnh cô, bên ngoài tối đen như mực, nhưng dù sao anh cũng không thể ngủ được.

Một số nơi đột nhiên căng lên, có một xu hướng ngày càng tăng….

Diệp Ngưng Dao vẫn luôn chờ anh trở lại nên ngủ không được ngon lắm, cảm giác được có người trở về, cô mơ hồ mở to mi mắt, hỏi: “Anh tắm xong rồi à?”

Nói rồi cô vô thức ngả vào vòng tay người đàn ông, tựa đầu vào n.g.ự.c anh, cố tìm một tư thế thoải mái để ngủ tiếp.

Mùi thơm cơ thể thoang thoảng theo động tác của cô xâm nhập vào lỗ mũi người đàn ông, Phó Thập Đông nín thở ôm cô vào lòng, thỏa mãn.

Trời nóng như vậy mà bị anh ôm vào trong lòng nên rất khó chịu, Diệp Ngưng Dao ưỡn người muốn ngăn cản anh ôm mình, nhưng đổi lại là vòng ôm càng ngày càng mạnh mẽ.

Cơn buồn ngủ dần dần biến mất, Diệp Ngưng Dao dụi dụi đôi mắt buồn ngủ, ngẩng đầu nhìn anh: “Anh không thấy nóng sao?”

Dưới ánh nến, khuôn mặt to bằng lòng bàn tay của cô sáng bừng động lòng người. Phó Thập Đông nhìn chằm chằm vào cái miệng nhỏ màu đỏ anh đào của cô, chỉ cảm thấy ngọn lửa trong cơ thể anh ngày càng cao.

“Vợ, hiện tại chúng ta hãy tạo ra một đứa trẻ đi.”

Ý nghĩ này giống như một con ngựa hoang lao ra khỏi l.ồ.ng một cách không kiểm soát.

Anh vô ý thức tiến lên, khi Diệp Ngưng Dao cảm giác được chỗ kia nóng như thiêu đốt, cả người cô lập tức tỉnh lại, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, trước đó cô đã đọc qua truyện tranh, cô biết đó là cái gì….

Hơi thở của đối phương dần dần tăng lên, ánh mắt giao nhau như dán vào nhau, Diệp Ngưng Dao vô thức nuốt nước miếng.

Ánh mắt hung hăng của người đàn ông khiến người ta hoảng sợ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.