Thập Niên 70: Bách Hoa Tiên Tử Xuyên Thành Đầu Bảo Bối Của Vai Ác - Chương 172

Cập nhật lúc: 01/04/2026 21:01

Mang theo đồ ăn thức uống đựng trong hai túi lưới, đợi người lên tàu cho đến khi tàu chuyển bánh chậm, Phó Thập Đông mới miễn cưỡng rời sân ga.

Diệp Ngưng Dao nhìn bóng lưng anh qua cửa kính xe, bóng lưng kia dần dần biến mất khỏi tầm mắt của cô, cô thu hồi ánh mắt, quay đầu cười tủm tỉm.

“Em gái, kia là người đàn ông của em sao? Hình như quan hệ của hai người rất tốt.”

Ngẩng đầu nhìn lên, ngồi đối diện với Diệp Ngưng Dao là một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi, ăn mặc chỉnh tề, trong túi áo khoác có một cây b.út của phụ nữ, nhìn qua có vẻ là người có địa vị.

Đối phương biểu đạt ý tốt đối với cô, Diệp Ngưng Dao cũng không phải là loại người có tính cách lạnh lùng, cho nên cô gật đầu cười nói: “Ừm, anh ấy tới tiễn tôi đi, thật ngốc.”

Nói xong, nụ cười trên mặt cô càng ngọt ngào hơn.

“Còn trẻ tuổi thật đúng là tốt.” Người phụ nữ không biết nghĩ tới cái gì, nhìn ngoài cửa xe, trong mắt hiện lên một tia u buồn.

Bọn họ chỉ là người qua đường chưa từng gặp mặt, Diệp Ngưng Dao cũng rất tò mò đối với chuyện về cô ấy, nhưng cũng chỉ là tò mò mà thôi.

Một lúc sau, người phụ nữ định thần lại và mỉm cười với cô, hai người vô tư trò chuyện, trong lúc trò chuyện mới nhận ra cả hai đang cùng lên thành phố tham gia họp.

Điều này khiến hai người có nhiều tiếng nói chung hơn.

Hơn ba giờ trôi qua.

Ngoài làng Đại Oa, những người từ các làng và huyện khác cũng tham dự cuộc họp này.

Nơi này cách hội trường của chính quyền thành phố rất xa, Diệp Ngưng Dao quay đầu lại hỏi người phụ nữ xuống xe sau mình: “Chị Khương Nam, chúng ta đi tới hội trường bằng cách nào?”

“Đợi ở đây một chút, lát nữa sẽ có xe đến đón chúng ta.” Khương Nam đứng bên cạnh Diệp Ngưng Dao, ánh mắt bình tĩnh nhìn về phía trước.

Lời vừa dứt, một chiếc xe hơi nhỏ dừng ở trước mặt bọn họ. Ngày nay không phải người bình thường đều có thể lái được ô tô.

Giống như cha của nguyên thân, giám đốc một nhà máy lớn của nhà nước cũng chỉ đi làm bằng xe đạp.

Thấy Diệp Ngưng Dao kinh ngạc, Khương Nam cười nói: “Tôi mượn xe của anh trai tôi, chúng ta đi thôi.”

Hơi thở của đối phương cũng không có ác ý gì, Diệp Ngưng Dao chỉ do dự một chút liền lên xe.

Bởi vì là hội nghị diễn thuyết toàn thành phố nên khi bọn họ đến địa điểm thì đã chật kín người.

Đã quen với sự sạch sẽ, Diệp Ngưng Dao cảm thấy hơi ch.óng mặt khi nhìn dòng người đông đúc này.

Hai người lấy giấy giới thiệu ra, nhân viên mở ra xem, sau đó dẫn bọn họ đi vào.

Chỗ ngồi đều là ngẫu nhiên tùy tiện ngồi, gần lễ đài cũng không có chỗ trống, bởi vì Diệp Ngưng Dao lát nữa phải phát biểu, cho nên bọn họ tìm một chỗ sát lối đi để ngồi xuống.

“Không ngờ chúng ta rất có duyên phận, sau này nếu muốn đi mua sắm gì đó, bất cứ lúc nào cũng có thể đến gặp tôi.” Khi hội nghị chưa bắt đầu, Khương Nam đem địa chỉ của bản thân đưa cho Diệp Ngưng Dao, trong mắt cô ấy tràn đầy sự chân thành.

Sau khi lấy tờ giấy và cất đi, Diệp Ngưng Dao nói với cô ấy, cô làm việc trong văn phòng ủy ban thôn của thôn Đại Oa, vì vậy cô ấy đã kết bạn với người này.

Lần đầu tiên nói chuyện trước mặt nhiều người như vậy, ngay cả các vị thần trên trời cũng khó tránh khỏi căng thẳng.

Hít một hơi thật sâu, đi lên bục giảng, Diệp Ngưng Dao vừa ngước mắt lên liền lấy lại bình tĩnh.

Bản thảo của bài phát biểu đã được viết tốt từ trước đó, sau khi đọc nó trong hai ngày, cô có thể đọc thuộc lòng một cách trôi chảy.

Mọi người có mặt ở đây đều kinh ngạc khi nghe tin cô cứu cháy rừng, ai có thể ngờ rằng một nữ thanh niên trí thức thanh tú như vậy lại bất chấp an toàn tính mạng mà dũng cảm dập lửa?

Sau khi cô kết thúc bài phát biểu của mình, tiếng vỗ tay vang lên như sấm.

Cứ như vậy, Diệp Ngưng Dao lấy một chứng chỉ khác từ thành phố và một chiếc chậu rửa tráng men trở về làng Đại Oa.

Sợ người nhà lo lắng, sau cuộc họp cô không ở lại thành phố mà từ biệt với Khương Nam, cô lên xe về nhà.

May mắn thay, bây giờ vẫn chưa quá muộn, vẫn còn những chiếc xe bò đang đi đến vùng lân cận làng Đại Oa.

Vốn định là ngày hôm sau sẽ trở về thôn, cho nên Phó Thập Đông không biết cô sẽ trở lại, lúc Diệp Ngưng Dao đẩy cửa vào, trong bóng tối người đàn ông đã ngủ say ở trên giường.

Ban đêm đầu mùa thu nhiệt độ rất thấp, cơ thể cô nhuốm phong trần mệt mỏi sau khi ngồi ô tô suốt quãng đường dài.

Vợ không có ở nhà, Phó Thập Đông ngủ rất chập chờn, nghe thấy động tĩnh lập tức mở mắt ra.

“Ai vậy?” Trong đôi mắt sắc lạnh hiện lên sự lạnh lùng.

Sợ làm anh tỉnh giấc, cô di chuyển rất nhẹ, thấy người đàn ông đã tỉnh lại, Diệp Ngưng Dao chạy đến bên cạnh, đưa bàn tay mát lạnh áp lên má anh, nhếch mép cười nói: “Bây giờ biết là ai không?”

Mùi hoa quen thuộc phảng phất ở ch.óp mũi, Phó Thập Đông nhướng mày, vẻ mặt nghiêm nghị được thay bằng dịu dàng, nhưng cũng chỉ kéo dài hai giây, mày lại nhíu lại, anh nắm tay cô, ngồi dậy, vẻ mặt nghiêm túc: “Buổi tối ở bên ngoài không an toàn, sao em lại trở về vào giờ này? Không phải nói là ngày mai mới trở lại hay sao?”

Liên tục đặt câu hỏi khiến Diệp Ngưng Dao sửng sốt, muốn rút tay lại không được, chỉ có thể chủ động nhích lại gần người đàn ông, trán áp vào trán anh, đặc biệt làm nũng: “Bởi vì em muốn gặp anh sớm hơn.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.