Thập Niên 70: Bách Hoa Tiên Tử Xuyên Thành Đầu Bảo Bối Của Vai Ác - Chương 181

Cập nhật lúc: 01/04/2026 21:02

Sau một lúc, cô mới nhận thấy một luồng hơi thở quen thuộc bao quanh mình.

Ngẩng đầu lên, người đàn ông ngày đêm nhớ mong đang mỉm cười dịu dàng với cô.

Quen thuộc xen lẫn một chút xa lạ.

“Đông Tử, em thật là đáng sợ! Vừa trở về sao không chào hỏi một tiếng?” Trang Tú Chi ngồi xổm xuống, nhặt cái bát vỡ và trứng lên.

May mắn thay, trứng vẫn chưa bóc vỏ nên vẫn có thể ăn được, nhưng cái bát này thì không thể sử dụng được nữa.

Thấy vẻ mặt đau khổ của chị dâu, Phó Thập Đông ngượng ngùng cười nói: “Bọn em về sớm, còn chưa kịp thông báo cho mọi người.”

Thực ra, anh muốn tạo bất ngờ cho vợ, nhưng nó lại biến thành cú sốc.

Biết hai người mới gặp nhau còn chưa nói được vài lời, Trang Tú Chi cười nhét hai quả trứng vào trong tay người đàn ông, sau đó thần bí nói: “Hai người nói chuyện đi, nhớ cho vợ ăn hai quả trứng này nhé. Ai nha, để Dao Dao đích thân nói cho chú em biết đi.”

Nói xong, cô ấy cầm chiếc bát rồi quay người rời khỏi nhà.

Đôi mắt Diệp Ngưng Dao sáng lên bởi vì không phải là chị dâu tự mình đút trứng cho cô, cô nhìn chằm chằm vào Phó Thập Đông và ôn nhu mở miệng nói nhỏ: “Anh đã đi một quãng đường dài, anh nên ăn hai quả trứng này.”

Cô giở trò lưu manh một chút, nếu như người đàn ông này phát hiện cô mang thai, nhất định sẽ không giúp cô ăn hai quả trứng này.

“Anh không ăn, chị dâu nhờ anh đút cho em.” Sau khi tỉnh, cô gái nhỏ đã nằm lâu như vậy mà không có ý định đứng dậy, điều này khiến Phó Thập Đông mơ hồ cảm thấy có chút lạ lùng.

Điều này không giống với tính cách sôi nổi và năng động của cô.

Diệp Ngưng Dao chớp chớp mắt, đổi ý, nắm lấy góc áo của người đàn ông, uất ức nói: “Gần đây em thường xuyên ăn trứng gà nên bây giờ thực sự không muốn ăn nữa, anh ăn thay cho em đi, nếu không tin anh ngửi xem, em nghĩ cơ thể của em toàn mùi trứng.”

Vừa nói, cô vừa vòng tay qua cổ người đàn ông và kéo anh đến trước mặt mình.

Đối diện với người có mùi thơm hương hoa, Phó Thập Đông bất giác căng thẳng, trở nên hơi mất tập trung.

Anh đặt quả trứng trong tay xuống, hai tay nhanh ch.óng đặt lên hai bên vai cô, cụp mắt xuống nhìn cô với ánh mắt nóng bỏng.

Diệp Ngưng Dao thực sự muốn anh ngửi thử xem thấy mùi trứng không, cô không có ý định câu dẫn anh.

Đáng tiếc, người đàn ông nghĩ tương đối nhiều, cho rằng vợ mình muốn thân thiết, anh liền cúi người xuống hôn cô.

Sau một tháng hạn hán, rất dễ làm củi khô bốc lửa. Đám cháy một khi xảy ra thì sẽ ngoài tầm kiểm soát.

Mới đầu chỉ là hôn nhẹ rất ôn nhu, Diệp Ngưng Dao có chút hưởng thụ.

Nhưng khi người đàn ông muốn nhiều hơn nữa, cô từ sự mê hoặc tỉnh lại, cô ngăn cản động tác của anh và nói bằng giọng khàn khàn: “Không được, anh không thể chạm vào em.”

Suy nghĩ trong lòng như muốn bốc lửa, Phó Thập Đông thở hổn hển không muốn dừng lại: “Tại sao?”

Bọn họ đã không gặp nhau trong một tháng, anh không tin cô không muốn anh.

Vừa nói, anh lại nặng nề hôn thật mạnh lên cổ cô.

Diệp Ngưng Dao thực sự sợ anh sẽ làm tổn thương t.h.a.i nhi, vì vậy cô nhắm mắt lại lớn tiếng nói: “Em có thai! Buông em ra…”

Chờ khi cô mở mắt ra lần nữa, Phó Thập Đông đang nhìn cô với vẻ mặt không thể tin được: “Những gì em nói… Là sự thật sao?”

“Ừ, anh sắp làm cha rồi.” Diệp Ngưng Dao trợn mắt nhìn anh, xoa nhẹ bả vai anh: “Sao anh còn không nhanh lên đây?”

Lúc này Phó Thập Đông mới phản ứng lại, anh không quan tâm đến những thứ khác nữa mà ngay lập tức ngồi dậy, gãi đầu và bắt đầu cười như một kẻ ngốc.

Nhìn thấy trứng gà vừa đặt xuống, anh vội vàng nhặt một quả lên rồi bóc ra: “Khó trách chị dâu cho em ăn trứng, em thật sự cần phải bồi bổ.”

Tại sao anh lại quay sang quả trứng?

Diệp Ngưng Dao vội vàng ấn tay anh xuống, chán nản nói: “Em thực sự không muốn ăn nó! Làm ơn, em sẽ không ăn!”

“Trứng gà rất bổ dưỡng, sao em lại không ăn?” Phó Thập Đông không rõ nội tình, nhìn thấy vẻ mặt chán ghét của vợ, vẫn dừng động tác trên tay lại.

“Từ khi mang thai, mỗi ngày em đều ăn sáu quả trứng gà, em thật sự không muốn ăn nữa.” Diệp Ngưng Dao mím môi, nghĩ tới những gì trải qua một tháng này, trước mặt người đàn ông của mình đột nhiên cảm thấy có chút ủy khuất.

Thấy cô sắp khóc, Phó Thập Đông vội vàng đặt quả trứng xuống, v.uốt ve mặt cô, ôn nhu dỗ dành: “Được rồi, chúng ta không ăn nữa, ngoan nào, em đừng khóc.”

Giờ phút này, cô có rất nhiều điều muốn nói, vì vậy cô sụt sịt, dùng giọng điệu bất đắc dĩ nói: “Bác sĩ nói con của chúng ta rất yếu, mấy ngày trước thiếu chút nữa đã sảy thai, mỗi ngày em đều mong anh trở về, nhưng lại mãi không thấy anh quay lại.”

Có thể là bởi vì mang thai, tâm tình của Diệp Ngưng Dao càng ngày càng mẫn cảm, giống như bây giờ cô không muốn khóc, nhưng nước mắt lại không ngừng rơi xuống.

Phó Thập Đông nhìn đôi mắt đẫm lệ của cô mà tim đau đớn co rút theo, anh không ngờ trong lúc bản thân vắng nhà lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, trong lòng anh tràn ngập cảm giác tội lỗi và tự trách, anh cúi xuống ôm cô vào lòng nói: “Vợ ơi, thực sự xin lỗi em, đều là tại anh không chăm sóc tốt cho em.”

Cảm xúc dồn nén đã lâu cuối cùng cũng được trút ra ngoài, cả người cô cảm thấy rất thoải mái.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.