Thập Niên 70: Bách Hoa Tiên Tử Xuyên Thành Đầu Bảo Bối Của Vai Ác - Chương 2
Cập nhật lúc: 16/03/2026 22:00
Thấy sắc mặt Chu Thiết Quân đột nhiên thay đổi, Diệp Ngưng Dao chỉ cảm thấy buồn cười, cô nhìn bóng dáng hơi gầy trước mặt, cố ý nói: “Tôi là người quen cũ của anh ấy.”
Ồ, xem ra tự chủ cũng cao đấy, vậy mà còn chưa quay đầu lại, hay là lỗ tai của anh có vấn đề gì nhỉ?
Ngưng Dao đột nhiên cảm thấy có hứng thú với Phó Thập Đông này, ở trong sách anh là nhân vật phản diện khó chơi nhất, ngay cả nam nữ chính cũng không thể làm gì được, nếu không phải sau này anh đột nhiên ở ẩn, nam nữ chính cũng không có cơ hội để đi lên đ.ỉnh cao đời người.
Nhân vật tàn nhẫn như vậy, cô rất xem trọng.
Vừa nghe là người quen cũ, Chu Thiết Quân sợ tới mức không dám tiến lên, bất giác hắn lại nhìn về phía Phó Thập Đông.
Thấy đối phương không có phản ứng, hắn vội vàng đi đến bên cạnh anh, thấp giọng hỏi: “Anh nghe thấy chưa? Diệp Ngưng Dao nói cô ấy là người quen cũ của anh, anh thực sự biết cô ấy à?”
Hàng mi dày của Phó Thập Đông khẽ rung lên, cuối cùng anh cũng quay đầu lại, tình cờ bắt gặp đôi mắt đẹp của Ngưng Dao.
Hai người nhìn nhau tầm ba giây, Phó Thập Đông liền thu hồi ánh mắt và nói một cách thờ ơ: “Tôi không biết cô ấy.”
“Thực sự không biết hả?” Chu Thiết Quân không nhịn được xác nhận thêm lần nữa, nếu cô nàng thanh niên trí thức kia có quan hệ với con sói này, cho dù đối phương có là tiên giáng trần thì hắn cũng không dám tiếp tục trêu chọc.
Phó Thập Đông chỉ liếc hắn ta bằng đuôi mắt, ý bảo hắn ngoan ngoãn ngậm miệng lại.
Ngưng Dao một tay chống cằm, đôi môi mỏ đọng gợi lên một nụ cười, cô rất hài lòng với mục tiêu của mình.
Mái tóc ngắn dựng đứng đến từng gốc cùng đôi mắt phượng hẹp dài chỉ có sự lạnh lùng sắc bén, đường nét sắc sảo gần như là hoàn hảo, khí chất lạnh lùng kiêu ngạo mà hung hãn.
Anh như vậy trông giống một con sói đơn độc đứng giữa một ngọn núi phủ đầy tuyết trắng.
So với những tiểu bạch kiểm da trắng ở trên thiên giới, cô lại cảm thấy màu da ngăm đen của Phó Thập Đông thật mới lạ và thu hút.
Kết hôn cùng một người đàn ông như vậy cũng không tệ chút nào, ít ra thì cô cũng sẽ không cảm thấy bài xích.
Cảm nhận được ánh mắt phía sau lộ ra vẻ không kiềm chế, Phó Thập Đông cau mày, siết c.h.ặ.t dây cương ở trong tay…
Từ huyện thành lái xe đến thôn Đại Oa phải mất hai giờ, vừa tới nơi Chu Thiết Quân đã vội vàng nhảy ra khỏi xe, nói: “Anh Thập Đông, anh đem bọn họ tới chỗ ở của nhóm thanh niên trí thức đi, tôi còn có việc nên đi trước đây.”
Hắn còn chưa xác định được quan hệ của Diệp Ngưng Dao và người trước mắt cụ thể là như thế nào, cho nên cũng không dám tiếp tục trêu chọc cô!
Bao gồm cả Ngưng Dao, tổng cộng có bốn thanh niên trí thức được gửi xuống thôn Đại Oa, Phó Thập Đông chỉ cần đem bọn họ dẫn đến chỗ ở của nhóm thanh niên trí thức là sẽ kiếm được mười đồng.
Vốn dĩ chuyện tốt như vậy cũng không đến lượt anh, nhưng mấy ngày trước người đ.á.n.h xe bò đã bị gãy chân, con bò già này chỉ nghe lời Phó Thập Đông và lão Điền, vì vậy thôn đã cử anh đến để đ.á.n.h xe.
Chặng đường gập ghềnh cuối cùng cũng tới nơi, mấy thanh niên trí thức đồng thời thở phào nhẹ nhõm, Phó Thập Đông đỗ xe bò ở trước cổng nơi ở của nhóm thanh niên trí thức, hô lớn: “Mọi người xuống đi, chúng ta đến nơi rồi.”
Ngưng Dao chầm chậm bước xuống xe bò, chờ đến khi những người khác đều đã đi vào sân thì cô mới dỡ hành lí từ trên xe xuống.
Động tác chậm rì rì của cô khiến Phó Thập Đông khẽ mím môi mỏng, vừa định lên tiếng thúc giục thì Ngưng Dao đã đi tới trước mặt, cười hỏi: “Anh không thắc mắc tại sao tôi lại nói mình biết anh sao?”
Một mùi hương hoa thoang thoảng tràn ngập trong khoang mũi, Phó Thập Đông không khỏi hít sâu một hơi, nhíu mày thật c.h.ặ.t, cố ý không để tâm tới d.a.o động trong lòng, trong mắt hiện lên một tia đề phòng, hỏi ngược lại: “Tại sao? Rốt cuộc cô là ai?”
Người này sao lại quen biết anh được?
Thấy vẻ mặt người đàn ông cuối cùng cũng thay đổi, không còn lạnh lùng như trước nữa, Ngưng Dao nhìn vào đôi mắt sâu thẳm kia, đôi môi đỏ mọng hơi hé mở, đáp: “Bởi vì trước đây tôi đã gặp anh một lần, từ đó về sau liền nhớ mãi không quên. Tôi muốn kết hôn với anh, làm vợ của anh.”
Lúc trước khi ở trên Tiên giới, những người đàn ông khác đều dùng giọng điệu này để v* v*n cô, Ngưng Dao cũng không cảm thấy những lời này có gì không ổn.
Ở hoa giới, khi hoa yêu tán tỉnh bạn tình, chúng sẽ tỏa ra hương thơm nồng nàn hơn trước, cơ thể thực sự của Ngưng Dao là một bông sen bảy màu trước Đức Phật, hương thơm trên người cô giống như buổi sáng sau cơn mưa, vừa sảng khoái lại mát mẻ.
Ngay cả khi cô đã xuyên vào sách, những đặc điểm này vẫn tồn tại.
“…” Mùi hoa trong hơi thở ngày càng nồng hơn, Phó Thập Đông bị lời tỏ tình trắng trợn của cô làm cho sửng sốt.
“Có bệnh!”
Dám nói cô có bệnh sao? Giỏi lắm!
Thấy lời tỏ tình của mình không đạt được hiệu quả như mong muốn mà còn khéo quá hóa vụng, Ngưng Dao siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m nhỏ, âm thầm nhẩm Thanh Tâm chú, sợ mình không nhịn được sẽ lên cơn đ.á.n.h người.
Lỡ như dọa anh chạy mất thì cô biết đi đâu tìm người giúp mình thay đổi cuộc đời đây?
