Thập Niên 70: Bách Hoa Tiên Tử Xuyên Thành Đầu Bảo Bối Của Vai Ác - Chương 227

Cập nhật lúc: 06/04/2026 20:05

Một số hậu bối thiếu kiên nhẫn trong gia đình đã bắt đầu tìm hiểu xem người đó là ai.

Nhưng Đông Nam Lễ giữ bí mật chuyện này rất kĩ, bọn họ căn bản không phát hiện ra, chỉ có thể cam chịu số phận, chỉ có thể chờ ngày nhận tổ quy tông rồi mới tìm đường khác.

Kể từ mấy ngày nay, Đông Nam Lễ không có một giấc ngủ ngon, tất cả những gì ông ấy nghĩ đến là ngày anh nhận tổ quy tông.

Thật vất vả chờ đến khi gà gáy sáng, ông ấy không thể nằm thêm được nữa nên đã đứng dậy và bắt đầu dọn dẹp căn phòng.

Chỉ có một người bảo mẫu tên là dì Chu đã chăm sóc cuộc sống hàng ngày của ông ấy.

Lúc này bà ấy đã tỉnh, thấy lão gia mới sáng sớm đã đi lung tung, bà ấy lập tức tiến lên ngăn cản, sợ lão gia đụng phải vào đâu thì bà ấy sẽ không biết phải giải thích với người trong nhà như thế nào.

Thể chất của Đông Nam Lễ vẫn còn khá mạnh mẽ, vì vậy nếu ông ấy không làm bất cứ điều gì để chuyển hướng sự chú ý của mình thì ông ấy cảm thấy thời gian trôi qua rất khó khăn.

Vẫn còn sáu bảy giờ nữa mới đến mười giờ sáng, nghĩ lại cũng cảm thấy rất lâu.

Cuối cùng, dì Chu không còn cách nào khác đành phải để ông ấy đi.

Thời gian chậm rãi trôi qua, khoảng sân rộng rãi tao nhã dần trở nên náo nhiệt, người đến đầu tiên là Mạc Vãn Hề, hôm nay là sự kiện chính, nếu cô ấy không sớm tới đây, lỡ như mấy tên nhãi ranh khốn đó chọc giận ông rồi bị bệnh thì phải làm sao?

Ngay sau đó, năm sáu người thuộc thế hệ trẻ tuổi trong gia tộc cũng tới, ai nấy đều háo hức chờ đợi nhân vật chính xuất hiện.

Đông Nam Lễ nhìn thấy những suy nghĩ nhỏ nhặt trong mắt mọi người, vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh.

Mãi cho đến khi ông Văn được mời đến hôm nay đã đến, trên mặt ông ấy mới lộ ra nụ cười.

Văn Trạch Lâm là bạn thân nhất của anh trai ông ấy trong suốt cuộc đời, mặc dù bây giờ ông ấy đã rời khỏi quan trường, nhưng địa vị của ông ấy ở Bắc Kinh vẫn rất cao, bất kể là ai thì cũng phải để cho ông ấy vài phần mặt mũi, đây là lý do tại sao Đông Nam Lễ mời ông ấy đến đây.

Đặt xẻng hoa trong tay xuống, Đông Nam Lễ đứng dậy từ đống hoa và cây cỏ, trong mắt tràn đầy nụ cười: “Sao anh và chị dâu không đến sớm hơn một chút? Em đã dậy sớm đi mua sữa đậu nành nhà bên cạnh, hiện tại chắc là còn nóng, mọi người mau vào trong uống đi.”

Văn Trạch Lâm nhìn quanh bốn phía một lượt, bắt gặp ánh mắt của ông ấy: “Hôm khác uống sữa đậu nành, em còn có thể chuyển nhà đi chỗ khác được sao? Đứa nhỏ thì sao?”

“Còn chưa có tới.” Đông Nam Lễ dọn một cái ghế dài cho bọn họ ngồi xuống, cầm bình tưới lên, lại bắt đầu chăm sóc những hoa cỏ này.

Hai người bọn họ xem như là người quen cũ, ngày thường hay hẹn cùng nhau uống trà, dắt chim đi dạo, điều này tiết kiệm được phép lịch sự mà người ngoài nên có.

Nhìn thấy Văn Trạch Lâm đi tới, đám tiểu bối có mặt đều tim đập thình thịch, lập tức hiểu được mục đích và quyết tâm hôm nay của ông cụ.

“Em ở đây mân mê cái gì vậy?” Văn Trạch Lâm cúi người, nhìn thấy trong tay ông ấy cầm một tờ giấy viết thư, lật qua lật lại chậu hoa, ông ấy chỉ là cảm thấy thú vị, loại việc cần sự kiên nhẫn này cả đời ông ấy cũng không làm được.

Ngược lại, vợ ông ấy Lưu Tuệ Lan lại rất quan tâm đến những bông hoa và cây cối trong tay ông ấy.

Bà ấy đẩy chiếc ghế dài về phía trước, ngạc nhiên hỏi: “Đây là hoa lan sao? Mua ở đâu vậy?”

Nhắc tới đây, nụ cười trên mặt Đông Nam Lễ càng rộng hơn: “Đây là vợ của đứa bé kia tặng cho em, thế nào? Không tệ đúng không?! Con bé rất cẩn thận, còn đặc biệt viết thư hướng dẫn cho em, sợ em nuôi không nổi, còn phải nói, chữ viết của cô bé này rất đẹp.”

Vừa nói, ông ấy vừa đưa tờ giấy viết thư trên tay qua với vẻ mặt tự hào và đắc ý.

Lưu Tuệ Lan nhận lấy tờ giấy, nheo mắt nhìn nó một lúc lâu, liên tục gật đầu với mẹo trồng hoa trên đó, nhưng Văn Trạch Lâm phía sau còn hào hứng hơn bà ấy rất nhiều, ông ấy lập tức cầm tờ giấy lên để nhìn cẩn thận hơn.

“Chữ viết thật là đẹp! Ngòi b.út chắc khỏe, nếu không luyện mấy chục năm chắc chắn sẽ không luyện ra được.”

Như đã nói, người ngoài nghề xem sự phấn khích, còn các chuyên gia xem tinh túy bên trong. Đông Nam Lễ và Lưu Tuệ Lan chỉ thích trồng hoa và cây cối nên bọn họ không thấy được ưu điểm của những chữ này, bọn họ chỉ cho rằng những chữ này đẹp.

Mà sở thích lớn nhất của Văn Trạch Lâm là thư pháp và vẽ tranh, mấy năm trước tình hình không tốt, ông ấy không dám biểu lộ quá rõ ràng sở thích nhỏ nhoi này, bây giờ sau cơn mưa trời lại sáng, ông ấy lại bắt đầu tụ tập với những người bạn cũ cùng chia sẻ sở thích viết thư pháp.

Nếu có thể có được một chữ như thế này, cũng đủ để ông ấy quay lại khoe khoang với mấy lão già kia vài ngày rồi.

“Bọn họ khi nào thì tới? Nhanh nhanh đi giục đi!” Ông ấy hiện tại nóng lòng muốn gặp chủ nhân của những chữ này.

Thừa dịp Văn Trạch Lâm không chú ý, Đông Nam Lễ lấy lại tờ giấy viết thư, sau đó buồn cười hỏi: “Sao anh lại thúc giục em? Chẳng lẽ là phát điện báo sao?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.