Thập Niên 70: Bách Hoa Tiên Tử Xuyên Thành Đầu Bảo Bối Của Vai Ác - Chương 34
Cập nhật lúc: 16/03/2026 22:04
“Gia đình chúng tôi rất nghèo, hiển nhiên là chúng tôi không cùng thế giới với cô, tôi hy vọng cô không đối xử với mấy đứa nhỏ quá tốt.” Ngữ khí của Phó Thập Đông dừng lại một chút, sắc mặt phức tạp đối diện với ánh mắt của cô, “Vì vậy, nếu cần thiết, mọi người tốt nhất đừng gặp lại nữa…”
Diệp Ngưng Dao rất tức giận với những lời này, “Phó Thập Đông, anh là một kẻ hèn nhát!”
Cô thà đầu t.h.a.i hàng ngàn lần trong cuốn sách này chứ không thể nói chuyện với người đàn ông này một lần nữa!
Phó Thập Đông quay đầu đi, không dám nhìn lại.
Anh không quay đầu lại cho đến khi nghe thấy tiếng bước chân “lạch cạch” xa dần. Cho dù xung quanh có một mảnh đất trống màu vàng cũng không thể che giấu được sự ưu tú của cô.
Phó Thập Đông nhìn tấm lưng cong cong của Diệp Ngưng Dao và cố gắng kìm nén ý muốn giữ cô lại.
Một cô gái xinh đẹp như vậy không bao giờ có thể thuộc về anh.
Giữa bọn họ đã được định sẵn là có duyên nhưng không phận, đây là lựa chọn tốt nhất cho cả hai rồi…
Thời gian như cát lún, trong nháy mắt đã đến thanh minh.
Gió nhẹ hiu hiu, tháng tư là mùa hoa đào nở rộ.
Cây hoa đào trong sân của Diệp Ngưng Dao từ lâu đã được phục hồi sức sống trước đây nhờ được linh lực tưới mát.
Cây cối đầy hoa đào, từng đóa hoa tỏa sáng rực rỡ, hương hoa ngào ngạt.
Nhìn từ xa như tô điểm thêm nhiều màu sắc cho khoảng sân nhỏ tiêu điều này trở nên tươi sáng hơn.
Sáng sớm, Diệp Ngưng Dao mang theo một cái giỏ trúc nhỏ, cẩn thận hái những đóa hoa đào trên cành..
Hoa đào có tác dụng tiêu thực, dưỡng khí và làm đẹp.
Những bông hoa vừa nở là thời điểm tốt nhất để hái chúng.
Diệp Ngưng Dao chậm rãi hái từng bông hoa xuống, loáng cái đã đầy cả một giỏ, lúc này cô mới nở nụ cười hài lòng.
Từ sân bên cạnh truyền đến tiếng mở cửa “kẽo kẹt” một tiếng, Diệp Ngưng Dao chỉ làm bộ như không nghe thấy, mắt nhìn thẳng ôm giỏ đi vào trong nhà, không thèm ngó nghiêng.
Nghe thấy tiếng đóng cửa của cô ở bên cạnh, Phó Thập Đông dừng bước chân lại, vung chiếc cuốc lên vai rồi vội vã ra đồng làm việc.
Diệp Ngưng Dao cho tất cả hoa vào bình, trải phẳng ra, sau đó đổ rượu trắng mua từ huyện vào bình, xong xuôi mới đậy kín lại.
Trong trường hợp bình thường, sẽ mất ba mươi ngày để biến chúng thành rượu hoa đào.
Nhưng cây hoa đào này là do linh lực của cô nuôi dưỡng, so với những cây hoa đào bình thường thì hoa nở càng đẹp, hương thơm nồng đậm hơn, d.ư.ợ.c tính càng mạnh. Ngâm với rượu trắng bảy ngày có thể đạt được mùi vị và công hiệu như ngâm một tháng.
Tục ngữ có câu, ở trên trời một ngày bằng một năm dưới nhân gian, cho nên phải dùng ít nhất năm năm mới có thể nấu được rượu hoa đào ngon nhất.
Ở đây không thể so với trên trời, nguyên liệu thiếu thốn, điều kiện hạn hẹp, Diệp Ngưng Dao chỉ có thể dùng phương pháp đơn giản thô sơ nhất để nấu loại rượu hoa đào yêu thích của mình.
Sau khi đặt chiếc lọ nhỏ vào góc bếp, cô thay quần áo và bắt đầu đi đến thôn ủy để làm việc.
Tháng tư đã là mùa cày cấy của vụ xuân, công việc của Diệp Ngưng Dao không chỉ phụ trách kế toán mà còn quản lý nhà kho nhỏ trong thôn.
Trước cửa nhà kho có một cây đa lớn, ngày thường mọi người sau khi xong việc thường tụ tập dưới gốc cây đa để nói chuyện phiếm, không quan tâm những chuyện đó có đúng sự thật hay không, dù sao cũng chỉ nói vui vẻ ngoài miệng.
Đôi khi tin đồn vớ vẩn là một con d.a.o vô hình có thể gi.ết ch.ết người khác, Diệp Ngưng Dao không thích những lời nhận xét vô trách nhiệm của bọn họ, vì vậy cô hiếm khi đến nhà kho bên này trừ khi cần thiết.
Chỉ là hôm nay có chút không bình thường, lúc cô đến lấy đồ trong nhà kho, chỉ có hai ba người ngồi dưới tàng cây, mọi người nhìn thấy cô lập tức ngậm miệng không nói nữa.
Nhưng sự khinh miệt trong mắt bọn họ khiến người ta không thể bỏ qua.
Lúc này, mấy người phụ nữ đang cùng nhau ngồi ngoài đồng, tán gẫu về tin đồn mới nhất trong làng.
“Này! Mấy người đã nghe gì chưa? Thanh niên trí thức Diệp ở thôn chúng ta thực sự không biết xấu hổ! Lớn lên trông giống như hồ ly tinh, mấy người nên đề phòng tất cả những người đàn ông của mình!”
“Cô ấy làm sao? Tôi thấy cô gái đó khá tốt mà, vừa nói vừa cười trông rất hiền hòa.”
“Ôi dào, thời buổi nào rồi mà còn trông mặt bắt hình dong như thế, mọi người không biết đấy thôi, cô ấy từ thành phố đến thôn chúng ta là vì thanh niên trí thức Giang đấy.”
“Thanh niên trí thức Giang? Giang Hoài á? Đó không phải là đối tượng của hoa khôi thôn chúng ta hay sao?”
Ngày thường bọn họ thích nhất là nói chuyện về mấy người thanh niên trí thức, đặc biệt là chuyện yêu đương kiểu này, nghe xong mắt bọn họ sáng lên như đom đóm, cả đám đều trở nên thích thú.
“Đúng vậy, chính là anh ta. Tôi nghe nói rằng thanh niên trí thức Diệp và thanh niên trí thức Giang đã quen biết nhau trước đó. Con hồ ly tinh đó đến đây là để cướp người với hoa khôi của thôn chúng ta. Thật là không biết xấu hổ!”
Người nói chuyện này là góa phụ Triệu Tiểu Liên, hai mươi tuổi đầu xuất giá đã có tiếng là khắc c.h.ế.t chồng, nhưng vì gia đình nhà mẹ đẻ của cô ta ở trong làng rất kiên cường, cho nên cô ta đã ở góa nhiều năm và không tái hôn, ngày thường mọi người đối xử với cô ta cũng khá tốt.
