Thập Niên 70: Bách Hoa Tiên Tử Xuyên Thành Đầu Bảo Bối Của Vai Ác - Chương 64

Cập nhật lúc: 16/03/2026 22:08

“Đừng, tôi nói đùa với cô mà thôi.” Thật vất vả cuối cùng cũng tìm được cơ hội, làm sao có thể chỉ ăn thịt một lần, Mạnh Nghênh Võ vội vàng ôm cô ta c.h.ặ.t hơn, bắt đầu dỗ dành cô ta.

“Tôi sai rồi không được hay sao? Nếu cô phục vụ tốt cho tôi, một thời gian nữa tôi sẽ ly hôn với vợ và cưới cô về làm vợ.”

Nói xong, lại là một nụ hôn mãnh liệt khác.

“Nhưng kéo quần lên, chẳng lẽ anh lại không cần một nữ thanh niên trí thức xinh đẹp hay sao?” Thân thể Triệu Tiểu Liên dần dần suy yếu, chịu đựng nụ hôn của hắn ta.

“So với cô, cô ta chính là cá c.h.ế.t, bất kì nam nhân nào cũng biết nên chọn ai.” Vì đạt được mục đích, miệng Mạnh Nghênh Võ như được bôi mật: “Tiểu Liên, cô thơm như vậy làm gì? Tôi sắp mê mệt đến c.h.ế.t rồi.”

Góa phụ nhiều năm như vậy, Triệu Tiểu Liên làm sao chịu nổi, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng cuối cùng cũng rơi vào tình cảm sâu sắc này.

Bên ngoài ngôi nhà tối đen như mực, vợ của Mạnh Nghênh Võ là Trần Ngọc Như đứng bất động dưới cửa sổ.

Cô ấy nhìn chằm chằm vào tờ giấy vàng mờ trên cửa sổ, ánh mắt đầy sự căm hận.

Đây không phải là lần đầu tiên cô ấy phát hiện ra Mạnh Nghênh Võ qua lại với những người phụ nữ khác ở sau lưng cô ấy, từ ban đầu còn buồn bã đến tuyệt vọng, giờ đây cô ấy như c.h.ế.t lặng.

Ngay cả khi cô ấy nghe thấy những giọng nói dơ bẩn đó, trái tim cô ấy sẽ không còn bị xáo trộn nữa.

Cô ấy chỉ hy vọng một ngày nào đó có thể ly hôn với người đàn ông này, khiến cho con kĩ nữ Triệu Tiểu Liên đó phải trả giá đắt và rời khỏi ngôi làng Đại Oa không có tình người này!

Chiều hôm sau, Triệu Tiểu Liên mặc một chiếc áo sơ mi hoa nhí đi trên cánh đồng, khuôn mặt phấn nộn mềm mại khiến rất nhiều chàng trai phải ngước nhìn.

Giống như đã quen với việc được người khác chú ý, cô đem lọn tóc vén ra sau tai, đi thẳng về phía văn phòng thôn ủy.

Lúc này, trong văn phòng thôn ủy, bí thư chi bộ Lưu Vĩnh Xuân đang nhẹ nhàng nói chuyện với Diệp Ngưng Dao, chỉ vì muốn cô viết cho ông một bài thơ “Thấm Viên Xuân Tuyết”.

“Tiểu Diệp à, cháu xem bình thường chú Lưu cũng không yêu cầu cháu điều gì, cháu viết một bài giúp chú đi, được không?” Trong phòng làm việc chỉ có hai người bọn họ, Lưu Vĩnh Xuân pha một bình trà xanh bưng đến trước mắt Diệp Ngưng Dao, thái độ quá mức từ ái kia làm cho người ta nhìn có chút nổi da gà.

Cho dù đối phương có việc cầu xin, nhưng bản thân mình cũng không thể xem như không thấy mà để lãnh đạo rót nước được, Diệp Ngưng Dao vội vàng tiếp nhận bình trà, nói: “Được ạ, nhưng cháu chỉ biết viết chữ bằng b.út máy thôi đấy…”

Đầu năm cũng không phải là lúc biểu diễn tài nghệ, tạm thời cô sẽ không viết chữ bằng b.út lông.

“Được được, chỉ cần là cháu viết là được.” Lưu Nghênh Xuân là một người rất say mê với tranh chữ, vừa nghe cô đáp ứng, miệng nhếch đến gần sau tai.

“Khi về cháu viết xong, ngày mai cháu sẽ đưa cho chú nhé.”

“Được!”

Khi hai người đang nói chuyện, Triệu Tiểu Liên xoay người đi vào văn phòng.

Đáy mắt cô có chút ghen tị chợt lóe lên, khi nhìn lại trên mặt đã lộ ra nụ cười: “Ôi, bí thư Lưu và cô Diệp đang ở đây làm gì thế? Náo nhiệt đến mức vậy sao?”

“Đến văn phòng có việc gì không?” Lưu Nghênh Xuân thu hồi nụ cười trên mặt, cả người lại khôi phục thành bộ dạng nghiêm túc như thường ngày.

“Tôi muốn tìm Diệp Ngưng Dao giúp tôi một việc, không biết cô ấy có rảnh không?” Triệu Tiểu Liên quay đầu cười cười với Diệp Ngưng Dao, cố gắng làm cho biểu hiện của cô ta tự nhiên một chút.

“Có chuyện gì vậy? Cô nói đi luôn ở đây đi. Diệp Ngưng Dao nhìn lại đôi mắt cười kia, đáy lòng tràn đầy nghi hoặc.

Cô ta lần trước còn cãi nhau với cô một trận, thế nhưng hiện tại lại thay đổi một bộ mặt khác, tuyệt đối không có chuyện gì tốt lành.

“Là lời nói riêng của con gái, không bằng chúng ta đi ra ngoài nói chuyện chút nhé?” Triệu Tiểu Liên nhìn về phía Lưu Nghênh Xuân, ý tứ thập phần rõ ràng.

“Các cô cứ tán gẫu đi, tôi còn muốn đi xung quanh nhìn xem một chút.” Chuyện của con gái các cô, quả thật ông không thích hợp nghe những chuyện đó, Lưu Nghênh Xuân chắp tay sau lưng nhường lại không gian yên tĩnh cho hai người.

“Có chuyện gì, cô nói đi.” Diệp Ngưng Dao ngồi ngay ngắn trên ghế uống nước trà, bộ dạng đoan trang tao nhã là điều mà Triệu Tiểu Liên cũng muốn.

Cố ý xem nhẹ sự tự ti trong lòng, Triệu Tiểu Liên mở miệng nói: “Tối nay trong thôn chiếu phim, hai chúng ta đều ở phía Đông của thôn, cùng nhau đi xem phim nhé?”

“Tên của bộ phim là gì?” Trong lòng Diệp Ngưng Dao kêu lộp bộp một tiếng, có suy nghĩ nào đó nổi lên trong lòng.

Vừa nghe cô hỏi, Triệu Tiểu Liên trong nháy mắt liền mừng rỡ: “Tên là “Sao đỏ lấp lánh”, nghe nói là hay lắm.”

Theo như giới thiệu trong sách, nguyên chủ chính là bởi vì đi xem bộ phim này nên mới bị Uông Đại Thuận làm cho nhục nhã, từ đó về sau hoàn toàn làm hỏng thanh danh của nguyên chủ.

Cô gái trước mặt này mỗi lời nói và hành động đều lộ ra vẻ quỷ dị, Diệp Ngưng Dao chăm chú nhìn cô ta, ánh mắt trở nên sắc bén hơn: “Phía Đông của thôn có mấy hộ gia đình, vì sao cô lại muốn rủ tôi đi chung chứ, chúng ta hình như cũng không thân quen đến mức như vậy.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.