Thập Niên 70: Bách Hoa Tiên Tử Xuyên Thành Đầu Bảo Bối Của Vai Ác - Chương 73
Cập nhật lúc: 16/03/2026 22:09
Hôm nay là một ngày tốt lành, Phó Thập Đông dẫn vợ đi chợ đen mua ba cân thịt lợn, chuẩn bị buổi tối gói một bữa sủi cảo nhân thịt viên chúc mừng một phen.
Đợi bọn họ mua sắm xong hết, thời gian đã trôi qua nửa ngày.
Trên đường trở về thôn, nụ cười bên khóe miệng Phó Thập Đông vẫn không phai nhạt, Diệp Ngưng Dao ngồi ở phía sau anh cũng không nhìn thấy biểu tình, lúc này cô mới chợt phát hiện ra mọi chuyện đều giống như đang nằm mơ, một chút cũng không chân thật.
Hai ngày trước bọn họ còn chỉ là hàng xóm, không nghĩ tới chẳng qua mới được vài ngày mà đã trở thành vợ chồng.
Tại sao anh lại đồng ý cưới cô ấy?
Có sợ danh tiếng của cô bị tổn hại không?
Đây là lời giải thích duy nhất Diệp Ngưng Dao có thể nghĩ đến, lúc trước mình câu dẫn anh nhiều lần như vậy, người này đều là tâm địa sắt đá, tuyệt đối không thể là bởi vì thích nên mới cưới cô.
Nợ ân tình này thật lớn, nếu như mình có thể thành công thay đổi vận mệnh, mặc kệ sau này anh muốn cái gì, cô đều sẽ tận lực tặng lại cho anh.
Xe bò chậm rãi chạy vào cổng làng, đang lúc cô suy nghĩ muôn vàn chuyện, một bóng người đột nhiên vọt tới trước xe bò ngăn cản đường đi của bọn họ.
“Dao Dao, xuống đây.” Giang Hoài gắt gao nhìn chằm chằm Phó Thập Đông, trước kia trong con ngươi lạnh lẽo, hiện tại như muốn phun ra lửa.
Biệt danh này nghe có vẻ thập phần ch.ói tai, cái gọi là tình địch gặp mặt hết sức đỏ mắt, Phó Thập Đông dùng thân thể bảo vệ Diệp Ngưng Dao ở phía sau, trong ánh mắt tàn nhẫn mang theo gai: “Cút đi.”
Diệp Ngưng Dao thò đầu ra nhìn Giang Hoài một cái, không rõ người này hiện tại đang diễn vở kịch nào?
“Dao Dao, cô thật sự đã kết hôn với anh ta à? Anh ta có ép buộc cô không?” Giang Hoài nắm c.h.ặ.t nắm tay, lửa giận tràn đầy không có chỗ để ph.át t.iết.
Anh đã ở chỗ này đợi thật lâu, xa xa nhìn thấy bộ dạng tiểu nhân đắc chí của Phó Thập Đông chỉ cảm thấy vô cùng chướng mắt.
“Không ai có thể ép tôi cả, tôi gả cho ai không liên quan gì đến anh.”
Ánh mắt lạnh nhạt của Diệp Ngưng Dao, giọng điệu xa lạ đều k.ích thí.ch thần kinh của Giang Hoài, hắn hít sâu vào một hơi, định lấy lý thuyết phục người khác: “Nếu để cho thím Diệp cùng chú Diệp biết em được gả cho một tên du thủ du thực, anh phải giải thích với bọn họ như thế nào đây?”
“Chuyện giữa tôi và cha mẹ tôi sẽ không cần phiền anh quan tâm, mong anh nhanh ch.óng nhường đường.” Ngày đại hỉ đâu ra có người chạy ra đến tìm như vậy, thật là xui xẻo, Diệp Ngưng Dao trầm mặc xuống, cuối cùng chút kiên nhẫn kia vì bị hắn ta quấy rối mà mất hết.
Thấy hắn ta vẫn không động đậy, Phó Thập Đông nhảy từ trên xe trâu xuống, một thân sát khí buộc Giang Hoài bất giác lui về phía sau một bước.
“Đây là xã hội pháp quyền, anh muốn làm gì?”
Bởi vì quá phẫn nộ, đáy mắt Giang Hoài đầy tơ m.á.u, giờ phút này tâm loạn như ma, không rõ có suy nghĩ nào.
Phó Thập Đông đi tới trước mặt hắn ta, chỉ thản nhiên nhìn hắn ta: “Dao Dao bây giờ là vợ của tôi, nếu như anh còn tới quấy rầy cô ấy, tôi sẽ mặc kệ anh là con rể nhà ai, sau này cũng đừng nghĩ có cuộc sống tốt đẹp.”
“Hai người sẽ không có kết quả tốt đâu, chú thím Diệp tuyệt đối sẽ không để cho con gái của mình gả cho loại hung hăng tàn nhẫn như anh đâu.” Giang Hoài c.ắ.n c.h.ặ.t răng, từng câu từng chữ đả kích lòng tự trọng của Phó Thập Đông.
Chỉ tiếc, tên du thủ du thực trong miệng thôn dân này cũng không có nổi giận như tưởng tượng, Phó Thập Đông nhìn chằm chằm tiểu bạch kiểm trước mắt này, anh lộ vẻ khinh thường: “Nếu như anh thật sự vì muốn tốt cho Dao Dao thì sẽ không quấy rầy ở chỗ này, nếu hôm nay tôi đ.á.n.h anh ở đây, chỉ làm cho cô ấy trở thành trò cười cho người khác, cho nên anh nên cảm thấy may mắn vì hôm nay tôi không có ý định đ.á.n.h anh đấy.”
Lúc hai người đang đối chọi gay gắt, Diệp Ngưng Dao đã sớm từ trên xe trâu đi xuống, cô tiến lên giữ c.h.ặ.t t.a.y Phó Thập Đông, không chút lưu tình mà phân rõ giới hạn với Giang Hoài: “Họ Giang kia, hiện tại chúng ta cũng không có quan hệ gì cả, nếu như anh tiếp tục náo loạn, tôi liền gửi điện tín cho nhà tôi, đến lúc đó hậu quả gì anh cũng biết đấy.”
“Em nhất định phải nói như vậy sao?” Giang Hoài không thể tin mà nhìn về phía cô, không thể lý giải được cô gái từng dịu dàng thích cười sao lại biến thành như vậy chứ?
“Rốt cuộc thì anh có tránh ra hay không?” Diệp Ngưng Dao lười nói nhảm với hắn ta, ai biết trong sách này nam chính đ.á.n.h đến bị điên sẽ như thế nào?
Uy h**p thẳng thừng như vậy, Giang Hoài biết Diệp Ngưng Dao hiện tại thật sự sẽ làm được, nghĩ đến chuyện khi nhà họ Diệp biết chuyện hắn ta thay lòng đổi dạ thì…
Hắn ta từ từ di chuyển bước chân của mình và lùi lại bên đường.
Xe trâu chạy dần dần rời khỏi tầm mắt hắn ta, Giang Hoài đứng một mình tại chỗ, trong lòng trống rỗng…
Trên xe trâu, Diệp Ngưng Dao thấy sống lưng người đàn ông thẳng tắp không nói một tiếng, trong lòng mắng Giang Hoài qua lại tám trăm lần, bầu không khí vốn đang tốt đẹp đều bị tên không có mắt kia phá hư.
“Những lời vừa rồi của anh ta, anh đừng để trong lòng nhé, em và anh ta đã sớm không còn liên quan gì đến nhau nữa rồi, chỗ cha mẹ em… Bình thường họ đều rất tôn trọng ý kiến của em, năm nay tết em sẽ đưa anh về gặp họ nhé.”
