Thập Niên 70: Bách Hoa Tiên Tử Xuyên Thành Đầu Bảo Bối Của Vai Ác - Chương 83

Cập nhật lúc: 16/03/2026 22:10

Nếu như bị cô ấy phát hiện… Cô ấy sẽ nghĩ gì về anh ta chứ?

Mỗi người đều có bí mật không muốn ai biết, thấy anh vẫn không có ý định muốn nói cho cô biết, Diệp Ngưng Dao bày ra bộ dạng hiểu ý người khác nói: “Không muốn nói thì thôi, chúng ta đi ngủ sớm một chút đi.”

Thời gian còn dài, nếu cô muốn biết, không cần phải vội vàng.

Anh đang cho rằng còn phải giải thích nhiều hơn mới có thể vượt qua cửa ải này, Phó Thập Đông chợt nâng mắt lên, trong con ngươi xẹt qua một tia cảm kích, đồng thời nặng nề thở phào nhẹ nhõm…

Lần đầu tiên ngủ cùng người khác giới, Diệp Ngưng Dao ít nhiều có chút khẩn trương, vì để bầu không khí xấu hổ này hòa hoãn một chút, cô chỉ vào phòng bếp: “Anh ngủ trước đi, em đi uống một ngụm nước.”

“Được.”

Tận mắt nhìn Diệp Ngưng Dao đi ra khỏi phòng, Phó Thập Đông vội vàng mở rương ra, từ đó lục lọi nửa ngày mới lấy từ dưới cùng quần áo ra một quyển sách.

Cuốn sách này là mấy ngày trước người khác vụng trộm đưa cho anh ta, vẫn chưa kịp đọc. Anh vừa muốn lấy ra đổi chỗ khác giấu đi, suy nghĩ một chút lại một lần nữa bỏ lại chỗ cũ.

Tục ngữ nói, nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, nhìn thái độ của vợ anh chắc hẳn là sẽ không tò mò như vậy.

Một lần nữa lại đóng hòm lại, anh cởi áo đang mặc ra, lộ ra cơ bụng màu lúa mạch, theo động tác c** q**n áo, cơ bắp trên cánh tay phác họa rõ ràng, tràn đầy cơ bắp.

Diệp Ngưng Dao uống nước xong vào phòng vừa vặn nhìn thấy hình ảnh này.

Nhất thời khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ lên, nhịn không được lại nhìn thêm hai lần.

Trong khoảng thời gian ngắn, bầu không khí trở nên xấu hổ lại mập mờ, bình thường Phó Thập Đông đã quen với việc ngủ trần, hiện tại trong nhà có thêm người, anh vội vàng lấy từ áo bên cạnh ra mặc vào lại.

Cơ bụng trong nháy mắt biến mất, Diệp Ngưng Dao chớp chớp mắt, cảm thấy tiếc nuối thu hồi tầm mắt.

Có một phong tục ở làng Đại Oa, đó là ánh nến không thể bị dập tắt trong đêm tân hôn.

Trong căn phòng mờ nhạt, hai người sóng vai nằm trên giường không ai mở miệng nói chuyện.

Đêm tĩnh lặng, tất cả âm thanh đều được phóng đại vô hạn, cho dù bọn họ đều không hẹn mà cùng nín thở, tiếng hít thở nhẹ nhàng vẫn quanh quẩn bên tai nhau.

Chăn có chữ hỉ chỉ có một cái, Phó Thập Đông căng thẳng, thân thể không dám động đậy, nghĩ đến những lời của những người đã có kinh nghiệm dày dặn “dạy dỗ” anh, dưới chăn, anh bỗng nhiên nắm c.h.ặ.t bàn tay nhỏ bé của cô, thanh âm trầm thấp có chút khàn: “Vợ, chúng ta ngủ đi.”

Vốn đang rất khẩn trương, bị anh nắm c.h.ặ.t như vậy, thân thể Diệp Ngưng Dao đáy lòng nổi lên một tia nghi hoặc.

Người này khi ngủ thích nắm tay người khác ngủ hay sao?

Nghĩ đến hôm nay là đêm động phòng hoa chúc, cô rất nể mặt mà không rút tay về.

“Ừm, được.”

Giọng nói ngọt ngào lại phối hợp với mùi hương u ám kia, Phó Thập Đông chỉ cảm thấy ngọn lửa vô danh trong cơ thể càng cháy càng mạnh, nhận được câu trả lời khẳng định này, anh ta không khỏi vui mừng.

Không cần phải cố ý nhẫn nhịn nữa, một người mềm mại ôm vào trong n.g.ự.c, đôi môi mỏng phủ lên cánh môi người kia, sau khi nếm được vị ngọt, nụ hôn này chưa có kinh nghiệm nên không được thuận lợi cho lắm.

Hơi nóng phà vào mặt cô, Diệp Ngưng Dao trợn tròn đôi mắt đẹp, cảm nhận được bàn tay to đang làm loạn kia, cả người đều bị dọa cho đến choáng váng!

Anh đang làm cái gì vậy?!

Không phải là nắm tay là được rồi sao?

Là một bách hoa tiên t.ử trên trời, độc thân trong vòng ba ngàn năm. Không ai nói cho cô biết nội dung của đêm động phòng hoa chúc, trong trí nhớ của nguyên chủ cũng chưa từng có loại hình ảnh này, tuy rằng trên sách từng miêu tả cảnh nam nữ ân ái, nhưng cũng đều chỉ là mới hôn trên cổ một chút thôi.

Từ trong cơn mơ hồ cô lấy lại tinh thần, Diệp Ngưng Dao theo bản năng giãy giụa, nước mắt đã lưng tròng quanh vành mắt, trong lòng thầm mắng nam nhân thối này thật sự là quá nặng!

Anh đang tập trung nên không nhận ra được sự bài xích của cô, Phó Thập Đông buông cánh môi cô ra, miễn cưỡng tìm lại một tia lý trí, lúc này anh mới chú ý tới bộ dạng ủy khuất của cô: “Vợ, em làm sao vậy?”

“Anh còn không biết xấu hổ mà hỏi sao?” Diệp Ngưng Dao dùng bàn tay nhỏ bé che miệng cô lại, sau đó dùng sức muốn đẩy anh ra.

“Sao anh lại làm vậy? Sao anh lại chạm vào người em?”

“…” Nhìn đôi mắt trong suốt như nước của cô, Phó Thập Đông bỗng nhiên có một loại cảm giác có trăm cái miệng cũng khó mà giải thích.

Một lúc lâu sau, anh mới xoay người nằm thẳng trên giường: “Thực sự xin lỗi, là do anh không kiềm chế được…”

Diệp Ngưng Dao đầu đầy dấu chấm hỏi, không hiểu anh không kiềm chế được cái gì? Có điều hôm nay là một ngày tốt lành, cô cũng không hy vọng hai người mới cưới đêm đầu tiên đã phát sinh cãi vã, như vậy quả thực quá xui xẻo.

Ở giới hoa, thứ mà họ thấy phản cảm nhất chính là người ngoài đụng chạm vào thân thể họ, nhất là việc nắm tay nhau xem đối phương có yêu mình hay không, đối với họ mà nói quả thực là vô cùng sợ hãi!

Về lâu dài đã sinh ra tâm lý mâu thuẫn.

Là một hoa sen trước tượng Phật, Diệp Ngưng Dao vẫn luôn trong sạch lạnh lùng cao ngạo, hiện giờ cô cũng không so đo với anh, cô tự kìm lại mà không mắng anh!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.