Thập Niên 70: Bạch Phú Mỹ Xuống Nông Thôn Bị Trai Quê Quấn Lên - Chương 195: Rượu Vào Lời Ra, Nụ Hôn Bất Ngờ
Cập nhật lúc: 24/03/2026 20:00
“Đúng rồi, còn anh đấy, đến lượt anh nói, anh muốn tìm người thế nào?”
Tống Cảnh Chu gắp cá, chiếc đũa khựng lại: “Lần trước cô không phải đã hỏi rồi sao?”
“Ôi dào, tôi nói nghiêm túc đấy, lần trước cái vụ Thất Tiên Nữ kia cũng không nhất định là có thể đạt tới đâu.”
Tống Cảnh Chu buông đũa, thuận tay túm lấy bình rượu bên cạnh rót đầy cho Tô Thanh Từ.
Ngước mắt nghiêm túc nhìn chằm chằm nàng nói: “Xinh đẹp, nhỏ nhắn, tính cách rộng rãi, linh hồn thú vị, và hợp với tôi.”
Tô Thanh Từ bị ánh mắt nóng rực của đối phương nhìn chằm chằm làm cho một trận luống cuống, vội vàng bưng lên cái ly che giấu sự xấu hổ của mình.
“Tới, cạn một ly!”
Một ngụm uống cạn, cô có qua có lại cầm đũa cũng gắp cho đối phương mấy miếng thịt khô.
“Tới, anh cũng ăn đi!”
Tống Cảnh Chu nhìn miếng thịt khô trong bát, ngẩn người một hồi lâu.
Đây không phải là miếng thịt khô đơn giản.
Mà Tô Thanh Từ lại chống cằm tự hỏi.
Sao cô cứ cảm thấy Cảnh Chu thích cô nhỉ?
Không phải cô tự luyến, mà là mấy điều kiện đối phương nói cô đều chiếm đủ cả.
Cô xinh đẹp nhỏ nhắn? Chuẩn luôn!
Cô tính cách rộng rãi? Chuẩn luôn!
Cô linh hồn thú vị? Quá chuẩn!
Hơn nữa cô còn rất hợp với hắn!
Ôi trời đất ơi, này không phải đang nói chính là cô sao?
Thích thì cứ nói là thích, tại sao không nói thẳng ra chứ.
Làm hại cô ở chỗ này đoán già đoán non, thấp thỏm không yên, phiền c.h.ế.t đi được.
Thôi kệ, hắn không nói thì để bà đây nói.
“Cảnh Chu, sao tôi cảm thấy người anh nói chính là tôi a?”
“Phụt ~ khụ khụ khụ ~”
Tống Cảnh Chu sợ tới mức sặc, miếng thịt khô đang ngậm trong miệng trực tiếp chui tọt vào khí quản.
“Anh xem, mấy cái anh nói đều khớp với tôi, có phải anh thích tôi không a?”
“Khụ khụ khụ... ặc... khụ khụ ~”
Tô Thanh Từ bưng lên chén rượu ngửa đầu một ngụm uống cạn, mượn rượu làm càn.
“Ôi dào, ho cái gì mà ho!”
“Thích thì bảo là thích, không thích thì bảo không thích, khụ khụ khụ là cái kiểu gì?”
“Ho c.h.ế.t anh đi! Thật là!”
Tống Cảnh Chu chạy nhanh uống một ngụm rượu, áp xuống sự khó chịu nơi cổ họng.
“Da mặt cô sao lại dày như vậy a, tôi bị cô dọa cho ớt cay sặc vào khí quản rồi đây này!”
“Cô làm ơn rụt rè một chút đi.”
Tô Thanh Từ không chịu buông tha: “Vậy rốt cuộc anh có thích tôi hay không!”
Tống Cảnh Chu ánh mắt trốn tránh, không chịu chính diện đáp lại.
“Tôi thật đúng là lần đầu thấy cô gái như cô, nào có con gái nhà ai đuổi theo con trai hỏi cái loại vấn đề này.”
Không nhận được đáp án mong muốn, Tô Thanh Từ buồn bực cực kỳ.
Bưng lên chén rượu lại tự rót cho mình hai ly.
Hai người anh một ly tôi một ly, bình rượu nhỏ nhoáng cái đã cạn đáy!
Tô Thanh Từ vốn dĩ định chuốc say Cảnh Chu, kết quả đến đoạn sau chính cô lại uống đến mơ hồ.
“Cảnh Chu, mắt của anh thật là đẹp, sáng như ngôi sao trên trời vậy.”
Tô Thanh Từ nói liền duỗi tay sờ mặt đối phương, ngón tay mềm mại nhẹ nhàng lướt qua khóe mắt hắn.
Tống Cảnh Chu cả người run lên, duỗi tay bao bọc lấy tay nàng.
Tay nàng thật nhỏ, thật mềm.
“Đừng có chạm lung tung ~” giọng nói mang theo một tia khàn khàn.
“Cô say rồi, đừng uống nữa, lát nữa lại khó chịu.”
“Ngoan ngoãn ngồi ở đây đừng cử động, tôi đi rót cho cô cốc nước.”
Tô Thanh Từ cười xinh đẹp: “Anh mới say ấy.”
“Anh tưởng tôi là cái loại gà mờ như anh à.”
“Bà đây năm đó cùng quý cô Từ Giai ở quán nướng nốc cả chai, lúc ấy anh còn không biết đang ở xó nào chơi bùn đâu.”
Vì chứng minh chính mình không say, Tô Thanh Từ chống tay lên bàn, lảo đảo đứng dậy.
“Tới, anh nhìn xem, nhìn xem tôi có say không!”
Tống Cảnh Chu vội vàng đứng dậy, ấn cô ngồi xuống ghế.
“Được rồi, cô không say, cô không say.”
“Cô ngồi yên đó trước đi.”
Trấn an xong Tô Thanh Từ, Tống Cảnh Chu quay đầu liền đi vào phòng bếp rót nước.
“Tửu lượng thì kém, rượu phẩm lại quá tệ.”
“Còn không biết xấu hổ nói chính mình ngàn ly không say.”
Chờ hắn từ phòng bếp bưng nước ra, Tô Thanh Từ đã bò lên trên bàn bắt đầu hát hò.
Chỉ thấy nàng vẻ mặt ngây ngô nhìn Tống Cảnh Chu, hai tay ôm lấy n.g.ự.c.
Làm ra một bộ dáng sợ sệt: “Em không có say, em không có say, xin anh đừng có phi lễ em ~”
Tống Cảnh Chu khóe miệng giật giật hai cái, vẻ mặt bất lực.
Tô Thanh Từ lại vươn một ngón tay chỉ vào hắn.
“Em không có say, em không có say, xin anh đừng có bắt nạt em ~”
“Em không có say, em không có say, xin anh mau tới hôn hôn em ~”
Tống Cảnh Chu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng đang dựa sát lại gần, cố nén sự xúc động trong nội tâm.
“Đừng đùa nữa, mau xuống dưới đi, lát nữa ngã bây giờ.”
Nói xong duỗi tay luồn vào dưới nách nàng, định bế Tô Thanh Từ từ trên bàn xuống.
Tô Thanh Từ nhìn cánh tay đang duỗi về phía mình, một cái phi thân liền đè xuống.
Tống Cảnh Chu không nghĩ tới nàng sẽ trực tiếp nhào tới, vội vàng ôm lấy nàng, cả người bị lực quán tính đẩy ngã về phía sau.
"Rầm" một tiếng ngã xuống đất.
Không đợi hắn phục hồi tinh thần lại, một thân thể mềm mại thơm tho liền đè lên người hắn.
Tiếp theo, một đôi môi đỏ mọng mang theo hương rượu nhàn nhạt phủ lên môi hắn.
Tống Cảnh Chu "oanh" một cái, đại não trống rỗng.
Ngay lúc này.
Tô Thanh Từ nhẹ nhàng ngẩng đầu, ch.óp mũi chống lại ch.óp mũi hắn, vươn đầu lưỡi phấn nộn l.i.ế.m l.i.ế.m môi hắn.
Tiếp theo nhu nhu nói: “Quang Tông Diệu Tổ, anh, anh đừng nhúc nhích ~”
“Anh biết không?”
“Bố anh và mẹ anh, lúc trước chính là giống như vậy, hôn môi, yêu đương, mới có anh đấy.”
“Tới đây em dạy cho anh ~”
Tô Thanh Từ ngước mắt vô lực nhìn khuôn mặt tuấn tú trước mắt, lộ ra một tia nghi hoặc.
“Ủa ~ sao lại có nhiều Quang Tông Diệu Tổ thế này? Nên hôn cái nào đây?”
