Thập Niên 70: Bạch Phú Mỹ Xuống Nông Thôn Bị Trai Quê Quấn Lên - Chương 213: Chân Tướng Vụ Án "nấm Ma Thuật"

Cập nhật lúc: 25/03/2026 04:02

Hoàng Nhất đi theo bác sĩ và y tá bước vào phòng bệnh. Bác sĩ cầm đèn pin nhỏ kiểm tra đồng t.ử từng người, rồi nghe nhịp tim.

“Bác sĩ, tình hình thế nào rồi ạ? Không có chuyện gì lớn chứ?”

“Không sao, xuất hiện ảo giác chứng tỏ chỉ là trúng độc nhẹ. Nếu mà hôn mê thì mới phiền phức. Loại nấm này không thể tùy tiện ăn đâu, năm nào cũng xảy ra không ít vụ, nhất định phải chú ý.”

Tiêu Nguyệt Hoa chậm rãi quay đầu, yếu ớt hỏi: “Bác sĩ, tôi... tôi còn đang mang thai. Con tôi có sao không?”

Bác sĩ tiến lên kiểm tra mí mắt cô, vừa trấn an: “Tính ra cô vẫn còn may mắn. Trúng độc nấm nhẹ thường tấn công vào dạ dày, hoặc là tấn công vào hệ thần kinh gây ảo giác, làm mất khả năng tư duy độc lập. Nói tóm lại, đối với sự phát triển của t.h.a.i nhi thì không có ảnh hưởng gì lớn, bởi vì t.h.a.i nhi phát triển chủ yếu dựa vào chức năng gan thận, mà loại nấm hoang dã này thường không tấn công hai cơ quan đó. Tuy nhiên vẫn rất nguy hiểm, vì t.h.a.i p.h.ụ bị ảo giác rất dễ làm ra những hành động tự gây thương tích cho mình. Cho nên nhất định phải chú ý.”

Tiêu Nguyệt Hoa thở phào nhẹ nhõm, trái tim đang treo lơ lửng rốt cuộc cũng được đặt lại vào l.ồ.ng n.g.ự.c. Hù c.h.ế.t cô rồi, cũng may cô thích ăn thịt, ít húp nước canh.

Bác sĩ kiểm tra từng người một lượt, dặn dò thêm vài câu những việc cần chú ý rồi mới quay đầu đi ra ngoài.

Hoàng Nhất đi đến trước mặt Tô Thanh Từ, quan tâm hỏi: “Thế nào? Đỡ hơn chút nào chưa?”

Đồng t.ử của Tô Thanh Từ chậm rãi bắt đầu lấy lại tiêu cự: “Khá hơn nhiều rồi chú ạ, ít nhất không còn nhìn thấy mấy thứ lung tung rối loạn nữa. Có điều cả người chẳng còn chút sức lực nào. Đúng rồi chú Hoàng, chuyện này rốt cuộc là sao vậy? Tiệm cơm Quốc doanh làm ăn tắc trách thế à? Thế này có khác gì mưu tài hại mệnh đâu? Làm bọn cháu chịu tội oan uổng quá.”

Hoàng Nhất trầm ngâm một chút rồi nói: “Vốn dĩ những việc này hiện tại chưa tiện tiết lộ ra ngoài, nhưng cháu đã là người trong cuộc thì chú cũng không giấu. Chúng chú nhận được tin báo án liền nhanh ch.óng phong tỏa hiện trường. Sau đó phát hiện trong bát canh nấm tươi các cháu ăn có lẫn nấm ảo giác (Psilocybe). Loại nấm này có độc tính cực mạnh, chỉ cần chạm tay vào rồi đưa lên miệng cũng có thể trúng độc. Mà nấm tươi của Tiệm cơm Quốc doanh đều lấy từ căn cứ trồng trọt chuyên biệt, không thể nào có lẫn loại nấm hoang dã này được. Cho nên đây không phải là sơ suất hay ăn nhầm, mà là hành vi đầu độc có chủ đích.”

“Sau khi điều tra, phát hiện rừng sam phía sau tiệm cơm có mọc loại nấm này. Thím Điền phụ trách rửa rau ở bếp sau cũng khai báo, lúc ấy có một người lạ mặt đến tìm một cậu học việc trong bếp. Qua miêu tả của thím Điền và sự nhận diện của cậu học việc kia, chúng chú đã khóa c.h.ặ.t được nghi phạm. Chú tạm thời chỉ có thể nói với cháu bấy nhiêu thôi, cụ thể tình huống còn phải chờ cơ quan công an định tội. Cháu cứ yên tâm nghỉ ngơi, đừng lo nghĩ nhiều, cứ giao cho các chú là được.”

Tại văn phòng Công an huyện, Chu Toại nhìn tập hồ sơ Hoàng Nhất đưa lên, vẻ mặt kích động không giấu được.

“Mẹ kiếp, tuy nói thế này hơi thất đức, nhưng tôi không thể không nói lần này độc hạ đúng là quá chuẩn! Tô Thanh Từ quả thực là phúc tinh của công an chúng ta. Tôi sớm đã muốn xử lý thằng Trương Long rồi, một cái huyện thành yên bình bị hắn làm cho chướng khí mù mịt. Mỗi lần gây án đều vì không đủ chứng cứ, bên trên lại có người bao che cho hắn, nên mãi vẫn không làm gì được. Lần này tôi xem hắn chạy đằng trời! Hoàng Nhất, mau tập hợp đội ngũ, mượn tội danh mưu sát cán bộ nhà nước lần này, tóm gọn toàn bộ những kẻ liên quan về quy án!”

Hoàng Nhất vẻ mặt nghiêm túc: “Rõ, thưa đội trưởng!”

Thấy Hoàng Nhất đi sắp xếp, Chu Toại vội vàng gọi điện cho Chu Lợi Phúc.

“Bí thư Chu, tôi là Chu Toại. Hôm nay trong huyện xảy ra một vụ đầu độc, nghi phạm lại là đàn em dưới trướng Trương Long. Lần này nạn nhân là Trấn trưởng trấn Đào Hoa Tiêu Lập An và toàn bộ đội viên đội an phòng dự thi. Đúng đúng đúng, tôi muốn mượn cớ này nhổ tận gốc khối u ác tính này khỏi huyện Phong chúng ta. Vâng, tôi hy vọng nhận được sự ủng hộ của ngài. Thay tôi giữ chân Phó bí thư! Một đêm, chỉ cần một đêm thôi, tôi có thể đóng đinh vụ án này.”

Chu Toại khó nén sự hưng phấn trên mặt. Trương Long, biệt danh Anh Long, là trùm lưu manh ở huyện Phong, dưới trướng có mấy chục đàn em, chuyên mở sòng bạc ngầm và cho vay nặng lãi. Đám người này trên tay dính vài mạng người, nhưng lần nào gây án Trương Long cũng phủi sạch sẽ. Hơn nữa khổ chủ đều có nỗi sợ hãi nào đó, chẳng những không dám đi kiện mà còn giúp Trương Long che giấu, nên công an huyện mãi bó tay. Thậm chí nhiều lần sờ đến ổ của hắn, hắn đều nhận được tin báo trước và rút lui êm đẹp.

Tháng trước đột kích vất vả lắm mới bắt được vài tên, kết quả bọn chúng miệng kín như bưng, một mực khẳng định chỉ đi theo bạn bè chơi bời. Công an không đủ chứng cứ đành phải giam giữ vài tháng rồi thả.

Nhưng lần này thì khác, lần này là đầu độc, đối tượng lại là cán bộ nhà nước, nhân viên chính phủ!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Bạch Phú Mỹ Xuống Nông Thôn Bị Trai Quê Quấn Lên - Chương 213: Chương 213: Chân Tướng Vụ Án "nấm Ma Thuật" | MonkeyD