Thập Niên 70: Bạch Phú Mỹ Xuống Nông Thôn Bị Trai Quê Quấn Lên - Chương 238: Đặt Tên Con "bá Đạo" & Màn Kịch Hay Bắt Đầu

Cập nhật lúc: 25/03/2026 04:05

Thùng gỗ cao chừng tám chín mươi phân, chứa hơn một ngàn cân lương thực là hoàn toàn không thành vấn đề.

Tiêu Nguyệt Hoa và Tiêu Cúc Hương đang hợp sức đổ lương thực vào trong cái thùng gỗ lớn đó.

"Thóc cũng đổ vào đây, trong nhà còn nửa thùng gạo tẻ, ăn hết rồi lại đi xát."

"Ngô hạt với mấy loại đậu cũng bỏ vào, tránh bị chuột ăn trộm."

"Khoai lang thì để dưới gầm, cái này không sợ ẩm, chờ hôm nào có nắng chị lại đem ra phơi."

Tiêu Cúc Hương ném đồ xuống, phủi tay: "Được rồi được rồi, còn lại chị bảo anh rể về làm nốt cho, em phải đi thật đây."

"Ấy ấy ấy..."

"Từ từ, chị khóa cửa đã, cùng đi."

Tiêu Cúc Hương nhìn cái bụng nhô lên của Tiêu Nguyệt Hoa đang khom lưng khóa cửa, tò mò hỏi:

"Chị, mấy tháng rồi?"

"Bao giờ thì đẻ? Là con trai à?"

"Hơn bốn tháng rồi, chắc chắn là con trai. Người ta bảo chua trai cay gái, chị đây lại cực kỳ thích ăn chua."

"Cái cách nói này vô dụng thôi, con dâu nhà Đại đội trưởng lúc mang bầu cũng đi khắp nơi bảo thích ăn chua, chắc chắn là con trai, cuối cùng đẻ ra lại là con gái đấy thây."

"Con gái thì con gái, anh rể em bảo con gái cũng thích, đây là đứa đầu lòng, sinh con gì cũng tốt cả."

"Bọn chị đặt tên xong xuôi cả rồi. Sinh con trai thì gọi là Phùng Thiết Trụ."

"Ngụ ý là thiết cốt tranh tranh (xương sắt cứng cỏi), rường cột nước nhà, về sau nhất định là một người có tiền đồ."

"Con gái thì gọi là Phùng Pháo Hoa, ngụ ý có văn hóa hiểu lễ phép, lớn lên xinh đẹp như đóa hoa."

Tiêu Cúc Hương nhịn không được xen vào: "Chị, Thiết Trụ nhiều người gọi lắm, gọi là Đầu To đi. Phùng Đầu To, vừa dễ viết lại dễ nhớ."

"Hai chữ này em đều biết mặt chữ đấy."

"Lần trước em đi lên trấn, nghe người ta nói vè, bảo là 'Đầu to đầu to, trời mưa không lo'. Nông dân chúng ta sợ nhất là trời mưa, cái này mưa cũng không lo, còn sầu cái gì nữa?"

Tiêu Nguyệt Hoa gật gù: "Ừ, cái này cũng hay, tên này để dành cho đứa thứ hai."

Tô Thanh Từ đứng bên cạnh nghe mà đen cả mặt, cái tên này đặt đúng là...

Phùng Thiết Trụ, thiết cốt tranh tranh, rường cột nước nhà?

Phùng Pháo Hoa, hiểu lễ phép có văn hóa, lớn lên như hoa?

Còn cả Phùng Đầu To, đầu to đầu to, trời mưa không lo?

"Thanh Từ, cô thấy thế nào, ngụ ý hay chứ hả?"

Tô Thanh Từ giật giật khóe miệng, dối lòng đáp: "Thần mẹ nó... hay tuyệt vời..."

Ba người vừa đi vừa tán gẫu, hướng về phía từ đường.

Vừa mới ra đến chỗ rẽ ở từ đường, Tiêu Nguyệt Hoa nhìn thấy cảnh tượng phía trước, nháy mắt đầy mặt hưng phấn kéo Tiêu Cúc Hương và Tô Thanh Từ nấp vào sau bức tường thấp bên cạnh.

"Nhanh lên, nhanh lên, trốn đi, nhìn kìa, náo nhiệt chưa."

"Làm gì thế?"

"Bé mồm thôi, nhìn phía trước, phía trước kìa."

"Ơ, kia chẳng phải là cái con không biết xấu hổ Trần Tú Hương sao?"

"Em nhìn ra đằng sau nữa đi, xem người đang vác bao tải là ai."

"Trần Hải Anh á? Oa, sắp đụng độ rồi, sắp đụng độ rồi."

"Ha ha ha, mỗi lần hai bà này gặp nhau là y như rằng có kịch hay để xem."

Tiêu Cúc Hương vứt luôn cả xe đẩy, khom lưng men theo tường thấp chạy chậm lại gần phía trước.

Tô Thanh Từ nghe hai chị em bàn tán, toàn bộ tế bào hóng hớt trong người đều gào thét, cũng vẻ mặt hưng phấn bám sát theo sau.

Đi đầu là Tiêu Nguyệt Hoa, mắt nhìn bốn phương, tai nghe tám hướng, tay còn không quên thuận tiện xách theo một cánh cửa nhà xí bị hỏng ven đường để làm khiên che chắn.

Ba người lén lút tiếp cận, Tiêu Nguyệt Hoa dựng đứng cánh cửa nhà xí "tiện tay nhặt được" lên phía trước, ba người ngồi xổm xuống tại chỗ, vẻ mặt hóng hớt bắt đầu ăn dưa.

Phía trước, ba người kia đứng cách một đoạn, hai vị thanh niên trí thức Trần nói gì đó Tô Thanh Từ và mấy người không nghe rõ.

Nhưng lúc này, Trần Tú Hương đang bày ra vẻ mặt vô tội giải thích gì đó với Trần Hải Anh.

"Chị Hải Anh, chị có phải là hiểu lầm gì rồi không?"

"Em chưa bao giờ chủ động cả, em cũng là người đã kết hôn có chồng, thanh danh phụ nữ quan trọng thế nào tin rằng chị cũng biết."

"Em biết trước kia em và anh Trí Sơn có thể đi lại hơi gần một chút, nhưng đó đều là chuyện quá khứ rồi."

"Ai mà chẳng có quá khứ, chị cũng đừng cứ mãi vì chuyện này mà làm khó anh Trí Sơn, anh ấy đã đủ khó chịu, đủ mệt mỏi rồi."

"Lần trước anh Trí Sơn giúp em gánh củi là vì em vừa vặn bị trẹo chân. Em vẫn luôn cho rằng chị Hải Anh tư tưởng giác ngộ rất cao, chuyện nhiệt tình giúp đỡ đồng chí cách mạng này, chị hẳn là nên lấy làm vinh dự mới đúng, em thật sự không biết chị sẽ để ý như vậy."

"Còn cả lần ở bờ sông nữa, đó là quần áo em giặt xong bị nước cuốn trôi, anh Trí Sơn vừa vặn gặp được mới giúp em vớt lại. Chúng em thật sự không có gì, em biết trong lòng chị có thể có chút khúc mắc, em đã cố gắng trốn tránh anh ấy rồi."

Trần Tú Hương càng nói vẻ mặt càng bất đắc dĩ: "Nhưng... nhưng hành vi của anh ấy, em cũng đâu có quản được..."

Trần Hải Anh đang cõng một bao tải lương thực, vốn dĩ không muốn để ý đến Trần Tú Hương, bởi vì mỗi lần gặp ả là y như rằng không có chuyện tốt.

Không phải là mình bị chọc tức đến mất kiểm soát, thì là chưa kịp làm gì Trần Tú Hương đã bày ra bộ dạng chịu đủ mọi uất ức, bị người ta nhìn thấy lại đồn đại là cô bắt nạt người khác.

Cô vẫn luôn tự nhủ đừng để ý, đừng để ý, nhưng nghe cái giọng điệu "trà xanh" giải thích của Trần Tú Hương, cô vẫn tức đến mức khí huyết sôi trào.

"Được rồi Trần Tú Hương, ở đây lại không có người khác, cô giả bộ cái dáng vẻ hồ ly tinh này cho ai xem hả?"

"Tôi một chút cũng không ngại quá khứ của các người. Không nói đến chuyện La Trí Sơn thật sự không có gì với cô, cho dù có cái gì thì đã sao, cuối cùng người được cưới hỏi đàng hoàng vào cửa chẳng phải là Trần Hải Anh tôi sao?"

"Chẳng phải chỉ là Trí Sơn nhà tôi gánh hộ cô gánh củi thôi à? Chẳng phải chỉ là vớt hộ cô cái áo thôi à?"

"Tôi một chút cũng không ngại, Trí Sơn nhà tôi đối với ai cũng nhiệt tình như thế cả."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Bạch Phú Mỹ Xuống Nông Thôn Bị Trai Quê Quấn Lên - Chương 238: Chương 238: Đặt Tên Con "bá Đạo" & Màn Kịch Hay Bắt Đầu | MonkeyD