Thập Niên 70: Bạch Phú Mỹ Xuống Nông Thôn Bị Trai Quê Quấn Lên - Chương 288: Pháo Khai Xuân Và Mối Tình Đơn Phương

Cập nhật lúc: 25/03/2026 14:06

Điều này đối với Lý Nguyệt Nương mà nói ít nhất là một tin tức tốt.

Ít nhất Trường Chí của bà còn sống.

Tuy rằng hiện tại thế cục còn rất căng thẳng, nhưng bà tin tưởng một ngày nào đó, hai bờ có thể thông thương, người bên kia đều có thể trở về gặp người thân của mình.

Trường Chí của bà lúc đi đã lớn như vậy rồi, nó có đầy đủ ký ức.

Lý Nguyệt Nương tin tưởng vững chắc, nó nhất định sẽ trở về tìm bà.

Mà điều bà có thể làm, chính là nỗ lực làm cho mình sống lâu một chút.

Cho nên bà không thể tức giận, không thể khổ sở, phải ăn cơm thật ngon, phải rèn luyện thân thể, phải dưỡng sinh...

Mùa đông, trời sáng muộn, gần 5 giờ, bên ngoài vẫn là đen nhánh một mảnh.

Lý Nguyệt Nương đã uống hết nửa ấm trà xanh, bà đứng lên dậm chân tại chỗ, vung tay một hồi làm nóng người.

Sau đó đi ra sân bắt đầu tập Ngũ Cầm Hí.

“Bà nội, sao bà dậy sớm thế?”

Tô Kim Đông bị tiếng pháo đ.á.n.h thức: “Mới mấy giờ rồi ạ?”

“Còn mấy giờ nữa, người ta pháo mở hàng đều đốt xong một lúc lâu rồi, chỉ có cháu là còn ngủ!”

“Cũng may Thần Tài không khí vui mừng không ai tranh mất, mau lên, trên tủ có một bánh pháo, cháu cầm ra cửa đốt đi.”

Mùng một Tết, Lý Nguyệt Nương rất chú ý lời ăn tiếng nói, chỉ sợ nói lời không may mắn.

Tô Kim Đông lúc này mới nhớ tới, đêm 30 trước 12 giờ phải đốt pháo tất niên (đóng cửa), đóng cửa cho kỹ, ngụ ý tài phú không lọt ra ngoài.

Sáng mùng một Tết phải đốt pháo khai xuân (mở cửa), ngụ ý nghênh phúc vào nhà.

Tô Kim Đông vội vàng tìm hộp diêm, cầm bánh pháo trên tủ đi ra cửa.

Lý Nguyệt Nương cũng lau mồ hôi, chuẩn bị vào bếp luộc sủi cảo.

Tập tục bên này mùng một Tết ăn sủi cảo, ngụ ý chiêu tài tiến bảo, hơn nữa còn là nhân chay, lấy hàm nghĩa “yên lặng” (tố tĩnh).

Thứ nhất là ngụ ý trong nhà hòa thuận không có tranh chấp miệng lưỡi, thứ hai là đêm qua thịt cá ăn nhiều, ăn chút nhân chay có lợi cho dạ dày tiêu hóa.

Sủi cảo là tối hôm qua đã gói xong, trực tiếp luộc là được.

“Bà nội, hôm nay cháu có phải đi chúc tết ông nội không?”

Tô Kim Đông vừa ăn sủi cảo vừa dò hỏi Lý Nguyệt Nương. Bình thường Tô Trường Khanh sẽ dẫn bọn họ đi đại viện gia đình quân nhân vào mùng một Tết.

Hôm nay cậu chỉ có một mình, hơn nữa tối hôm qua còn...

Lý Nguyệt Nương đầu cũng không ngẩng lên.

“Không đi, tiền lì xì tối hôm qua đều đã cho rồi, hôm nay có đi một chuyến cũng là đi công cốc.”

“Lại nói mụ Tần Tương Tương kia nói không chừng còn cho cháu sắc mặt xem đấy!”

“Cháu nếu ăn no rửng mỡ, thì đi sang hàng xóm láng giềng chúc tết một vòng đi.”

“Đặc biệt là nhà bà Quách bên cạnh.”

“Ngày thường các cháu đều không ở bên cạnh, bà già này có chút chuyện gì, đều là nhờ con bé Văn Tĩnh hỗ trợ. Theo lý thuyết cháu nên tới cửa cảm ơn một tiếng.”

“Đợi lát nữa bà gói cho ít mứt quả, cháu mang qua đó đi một vòng.”

Tô Kim Đông ăn cơm xong, xách theo quà Lý Nguyệt Nương chuẩn bị liền đi sang nhà bên cạnh.

“Bà Quách, năm mới tốt lành, năm mới tốt lành!”

“Ái chà ~ Kim Đông về rồi đấy à? Mau vào đi, mau vào đi, về khi nào thế?”

“Chiều hôm qua cháu mới được nghỉ ạ!”

“Năm mới vui vẻ, anh Kim Đông ~”

Quách Văn Tĩnh nghe thấy giọng Tô Kim Đông, hưng phấn từ trong phòng lao ra, giữa mày đuôi mắt đều là vui sướng.

Đừng nhìn Quách Văn Tĩnh cùng bà Quách cùng một họ, trên thực tế Quách Văn Tĩnh là cháu ngoại của bà Quách.

Bà Quách trung niên tang chồng, một mình nuôi con gái. Sau lại con gái cũng gặp người không tốt, chưa đến hai mươi đã mất, để lại Quách Văn Tĩnh mới vừa tròn 2 tuổi.

Hai bà cháu nương tựa lẫn nhau mười mấy năm. Bởi vì từ nhỏ bố không xuất hiện, mẹ lại đi sớm, Quách Văn Tĩnh ở giữa đám bạn cùng lứa tuổi chịu nhiều bắt nạt, tính cách tự ti nhút nhát.

Mãi đến khi bà Quách chịu không nổi lời ra tiếng vào quanh đó, đổi nhà tới ngõ Liễu Hoài bên này, Quách Văn Tĩnh mới chậm rãi đỡ hơn một chút, nhưng cũng chỉ là đỡ hơn một chút, tính tình từ tự ti nhút nhát chuyển biến thành văn tĩnh thẹn thùng.

Bởi vì hai nhà sát vách, tuổi cũng xấp xỉ, từ nhỏ cô bé đã là cái đuôi nhỏ của Tô Thanh Từ cùng Tô Kim Đông.

Nửa cuối năm ngoái, Quách Văn Tĩnh mới vừa tiếp ban bà Quách, thành một kế toán ở Xưởng gỗ Bắc Giao.

Tô Kim Đông hướng về phía Quách Văn Tĩnh nhe răng cười: “Văn Tĩnh, đã lâu không gặp nhỉ, lần trước anh về cũng không gặp em!”

“Lần đó anh đi theo chủ nhiệm trong xưởng đi nhập gỗ, chờ anh trở lại thì em đã về bộ đội rồi.”

“Sớm biết thế anh đã không đi!”

Bà Quách như suy tư gì đó nhìn nhìn Quách Văn Tĩnh, xách phích nước rót trà cho Tô Kim Đông, tiếp đón cậu đến bên lò than sưởi ấm.

Tô Kim Đông cầm túi mứt quả trong tay đưa cho Quách Văn Tĩnh, ngồi chơi một lát, chân thành cảm ơn Quách gia đã chiếu cố Lý Nguyệt Nương.

Bà Quách nhìn đứa cháu ngoại đang ngẩn người nhìn ra cửa đến xuất thần, vẻ mặt hận sắt không thành thép.

“Người đều đi xa rồi, nhìn cái gì mà nhìn?”

“Bà từ nhỏ đã dạy cháu làm người phải quy củ bổn phận, đặc biệt là con gái, phải rụt rè tự trọng!”

“Hôm nay là mùng một Tết, bà cũng không muốn nói nhiều, cháu nghĩ nhiều đến mẹ cháu một chút, lấy đó làm gương!”

“Không cần làm bà mất mặt.”

“Còn nhỏ tuổi...”

Quách Văn Tĩnh mặt trắng bệch, ngón tay theo bản năng nắm c.h.ặ.t túi giấy dầu trong tay, căng c.h.ặ.t thân mình, một cử động nhỏ cũng không dám.

Bà ngoại là người thân nhất của cô trên thế giới này, nhưng đồng thời cũng là người khắc nghiệt nhất với cô.

Tuy rằng chưa từng để cô bị đói, số lần bị đ.á.n.h cũng đếm được trên đầu ngón tay, nhưng sai bảo c.h.ử.i mắng thì tuyệt không nương tay.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Bạch Phú Mỹ Xuống Nông Thôn Bị Trai Quê Quấn Lên - Chương 288: Chương 288: Pháo Khai Xuân Và Mối Tình Đơn Phương | MonkeyD