Thập Niên 70: Bạch Phú Mỹ Xuống Nông Thôn Bị Trai Quê Quấn Lên - Chương 390: Kim Đông Bị Lừa Tình Và Bữa Cơm Gia Đình
Cập nhật lúc: 26/03/2026 04:15
"Cháu hỏi nó táo ở đâu ra, nó bảo nó tự đẻ ra."
"Cháu hỏi nó muộn thế này hết xe tuyến rồi thì về kiểu gì, nó bảo nó cưỡi chim bay về."
"Nó là con gái con đứa mà chẳng những biết đẻ ra táo, lại còn biết bay lên trời nữa cơ đấy!"
Khóe miệng bà Lý giật giật, lại cốc thêm một cái nữa vào trán Kim Đông.
"Mày có não không hả? Mày xem mày hỏi mấy câu đấy có phải là nói nhảm không?"
"Táo ở đâu ra là ở đâu ra, mày mù à? Hôm qua cái túi của thằng Tống mang về chẳng phải mày nhận lấy sao, không phải đã bảo là bạn bè mua cho chúng nó ăn trên xe à?"
"Mày muốn ăn thì tự đi mà lấy, không phải vẫn để trong tủ kia sao?"
"Còn về kiểu gì nữa, không có xe, không đi bộ về thì chẳng lẽ cưỡi chim bay về thật!"
"Phụt ~"
Tô Thanh Từ nhìn vẻ mặt "sống không còn gì luyến tiếc" đầy nghẹn khuất của Kim Đông, lập tức bật cười thành tiếng.
Được rồi, cô vẫn chưa hoàn toàn thất sủng, ít nhất còn có một Kim Đông lót đáy.
Bà Lý thấy Tô Thanh Từ cười ngặt nghẽo, trên mặt cũng không giấu được nụ cười.
"Lớn đầu rồi mà nói chuyện cứ như trẻ con ấy."
"Em mày mới về, mày làm anh thì ngày thường nhường nhịn nó một chút."
"Còn bắt nạt nó nữa là tao đ.á.n.h cho đấy!"
Tống Cảnh Chu rất kiên nhẫn, bữa tối chẳng những nấu cơm mà còn cố ý nấu riêng cho bà Lý một bát mì trứng dễ tiêu hóa.
Một bìa đậu phụ hai cân được chia làm hai phần, một phần cắt hình tam giác, chiên vàng hai mặt rồi kho thịt.
Nửa còn lại cắt nhỏ cho vào bát mì của bà Lý, phần thừa thì nấu canh đậu phụ.
Bà Lý nhìn suất ăn riêng của mình, trong lòng mềm nhũn.
Không phải nói đám con cháu không hiếu thuận, mà là bà cả đời quen thói cường thế, sức khỏe cũng tốt, mấy chục năm qua toàn là bà chăm sóc cả nhà già trẻ lớn bé.
Lần này bị thương tổn hại nguyên khí, Kim Đông cũng rất tận tâm chăm sóc, nhưng thằng bé rốt cuộc vẫn là đàn ông con trai, đầu óc đơn giản.
Ngược lại, đồng chí Tiểu Tống này biết đau lòng người khác, mới đến hai ngày đã nắm rõ thói quen ăn uống của bà, biết bà ăn thanh đạm nên cố ý nấu riêng bát mì sợi nhỏ.
Xem ra Thanh Từ nhà bà đúng là đứa trẻ có phúc.
Bà Lý vừa ăn mì vừa hỏi thăm Tống Cảnh Chu.
"Tiểu Tống này, hôm nay thế nào rồi? Mọi việc thuận lợi chứ?"
Tống Cảnh Chu nhanh ch.óng nuốt miếng cơm trong miệng xuống, lúc này mới lễ phép trả lời:
"Bà nội, bên phía cháu đã chuẩn bị xong rồi, bên phía Thanh Từ chắc cũng không có vấn đề gì, giờ chỉ chờ cấp trên thông báo thôi ạ."
Bà Lý gật gật đầu, sau đó quay sang nói với Tô Thanh Từ: "Cháu nếu đã vào bộ đội, sau này ít nhiều cũng có chỗ cần dùng đến ông nội cháu."
"Đã về rồi thì cũng nên qua đó một chuyến chứ nhỉ?"
"Mặc kệ chúng ta với Tần Tương Tương thế nào, ông ấy rốt cuộc vẫn là trưởng bối của cháu, công tác mặt mũi vẫn phải làm cho đủ!"
Tô Thanh Từ thì sao cũng được: "Vâng, thế để mai cháu tranh thủ qua đó một chuyến."
Kim Đông thấy bà Lý nói xong liền nhìn về phía mình, vội vàng vùi đầu vào bát cơm.
Tới rồi, tới công chuyện rồi.
"Kim Đông, cháu cũng về được hơn nửa tháng rồi, lâu như vậy không quay lại đơn vị, không có vấn đề gì sao?"
"À, ông nội xin nghỉ cho cháu rồi ạ."
Kim Đông vẫn chưa dám cho người nhà biết cậu bị bộ đội trục xuất về nhà kiểm điểm vì tội không phục tùng quản lý.
Bà Lý vẫn luôn tưởng cậu đ.á.n.h nhau với Tô Trường An, bị phê bình nên xin nghỉ về chăm sóc bà.
"Bà cũng đỡ nhiều rồi, đừng để lỡ việc của cháu, dù sao mấy ngày nay Thanh Từ cũng ở nhà, hay là cháu về đơn vị đi?"
Kim Đông vừa lùa cơm vừa ậm ừ cho qua chuyện: "Vâng, cháu biết rồi, để cháu xem thế nào đã."
Bà Lý rốt cuộc cũng cảm thấy có gì đó không ổn.
"Có phải mày có chuyện gì giấu bà không?"
"Không có!"
Kim Đông đột nhiên gào lên một tiếng, làm Tô Thanh Từ giật mình đ.á.n.h rơi cả miếng đậu phụ trên đũa.
Bà Lý đặt đũa xuống, khí thế áp bức mười phần: "Thanh Từ, đi lấy cái gương ra đây cho anh mày soi, để nó nhìn xem cái bản mặt chột dạ của nó kìa."
Kim Đông theo bản năng đưa tay che mặt.
"Sao nào? Tự khai hay để tao đi hỏi ông nội mày?"
Dưới sự ép hỏi của bà Lý, Kim Đông rốt cuộc không giấu được, đành phải khai báo một năm một mười chuyện trước kia.
Bà Lý cười lạnh một tiếng: "Hóa ra mày vẫn còn tơ tưởng tìm cái cô đồng chí Chu kia để giải tỏa hiểu lầm à?"
"Tao cho mày ăn cơm hay ăn cám mà đầu óc toàn bã đậu thế hả? Tao nói cho mày biết, mày mà còn sán lại gần, lần sau người ta không chỉ cho mày ghi quá, kiểm điểm, đuổi về nhà đâu, mà là lấy cái mạng của mày đấy."
Kim Đông yếu ớt mở miệng: "Đồng chí Ninh Diễm không phải người như vậy đâu ạ."
"Chắc chắn là do chuyện suất vào bộ đội, cháu đồng ý rồi lại đổi ý nên cô ấy giận thôi."
"Nói không chừng cô ấy cũng bị Tô Trường An lừa, Tô Trường An chắc chắn thấy cô ấy đi lại với cháu nên cố ý lừa gạt cô ấy!"
Bà Lý sầm mặt: "Lừa kiểu gì? Tô Trường An lừa nó là có thể lấy được suất cho nó, thế là nó quay ngoắt sang sà vào lòng thằng kia luôn à?"
"Nói thế thì trong lòng nó, mày còn chẳng quan trọng bằng một cái suất biên chế."
"Vậy thì lúc đầu nó chịu tìm hiểu mày là vì con người mày hay vì cái danh tiếng của ông nội mày cũng chưa biết chừng đâu nhé?"
Bà Lý chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nói: "Mày chưa để người ta chiếm tiện nghi đấy chứ?"
Kim Đông rướn cổ lên, mặt đỏ bừng: "Sao có thể ạ, cháu là hạng người như vậy sao?"
