Thập Niên 70: Bạch Phú Mỹ Xuống Nông Thôn Bị Trai Quê Quấn Lên - Chương 636: Kế Hoạch Bẩn Thỉu
Cập nhật lúc: 26/03/2026 06:16
Để leo lên cao, cô ta chỉ có thể bám lấy Tô Trường An. Mới đầu, Tô Trường An chán ghét cô ta ra mặt, cô ta phải khom lưng uốn gối lấy lòng hắn và Tô Mỹ Phương khắp nơi.
Khoảng thời gian đó, so với lúc được Tô Kim Đông nâng niu chiều chuộng, đúng là một trời một vực.
Cứ như vậy, dỗ dành hai anh em họ vui vẻ, Tô Trường An mới ngầm đồng ý cho cô ta đi theo bên cạnh, nhưng cũng chưa bao giờ thừa nhận danh phận của cô ta.
Không ngờ sự việc căn bản không giống như hắn nói. Cô ta tuy ở bên cạnh Tô Trường An nhưng vẫn luôn để ý chuyện của Tô Kim Đông.
Cho nên cô ta biết, hiện tại bố mẹ Tô Kim Đông đã về Kinh Đô, hơn nữa anh còn thăng chức lên Phó đại đội trưởng. Sư trưởng Tô cũng không giống như lời Tô Trường An nói, cô ta đã thấy Sư trưởng Tô tìm gặp Tô Kim Đông rất nhiều lần ở đơn vị.
Mọi người đều đồn rằng Sư trưởng Tô hiện tại đang coi Tô Kim Đông là người kế nghiệp để bồi dưỡng. Ngược lại anh em Tô Trường An, một kẻ bị xóa tên biến thành tội phạm truy nã, một kẻ khác...
“Hối hận rồi à?” Tô Trường An nhếch môi cười, nhìn Chu Ninh Diễm đầy ẩn ý.
Chu Ninh Diễm giật mình thon thót, như bị rắn độc lạnh lẽo l.i.ế.m qua, lập tức thu hồi tầm mắt đang nhìn về phía đối diện.
“Trường An, em không hiểu anh đang nói gì ~”
“Cô có hối hận cũng chẳng có cách nào, con người đều phải chịu trách nhiệm cho hành động của mình ~”
“Tôi nói thẳng với cô nhé, tôi đã bị bố tôi từ bỏ rồi. Tất cả tài nguyên của nhà họ Tô đều sẽ nghiêng về phía Tô Kim Đông. Hiện tại bố mẹ nó cũng đã được giải oan phục chức, nhà bọn họ ấy à, tất cả mọi người đều là cán bộ công nhân viên chức.”
“Mẹ nó là giáo viên, bố nó là bác sĩ chủ nhiệm thâm niên, em gái nó là nữ binh, anh rể nó lại càng là Tổ trưởng nghiên cứu tiềm năng nhất của Viện nghiên cứu công trình thuộc Tổng cục Trang bị. Ông nội nó vẫn là Sư trưởng, ngay cả bà nội ru rú trong nhà của nó, một tháng cũng lãnh hơn 80 đồng tiền lương đấy ~”
Chu Ninh Diễm nghe từng câu từng chữ của Tô Trường An, trong lòng dậy sóng dữ dội, theo bản năng siết c.h.ặ.t nắm tay.
Loại gia đình này, thậm chí đã vượt xa phần lớn gia đình cán bộ cao cấp. Chỉ cần có thể gả vào đó, chính là rơi vào hũ mật.
Tô Trường An có thể cảm nhận được sự không bình tĩnh trong lòng Chu Ninh Diễm, càng thêm kích động nói: “Nhà bọn họ lại chỉ có mình nó là con trai, sau này tất cả của nhà họ Tô đều là của nó ~”
“Bản thân Tô Kim Đông phát triển cũng không tồi, quan trọng nhất là thằng này thật thà. Chỉ cần nắm được nó trong lòng bàn tay, chính là nắm được cả nhà họ Tô.”
Chu Ninh Diễm sắc mặt khó coi cắt ngang lời Tô Trường An: “Rốt cuộc anh muốn nói cái gì?”
Tô Trường An cười cười: “Cô đừng vội chứ. Cô xem, cô vẫn thông minh như vậy. Hì hì, tôi biết ý định hôm nay cô tìm tôi. Thế này đi, chúng ta lại làm một cuộc giao dịch.”
“Lát nữa cô tìm cơ hội, dẫn cô gái nhỏ đang đi cùng Tô Kim Đông kia vào cái ngõ nhỏ phía sau cho tôi. Chuyện của hai chúng ta coi như xong, sau này tôi cũng không tìm cô nữa, cô muốn yêu đương với ai là việc của cô.”
Chu Ninh Diễm cảnh giác ngẩng đầu: “Anh muốn làm gì?”
Tô Trường An hừ lạnh một tiếng: “Tôi muốn làm gì không cần cô quản, cô chỉ cần biết rằng, chuyện này có khả năng còn có lợi cho cô đấy.”
“Biết đâu chừng, sau chuyện này, cô còn có thể nối lại tình xưa với Tô Kim Đông ấy chứ. Hì hì hì, thế nào? Động lòng không?”
Chu Ninh Diễm nuốt nước bọt, cô ta dường như đã hiểu Tô Trường An muốn làm gì.
“Tôi chỉ dẫn cô ta đến ngõ nhỏ phía sau, những chuyện khác tôi không quan tâm. Anh muốn làm gì thì đợi tôi đi rồi hẵng...”
Tô Trường An quay đầu nhìn Chu Ninh Diễm, giơ tay vuốt ve má cô ta: “Cô yên tâm, tôi sẽ không làm liên lụy đến cô đâu. Đây là ân oán cá nhân giữa hai chú cháu tôi và Tô Kim Đông.”
“Hơn nữa, cô đối với tôi mà nói, chính là có ý nghĩa phi phàm.”
Chu Ninh Diễm theo bản năng lùi lại một bước, kéo giãn khoảng cách giữa hai người, ánh mắt lảng tránh không dám nhìn thẳng vào hắn.
Nội tâm Tô Trường An lại như đang bốc cháy, đôi mắt sáng đến dọa người.
Hắn hủy hoại Quách Văn Tĩnh, đồng thời nắm thóp Chu Ninh Diễm trong tay. Chờ Chu Ninh Diễm gả cho Tô Kim Đông xong, hắn sẽ bắt Chu Ninh Diễm sinh cho mình mấy đứa con, rồi đưa cho Tô Kim Đông nuôi.
Như vậy, chẳng phải tất cả tài nguyên bên kia lại quay về tay hắn sao?
Dù sao hắn cũng đã bị hủy hoại rồi, cho dù có con thì cũng chịu ảnh hưởng của lý lịch ba đời trực hệ...
Nhưng nếu con của hắn được đặt ở bên Lý Nguyệt Nương nuôi dưỡng, với năng lực của mụ già họ Lý, cộng thêm sự thiên vị của Tô Nghị đối với bên đó.
Bố và mẹ đứa trẻ đều là quân nhân, ông nội là bác sĩ, bà nội là giáo viên, cụ cố và bà cố đều yêu thương. Lớn lên trong gia đình như vậy, con của hắn nhất định sẽ là đứa ưu tú nhất.
Nghĩ đến đây, Tô Trường An hưng phấn đến mức cả người run rẩy.
Tô Kim Đông mua vé xong, dẫn Quách Văn Tĩnh đứng bên quầy, vừa ăn đồ ăn vặt vừa chờ đợi.
“Anh Kim Đông, trời lạnh thế này mà anh còn mua nước ngọt có ga Bắc Băng Dương.”
Tô Kim Đông nhìn cô gái nhỏ đang nũng nịu liếc mình, hồn vía như bay lên mây: “Anh... anh sợ em ăn bỏng ngô với hạt dưa, lát nữa khát nước thì sao?”
Quách Văn Tĩnh khuôn mặt trắng nõn nhiễm một ráng hồng, thấy đối phương cười ngây ngô như kẻ ngốc, giơ tay nhỏ nhét một nắm bỏng ngô vào miệng anh.
“Ái chà, anh đừng có nhìn em như thế, xấu hổ c.h.ế.t đi được.”
Tô Kim Đông vội vàng quay đầu đi, vừa nhai bỏng ngô vừa trả lời: “Ừ, anh đang quan sát địa hình ấy mà.”
Quách Văn Tĩnh phì cười thành tiếng trước vẻ mặt tự mình đa tình và cách nói lảng sang chuyện khác của anh.
