Thập Niên 70 Bán Cho Tháo Hán Nghiện Chiều Vợ Được Sủng Lên Trời - Chương 137: Mặc Đẹp Nữa Cũng Không Che Giấu Được Một Thân Quê Mùa
Cập nhật lúc: 07/03/2026 07:09
Đại Nha còn chưa từ phòng tắm ra, Hà mẫu liền vội vội vàng vàng đã tới.
"Đại Nha mang về chưa? Nhà họ Lưu đồng ý không?"
Hà Lãng chỉ chỉ phòng tắm: "Mang về rồi, đang tắm rửa, một tháng sáu đồng, người nhà họ Lưu đồng ý rồi."
"Sáu đồng? Nhiều như vậy, các con mang Đại Nha đi Kinh Thị là đi hưởng phúc, bọn họ sao dám đòi nhiều như vậy?"
Khóe miệng Hà Lãng gợi lên một nụ cười lạnh lẽo: "Người nhà họ Lưu đòi mười đồng, đây đã là nhượng bộ."
Hà mẫu trừng lớn mắt: "Bọn họ muốn tiền muốn điên rồi?"
"A, ai biết được?"
Một lát sau, Đại Nha từ phòng tắm ra, Nhuyễn Nhuyễn chạy tới nắm lấy tay con bé.
"Chị Đại Nha." Sau đó đưa Đại Nha vào trong phòng.
Hà mẫu nhìn Đại Nha tuy rằng mặc một bộ quần áo mới, nhưng thân hình gầy ốm kia, hốc mắt bà đỏ.
"Đại Nha."
Đại Nha nhìn thấy Hà mẫu, đôi mắt hiện lên một tia sáng trong, chạy về phía Hà mẫu: "Bà ngoại."
Hà mẫu lau nước mắt, ôm Đại Nha vào trong n.g.ự.c: "Ai, Đại Nha đáng thương."
Đại Nha thấy Hà mẫu mới khóc ra tiếng: "Bà ngoại."
Một lát sau, Hà mẫu sờ vết bầm tím trên mặt Đại Nha: "Đây là cái tên ôn dịch nào đ.á.n.h cháu?"
Đại Nha thấp giọng lầm bầm nói: "Là thím, bà ấy đẩy cháu, cháu đụng vào tường."
Hà mẫu tức giận nói: "Mẹ cháu mặc kệ sao?"
Đại Nha lắc lắc đầu.
Hà mẫu c.ắ.n răng: "Cái con quỷ hồ đồ kia, mẹ thật là nhắc tới nó đều tức giận."
Hà mẫu lại hỏi Đại Nha một ít chuyện, thật là càng nghe càng nóng nảy không thôi.
Hà Lãng sợ bà tự chọc tức mình hỏng người, chạy nhanh ngăn cản đề tài này.
"Được rồi, mẹ, đừng nói nữa, mấy ngày nữa chúng con liền đi Kinh Thị rồi, đến lúc đó liền cách xa người nhà kia, tóc Đại Nha còn chưa khô, mẹ lau khô cho nó đi."
Hà mẫu nhìn thoáng qua tóc Đại Nha, quả nhiên còn đang nhỏ nước: "Tóc này để dài như vậy, cũng không biết cắt đi, cháu gầy như vậy, tóc cũng muốn hút dinh dưỡng của cháu, còn có cái tóc mái này, ai làm cho cháu, che hết cả mắt rồi."
Hà mẫu nói liền đi tìm một cây kéo, cắt tóc cho Đại Nha đến ngang vai, vừa lúc có thể buộc đuôi ngựa.
Tiết Duyệt lấy cho con bé hai cái kẹp tóc, kẹp cái tóc mái dày kia của con bé lên.
"Thế này nhìn còn thuận mắt chút, cũng không phải không gặp được người, che khuất nửa khuôn mặt làm gì." Hà mẫu nhìn thành quả của mình, vừa lòng gật đầu.
Bởi vì vài năm không gặp, giữa trưa Hà mẫu liền dẫn Đại Nha về nhà cũ, Nhuyễn Nhuyễn và Thập Nhất cũng đi theo.
Buổi chiều, Tiết Hành Chu đã trở lại, buổi sáng anh đưa Trương Thiến đi mua mấy bộ quần áo, còn có một ít lễ vật cho nhà họ Trương.
Anh chị Trương Thiến cũng đã trở lại, giữa trưa ngày mai cùng cả nhà Trương Thiến ăn cơm ở Tiệm cơm quốc doanh.
Tiết Duyệt nói với anh cô ý tứ của Tiết Trường Lâm, còn lấy ra cái vòng tay kia.
"Ông ấy khả năng còn có khúc mắc, không muốn đi thì thôi."
Tiết Hành Chu chần chờ một chút, sau đó gật đầu: "Anh biết rồi."
Sáng hôm sau, biết bọn họ muốn đi trên trấn, Đại Nha tối hôm qua liền ở nhà cũ không trở về.
Tiết Duyệt không quên chuyện của Tiết Hành Quân, sớm đã bảo Hà Lãng đi đón cậu tới.
Tiết Hành Chu đi trước đặt cơm, người một nhà Tiết Duyệt cộng thêm Tiết Hành Quân xe đạp cũng ngồi không được, đành phải ngồi xe bò.
Tới Tiệm cơm quốc doanh, người nhà họ Trương còn chưa tới.
Chờ một lát, liền nhìn thấy Trương Thiến và cha mẹ cô ấy, còn có một đôi nam nữ trung niên dẫn theo một bé trai mười mấy tuổi đã tới.
Trương Thiến nhìn thấy Tiết Duyệt, cao hứng vẫy tay với cô: "Tiểu Duyệt."
Tiết Duyệt cười tiến lên: "Chị dâu, chú dì, chào mọi người, cháu là Tiết Duyệt, kia là em trai cháu Tiết Hành Quân, đây là chồng cháu Hà Lãng, còn có hai đứa con của cháu."
Trương Hoành Kiệt nhìn thoáng qua Tiết Duyệt, sau đó quay đầu nhìn về phía Hà Lãng, gật gật đầu.
Hoàng Anh đảo nhiệt tình đi lên lôi kéo tay Tiết Duyệt: "Hành Chu đã sớm nói với chúng ta, nó có một cô em gái, không nghĩ tới cháu trẻ tuổi như vậy, lớn lên đẹp như vậy, chồng cháu cũng anh tuấn, ai da, cháu đã hai đứa con rồi a, thật đáng yêu."
Tiết Duyệt cũng nhiệt tình đáp lại.
Anh trai Trương Thiến là Trương Huy nói chuyện với Tiết Hành Chu còn có Hà Lãng, chị dâu Trương Thiến ở một bên là Triệu Vân Vân, trừng mắt liếc xéo Tiết Duyệt bọn họ, không ngừng đ.á.n.h giá.
Tiết Hành Chu duỗi tay: "Chúng ta đi vào vừa ăn vừa nói đi, cơm đã làm xong rồi."
Trương Hoành Kiệt gật đầu.
Cùng nhau vào Tiệm cơm quốc doanh, Tiệm cơm quốc doanh có hai cái phòng bao, chỉ là bình thường không hay mở ra, hơn nữa người hiện tại cũng phần lớn thích ngồi ăn ở sảnh ngoài, Tiết Hành Chu thêm chút tiền, liền dùng một cái phòng bao.
Sau khi một đám người ngồi xuống, Tiết Hành Chu liền đi ra ngoài nói với người phục vụ lên món.
Hoàng Anh cười nói với Tiết Duyệt: "Dì nghe Thiến Thiến nói, cháu cũng thi đậu đại học ở Kinh Thị, thật tốt, anh em các cháu có thể cùng đi Kinh Thị, đến lúc đó cũng cho nhau cái chiếu ứng."
Tiết Duyệt cười gật đầu: "Vâng ạ, cháu chính là không muốn cách anh cháu bọn họ quá xa."
"Chồng cháu đi làm ở đâu?"
Tiết Duyệt nhìn thoáng qua Hà Lãng: "Anh ấy vốn dĩ đi làm ở Đội vận tải, bất quá hiện tại đã từ chức, cả nhà cháu đều phải đi Kinh Thị."
Trương Hoành Kiệt là biết Hà Lãng đi làm ở Đội vận tải, nhưng không nghĩ tới hắn từ chức cũng muốn đi Kinh Thị.
"Cả nhà các cháu đều phải đi Kinh Thị?"
Tiết Duyệt cười nhạt: "Con còn nhỏ, cháu cũng luyến tiếc bọn nó."
"Cũng phải, con cái đều là thịt trong tim mẹ."
Trương Huy hỏi Hà Lãng: "Là có tính toán gì không? Bất quá, hình như công việc ở Kinh Thị cũng không dễ tìm."
Hà Lãng cười khẽ: "Tới đó rồi nói sau."
Chỉ là đột nhiên một tiếng "Hừ", hấp dẫn tất cả mọi người bên bàn, đều nhìn về phía chị dâu Trương Thiến là Triệu Vân Vân, thanh âm kia là từ trong mũi cô ta dùng sức hừ ra, mang theo nồng đậm khinh thường, trên mặt tất cả đều là biểu tình miệt thị.
Tiết Duyệt nhìn thấy, chỉ là liếc mắt một cái, liền rũ mắt xuống, không lên tiếng. Hà Lãng liếc cũng chưa liếc đối phương một cái.
Đôi mắt Tiết Hành Chu chợt lóe, cứ như vậy nhìn chằm chằm cô ta.
Hoàng Anh cảm thấy xấu hổ, ho nhẹ một tiếng.
Trương Huy dùng cánh tay đụng đụng vợ, thấp giọng nói: "Em làm gì vậy?"
Triệu Vân Vân quát lớn nói: "Anh đụng tôi làm gì? Chẳng lẽ tôi còn không thể hừ? Tôi ngay cả chút tự do này đều không có."
Trương Thiến lạnh lùng nhìn cô ta: "Chị đây là làm gì? Hôm nay là ngày vui của tôi, chị không biết sao? Chị nếu cảm thấy chỗ nào nhìn không được, thì về nhà đi."
Triệu Vân Vân cười nhạo một tiếng: "Cô đây là nói lời gì? Chẳng lẽ không phải các người gọi điện thoại bảo chúng tôi xin nghỉ trở về sao? Hơn nữa, tôi còn không muốn tới đâu? Một đám người nhà quê, cho dù mặc đẹp nữa, cũng không che giấu được một thân quê mùa."
Trương Thiến vỗ bàn đứng lên: "Người nhà quê ăn cơm nhà chị à? Người nhà quê làm sao vậy? Hơn nữa người ta chỗ nào không mạnh hơn chị, chị là cảm thấy chính mình rất cao quý sao?"
Triệu Vân Vân tức giận quay đầu nhìn về phía chồng bên cạnh: "Trương Huy, anh nghe xem em gái anh nói gì, nó còn coi tôi là chị dâu sao? Tôi không phải muốn tốt cho nó sao? Gả cho một người nhà quê có cái gì tốt, cho dù là thi đậu đại học thì thế nào? Ngay cả chút của cải đều không có."
Trương Huy nhìn thoáng qua sắc mặt khó coi của cha gã, chạy nhanh lôi kéo vợ: "Em đừng nói nữa, em cũng không nhìn xem hôm nay là ngày gì, nháo cái gì? Mất mặt."
