Thập Niên 70: Buổi Sáng Kết Hôn Buổi Chiều Đốt Vàng Mã Cho Chồng Cũ - Chương 148: Ma Cao Một Thước Đạo Cao Một Trượng
Cập nhật lúc: 01/02/2026 10:24
Tạ Uyển Ngọc c.h.ế.t lặng!
Cô và Thương Thập Diên đã khuyên rất lâu mà không lay chuyển được mẹ cô.
Anh trai cô rốt cuộc đã nói gì với mẹ cô vậy?
Thương Thập Diên cũng tò mò, nhưng Tạ Uyển Ngọc bảo cô về trước.
Là người ngoài, Thương Thập Diên cũng không tiện ở lại, đành phải rời đi trước.
Mẹ Tạ ăn một bát cháo thịt nạc, dạ dày cũng dễ chịu hơn một chút.
Sau đó bà nắm lấy tay Tạ Tụng Niên hỏi cô gái kia rốt cuộc là ai.
“Đồng Họa.” Tạ Tụng Niên nói.
Tạ Uyển Ngọc nghe thấy cái tên này liền xù lông, “Anh! Anh nhắc đến cô ta làm gì? Xui xẻo!”
Tạ Tụng Niên trừng mắt nhìn cô, “Anh thấy em mới xui xẻo đó!”
Tạ Uyển Ngọc càng tức hơn, “Anh vì cô ta mà mắng em?”
Mẹ Tạ lặng lẽ quan sát hai anh em, xem họ có đang diễn kịch trước mặt bà không.
Hình như không phải diễn?
Thật sự có người tên Đồng Họa?
“Tiểu Ngọc, Đồng Họa đã đắc tội gì với con?” Mẹ Tạ hỏi.
Sắc mặt Tạ Uyển Ngọc cứng đờ, trước mặt anh trai, những lời kia của cô chắc chắn không thể nói ra.
Tạ Tụng Niên nói: “Con biết tại sao nó không thích Đồng Họa.”
Mẹ Tạ nhìn anh, “Tại sao?”
Tạ Tụng Niên: “Bởi vì Đồng Họa xinh hơn nó, nấu ăn ngon hơn nó, tính tình tốt hơn nó.”
Tạ Uyển Ngọc tức điên lên, “Tạ Tụng Niên! Anh là đồ khốn!”
“Cô ta sao bằng em được? Anh nói bậy bạ!”
Tạ Tụng Niên: “Mẹ, Đồng Họa có tài nấu ăn rất giỏi, con ăn cơm cô ấy nấu xong thì không muốn ăn cơm của người khác nữa.”
Tạ Uyển Ngọc hừ lạnh, “Loại người như cô ta sau này chỉ có thể đi làm bảo mẫu cho người ta thôi!”
Tạ Tụng Niên mất kiên nhẫn nói: “Không biết nói chuyện thì ngậm miệng lại.”
Mẹ Tạ nói một câu bất ngờ: “Phụ nữ nấu ăn ngon là đã hơn khối người rồi.”
Tạ Uyển Ngọc không ngờ mẹ mình lại nói đỡ cho anh trai, tức không chịu được, “Mẹ!”
“Cô ấy là người trong lòng của anh con, sau này chính là chị dâu của con, thái độ này của con phải sửa đi!” Mẹ Tạ nghiêm túc nói.
Tròng mắt Tạ Uyển Ngọc như muốn rớt ra ngoài.
“Mẹ nói gì? Ai? Ai là người trong lòng của anh con?”
Mẹ Tạ thở dài một hơi: “Đồng Họa!” Là con gái!
Sắc mặt Tạ Uyển Ngọc thay đổi liên tục, “Sao có thể? Anh ấy không phải mới quen sao?”
Tạ Tụng Niên thản nhiên nói: “Nếu anh quen sớm hơn, anh có thể đến giờ vẫn chưa kết hôn sao?”
Tạ Uyển Ngọc nghẹn họng không nói được lời nào.
“Mắt anh mù rồi à? Sao anh lại để ý cô ta?”
Tạ Tụng Niên nhíu mày, “Mẹ, mẹ xem thái độ của nó kìa?
Với thái độ này của nó, Đồng Họa có thể để ý con được không?”
Mẹ Tạ vội nói: “Tạ Uyển Ngọc! Con làm sao vậy?
Người ta Tiểu Đồng Đồng chỉ xinh hơn con một chút! Nấu ăn giỏi hơn con một chút!
Con đã ghen tị với người ta rồi à?”
Tạ Uyển Ngọc đờ cả người!
Tiểu Đồng Đồng là ai?
Mẹ cô sao có thể như vậy!
Tạ Tụng Niên không nhịn được cười, đưa tay lên che miệng.
“Mẹ, Đồng Họa người này cô ta…” Tạ Uyển Ngọc biết không ít chuyện về Đồng Họa.
Chỉ cần cô nói ra chuyện Đồng Họa bị hủy hôn.
Mẹ cô chắc chắn sẽ không còn coi trọng Đồng Họa nữa!
Tạ Tụng Niên ngắt lời cô, “Mẹ, mẹ nên nghỉ ngơi rồi.”
Mẹ Tạ quả thực có chút mệt.
Nếu không phải để xác nhận Đồng Họa đúng là có người này, bà cũng không trụ được đến bây giờ.
“Con đến đoàn văn công đi, đừng có suốt ngày ở nhà châm ngòi ly gián.”
Tạ Uyển Ngọc há hốc miệng, “Mẹ! Mẹ xem anh ta nói có phải tiếng người không?”
Mẹ Tạ: “Anh con nói đúng đấy, mau đến đoàn văn công làm việc đi.”
Tạ Uyển Ngọc: “…”
Tạ Uyển Ngọc tức giận bỏ đi.
Tạ Tụng Niên nhỏ giọng nói: “Mẹ, chuyện con thích đàn ông, mẹ đừng nói cho Đồng Họa biết… Con sợ cô ấy sẽ coi thường con.”
Mẹ Tạ sốt ruột, “Con không phải đã để ý Đồng Họa rồi sao? Sao còn thích đàn ông?”
Tạ Tụng Niên khó xử nói: “Con chỉ thích một mình cô ấy là phụ nữ, nhưng con đã từng để ý rất nhiều đàn ông.”
Mẹ Tạ tối sầm mặt mũi, hóa ra con trai bà vẫn thích đàn ông?
Đúng là tạo nghiệt!
Trong đầu mẹ Tạ từng cơn choáng váng ập đến.
Sao lại mắc phải cái bệnh thích đàn ông này chứ!
Tạ Tụng Niên dặn đi dặn lại mẹ Tạ, tuyệt đối không được nói chuyện anh thích đàn ông cho Đồng Họa biết.
Một khi chuyện này lan ra ngoài, không có người phụ nữ nào chấp nhận một người đàn ông như anh.
Mẹ Tạ vốn định nghỉ ngơi một lát, nhưng nghe con trai nói vậy, bà nào còn nghỉ ngơi được nữa?
Tạ Uyển Ngọc lén lút quay lại, lặng lẽ vào phòng mẹ mình.
“Mẹ, con nói cho mẹ biết, cái cô Đồng Họa kia trước đây từng bị người ta hủy hôn!”
“Cô ta chỉ là một thanh niên trí thức xuống nông thôn, căn bản không xứng với anh con!”
Lời này nếu nói trước khi Tạ Tụng Niên lên tiếng, có lẽ mẹ Tạ sẽ để tâm.
Nhưng bây giờ đừng nói Đồng Họa chỉ từng bị hủy hôn, cho dù cô đã ly hôn, mẹ Tạ cũng không quan tâm.
“Con câm miệng!” Mẹ Tạ quát.
Tạ Uyển Ngọc bị mắng đến ngẩn người.
“Ai dạy con sau lưng nói xấu người khác?”
“Ai cho phép con sau lưng nói xấu người khác?”
“Ai cho phép con ở trước mặt mẹ nói xấu chị dâu con?”
“Đây là giáo dưỡng của con sao?”
Tạ Uyển Ngọc: “…”
Đây còn là mẹ cô sao?
“Mẹ, mẹ không quan tâm chút nào việc cô ta đã đính hôn rồi lại hủy hôn sao?”
“Biết đâu người cô ta đã sớm không còn trong sạch!”
“Người như anh con, tìm người nào mà không được?”
“Thương Thập Diên còn hơn Đồng Họa trăm lần!”
Mẹ Tạ đ.á.n.h mạnh vào tay Tạ Uyển Ngọc, “Con câm miệng cho mẹ!”
Mẹ Tạ sức yếu, gào xong liền thở hổn hển.
Hồi lâu sau mới trừng mắt nhìn cô:
“Mẹ nói cho con biết, Tạ Uyển Ngọc!
Nếu con dâu này của mẹ mà bay mất!
Xem mẹ lột da con thế nào!”
