Thập Niên 70: Cá Mặn Mạt Thế Dựa Vào Không Gian Thắng Đậm - Chương 264

Cập nhật lúc: 05/05/2026 22:25

Kiều Tiểu Đồng cười với vẻ mặt lấy lòng nhìn cô, “Mạt Mạt, đây không phải là ăn Tết sao? Chị chính là tới nói với em một tiếng năm mới vui vẻ mà thôi, bên ngoài rất lạnh, em không cho chị vào ngồi một chút sao?”

Đoạn vị này của Kiều Tiểu Đồng so với lúc trước đúng là cao hơn một chút rồi nha, cô ta đây là muốn vào nhà liền không muốn ra ngoài nữa đi, là ai cho cô ta dũng khí còn muốn ăn vạ ở nhà cô nha, cô ta cũng không nghĩ xem cho dù cô ta vào sân vẫn giống nhau có khả năng bị ném ra ngoài.

Kiều Mạt Mạt cười rồi, “Tôi nói này Kiều Tiểu Đồng, cô sẽ không cho rằng cô vào sân thì không ra ngoài chứ, cô là cảm thấy là tôi ngốc hay là cô ngốc đây, lúc cô còn chưa tiến vào sân tôi đã ném cô ra ngoài rồi, cho dù là cô vào sân tôi cũng giống nhau có thể ném cô ra ngoài, có muốn thử xem không?”

Nói xong còn vung vung tay, tiểu dạng xem tôi có đ.á.n.h cô đến hoài nghi nhân sinh không, tuy rằng mình là người văn minh nhưng có người chính là cuồng bị ngược, không đ.á.n.h không nghe lời mà, không đ.á.n.h không nhớ lâu.

Kiều Tiểu Đồng cẩn thận từng li từng tí nhìn cô, nha đầu c.h.ế.t tiệt này sao lại thông minh như vậy, giống như cô nói cho dù mình vào sân cũng sẽ bị cô ném ra ngoài, mình chính là từng bị nha đầu c.h.ế.t tiệt này ném ra ngoài, cũng từng bị Tiểu Nghị đ.á.n.h, nhưng mình quả thật là quá đói rồi.

Vì thế cô ta liền khóc lóc t.h.ả.m thiết nói: “Mạt Mạt chị không vào, em có thể cho chị chút đồ ăn không, chị thật sự là quá đói rồi, chỉ một chút xíu là được.”

Kiều Mạt Mạt nhìn cô ta, cô ta bây giờ thật đúng là có thể nhẫn nhịn, cái này đều bắt đầu sống cuộc sống xin cơm rồi, “Kiều Tiểu Đồng, cô tìm sai chỗ rồi, cô nên đi trong thôn tìm thôn trưởng chứ không phải tới tìm tôi, tôi và cô giống nhau cũng là một thanh niên trí thức, huống chi tôi là một người làm việc, hai người ăn cơm, cô là một người làm việc, một người ăn cơm, sao ngược lại là cô tới tìm tôi đòi đồ ăn, nên là tôi đi tìm cô đòi đồ ăn mới đúng, có phải cô ở đây cố ý chôn vùi tôi không.”

Kiều Tiểu Đồng thấy nha đầu c.h.ế.t tiệt nói như vậy cũng là không biết nên trả lời thế nào rồi, mình hôm nay sợ là đến không công rồi, mặc kệ đi đến đâu mình cũng không chiếm lý, lời nha đầu c.h.ế.t tiệt nói ai cũng sẽ nói mình không đúng, nhưng cô ta vẫn có chút không cam lòng.

“Mạt Mạt, vậy em có thể đi cùng chị đến nhà thôn trưởng không? Một mình chị đi tìm thôn trưởng có chút sợ hãi, hơn nữa bây giờ ăn Tết, thôn trưởng chắc chắn sẽ cảm thấy chị xui xẻo, đến lúc đó lại muốn phạt chị thì làm sao bây giờ?”

Kiều Mạt Mạt cười rồi, “Kiều Tiểu Đồng, nếu cô biết bây giờ là ăn Tết sao còn chạy đến chỗ tôi, chẳng lẽ tôi dễ bắt nạt? Hơn nữa chúng ta có tốt như vậy sao? Chỉ nhà các người trước kia bắt nạt tôi và Tiểu Nghị như vậy, tôi không đi tìm cô gây phiền phức cô đã nên lén lút vui vẻ rồi, cô lấy đâu ra tự tin năm mới năm me tôi sẽ đi cùng cô đi phát điên, cho dù bây giờ không phải thời kỳ ăn Tết tôi cũng sẽ không đi cùng cô đâu, mau đi đi, đừng tới nữa, nếu không cô tới một lần tôi liền đ.á.n.h cô một lần.”

Kiều Tiểu Đồng thấy cô nói thật đành phải xám xịt đi rồi, bây giờ làm sao đây? Mình thật sự là quá đói rồi, chẳng lẽ thật sự là đi tìm thôn trưởng sao? Nhưng bây giờ đang là mùng hai Tết, nếu mình hôm nay đi tìm thôn trưởng, thôn trưởng chắc chắn sẽ càng không đợi kiến mình, cái này có thể làm sao bây giờ, mình hôm nay chỉ có thể chịu đói rồi, nhưng chịu đói thật sự là rất khó chịu.

Cũng không biết Tiểu Như nhận được thư của mình chưa, nếu Tiểu Như có thể tìm cho mình nhà chồng, giúp mình giới thiệu một công việc, mình có thể rời khỏi cái nơi quỷ quái này rồi, đến lúc đó Kiều Mạt Mạt cứ ở đây làm kẻ chân lấm tay bùn cả đời đi. Đợi mình có năng lực đến lúc đó xử lý một Kiều Mạt Mạt căn bản là không thành vấn đề, cũng không cần tự mình động thủ, trực tiếp tìm một người là có thể xử lý cô, để cô ở trước mặt mình ngông cuồng, còn có thằng nhóc c.h.ế.t tiệt kia, nó sẽ vì nó đá mình một cước mà phải trả giá đắt.

Kiều Mạt Mạt đóng kỹ cửa viện, đi vào trong nhà, Tiểu Nghị vội vàng hỏi: “Kiều Tiểu Đồng đi rồi sao? Có phải cô ta tới đòi đồ ăn không?”

“Đi rồi, là tới đòi đồ ăn, lương thực của cô ta hẳn là không còn nữa, đây là đói tàn nhẫn rồi mới mặt dày tới tìm chúng ta, sau này cô ta hẳn là sẽ không tới nữa.”

Nam Cung Diệp: “Mau ăn cơm đi, sắp nguội rồi.”

Kiều Mạt Mạt nhìn anh, “A Diệp, anh có cảm thấy em quá lạnh lùng không?”

Nam Cung Diệp lắc đầu, “Sao có thể, em rất tốt rồi, anh cũng không phải người tốt mù quáng, ai có thể giúp ai không thể giúp anh vẫn là biết.”

Chỉ cần không phải người tốt mù quáng là được, xem Kiều Tiểu Đồng là đi tìm thôn trưởng hay là tự mình tiếp tục chịu đói, đối với cô ta mà nói đều không quan trọng nữa rồi. Đám người Kiều Mạt Mạt ăn bánh bao uống cháo cũng liền không đi nhắc lại chuyện của Kiều Tiểu Đồng nữa, ăn cơm xong Tiểu Nghị tự giác dọn dẹp bát đũa vào phòng bếp đi rửa.

Nam Cung Diệp nhìn cô, “Mạt Mạt, Kiều Tiểu Đồng thường xuyên qua đây quấy rầy hai người sao? Cần anh hỗ trợ không?”

Kiều Mạt Mạt lắc đầu: “Cô ta đã xui xẻo rồi, huống chi cô ta mỗi lần tới cũng không chiếm được chỗ tốt, vừa rồi lúc cô ta tới em chính là sợ thân phận của anh không dễ xử lý chuyện này cho nên mới không để anh ra ngoài, đối với bọn họ em còn không để vào mắt, anh cứ yên tâm đi.”

“Mạt Mạt, năm nay em đã tròn mười tám tuổi rồi, lần này anh trở về sẽ đ.á.n.h báo cáo kết hôn, anh cũng có tư cách xin nhà ở rồi, đồng thời cũng xin nhà ở xuống. Đến lúc đó chúng ta đi lĩnh giấy chứng nhận kết hôn, kết hôn đi. Kết hôn rồi em có thể tùy quân, đến bộ đội sống cùng anh.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.