Thập Niên 70: Cá Mặn Mạt Thế Dựa Vào Không Gian Thắng Đậm - Chương 292
Cập nhật lúc: 05/05/2026 22:29
Nói xong liền muốn chạy ra hậu viện, Kiều Mạt Mạt vội vàng kéo cậu bé lại, tiểu t.ử này còn kích động hơn cả mình: “Em làm gì vậy, bây giờ đang là ban ngày ban mặt, tuy trong thôn không quản Đại gia gia bọn họ lắm nhưng chúng ta vẫn phải tránh đi một chút, buổi tối chúng ta hẵng đi.”
Tiểu Nghị lập tức dừng lại: “Chị, kiến thức cấp ba em cũng học xong rồi, chị nói xem em có phải cũng có thể đi tham gia Cao khảo không?”
Tiểu Nghị đúng là đã học xong kiến thức cấp ba, hơn nữa thành tích còn rất tốt, chủ yếu là tâm trí của cậu bé vẫn chưa trưởng thành, cho nên mình vẫn không muốn để cậu bé đi tham gia Cao khảo, suy cho cùng cậu bé qua năm mới mười ba tuổi, đi học cùng người trưởng thành quá sớm đối với cậu bé có phải là không tốt không?
“Em vẫn còn quá nhỏ, không thích hợp đi học đại học, chị muốn để em đi học cùng những đứa trẻ cùng tuổi với em.”
“Nhưng em đã học xong chương trình cấp ba rồi, đi học cùng người cùng tuổi chẳng phải là phải đi học cấp hai sao, em mới không thèm đâu.”
“Vậy em đi học lớp mười đi, như vậy được không?”
Tiểu Nghị vẫn không muốn đi, cậu bé cũng muốn tham gia Cao khảo, học đại học cùng chị gái, cậu bé không để ý đến lời chị gái nói, cứ cúi đầu im lặng ngồi đó.
Đứa trẻ này còn bướng bỉnh với mình rồi, cậu bé chưa từng bướng bỉnh như vậy bao giờ, chuyện này phải làm sao đây?
“Chị nói chuyện với em, sao em không để ý đến chị, em không thích chị nữa sao? Vậy chị sẽ đau lòng lắm đấy.”
Tiểu Nghị vội vàng đứng lên: “Em không có không thích chị, chỉ là em muốn đi tham gia Cao khảo cùng chị, muốn đi học đại học cùng chị, là chị không thích em, không muốn cùng nhau đi học.”
Kiều Mạt Mạt buồn cười nhìn cậu bé, đứa trẻ này còn tủi thân rồi: “Chị không phải không muốn đi học cùng Tiểu Nghị, chỉ là Tiểu Nghị vẫn còn nhỏ, đi học cùng người trưởng thành quá sớm đối với Tiểu Nghị không tốt lắm.
Hơn nữa trường Tiểu Nghị thi là trường quân đội, trường em muốn thi không ở Kinh Đô, ở Hồ Tỉnh cơ, trường chị thi là ở Kinh Đô, cho dù em cũng tham gia Cao khảo cũng không thể đi học cùng chị được.”
Tiểu Nghị có chút kỳ lạ nhìn cô: “Tại sao em không thể thi Kinh Đô?”
“Ước mơ của em là gì? Không phải là muốn làm một quân nhân sao?
Vậy trường em muốn thi chính là trường quân đội rồi, trường quân đội không ở Kinh Đô, cho nên chị mới không yên tâm để Tiểu Nghị một mình đi nơi khác học, đợi hai năm nữa Tiểu Nghị lớn hơn một chút rồi chị cũng có thể yên tâm để Tiểu Nghị đi Hồ Tỉnh học rồi.”
Tiểu Nghị đành phải gật đầu, cậu bé không muốn để chị gái lo lắng, hai năm nữa mình mười sáu tuổi rồi, đến lúc đó lại đi tham gia Cao khảo cũng được.
Kiều Mạt Mạt thấy cậu bé gật đầu rồi: “Chị không xa được Tiểu Nghị đâu, Tiểu Nghị mau đến giúp phân loại tài liệu cùng đi, phân loại xong chúng ta còn phải mang đi cho nhóm Khả Khả tỷ để các chị ấy cũng làm bài tập đàng hoàng, sau đó thi được một thành tích tốt.”
Tiểu Nghị vội vàng qua đó cùng nhau phân loại, nhiều tài liệu ôn tập như vậy Nhị gia gia bọn họ thu thập kiểu gì vậy, e là đã tìm rất nhiều nơi nhỉ.
“Anh rể có đi tham gia Cao khảo không?”
“Có đi, còn có Hồ đại ca của em cũng đi tham gia Cao khảo.”
“Vậy bọn họ có tài liệu ôn tập không? Chúng ta có cần gửi tài liệu ôn tập cho bọn họ không?”
“Bọn họ có tài liệu ôn tập, lần trước gửi thư em không xem sao?”
“Em có xem sao? Không phải chị xem xong thư liền cất đi không cho em xem sao? Chỉ cần là thư của anh rể chị đều không cho em xem, không biết hai người có bí mật gì ngay cả thư của anh rể cũng không cho em xem.”
“Chị nói không cho em tham gia Cao khảo là chính xác, thế giới của người trưởng thành em làm sao hiểu được, đợi em lớn rồi tìm bạn gái rồi em sẽ biết tại sao chị không cho em xem thư.”
Tiểu Nghị không biết liền hỏi: “Bạn gái là gì?”
“Bạn gái chính là đối tượng, đợi em tìm được đối tượng em cũng sẽ không cho chị xem thư của hai người đâu. Xong rồi, cuối cùng cũng phân loại xong rồi, thật sự là vất vả cho Nhị gia gia bọn họ rồi, nhiều như vậy không biết bọn họ thu thập đủ kiểu gì.”
Tiểu Nghị tiếp tục gặng hỏi: “Chị, tại sao đối tượng lại gọi là bạn gái? Bạn gái cũng là cách gọi thời đó của các chị sao? Nhưng bạn gái nghe hay hơn đối tượng.”
Kiều Mạt Mạt nhìn cậu bé: “Em đây là chuẩn bị muốn kết giao bạn gái rồi? Là ai, chị có quen không?”
Mặt Tiểu Nghị lập tức đỏ bừng: “Chị, chị nói gì vậy, em chỉ là tò mò thôi, muốn kết giao bạn gái đâu ra chứ, hơn nữa em còn nhỏ như vậy, chị đừng có dạy hư trẻ con.”
“Ây da da, bây giờ biết mình nhỏ rồi, là tự em cứ hỏi chuyện bạn gái mãi, chị còn tưởng em nghe ngóng rõ ràng sau này dễ tìm một cô bạn gái về cho chị xem chứ, xem ra ta mừng hụt một phen.”
“Không nói với chị nữa, nói không rõ với chị, những cái nào là muốn đưa cho nhóm Khả Khả tỷ? Bây giờ em mang đi cho các chị ấy.”
Kiều Mạt Mạt sắp xếp xong tài liệu cho nhóm Triệu Khả, còn lấy ra một bộ sách đưa cho Tiểu Nghị: “Này, chính là những thứ này, em mang đi đi, bảo các chị ấy làm xong đổi cho nhau làm tiếp.”
Tiểu Nghị cầm tài liệu liền chạy, không chạy nữa còn không biết chị gái lại nói ra lời gì, chị gái cứ thích trêu chọc mình, đ.á.n.h lại không dám đ.á.n.h, mắng lại không dám mắng, chỉ có nghe thôi.
Chạy đến điểm thanh niên trí thức, gõ cửa phòng nhóm Khả Khả tỷ, chỉ nghe thấy giọng của Khả Khả tỷ vang lên.
“Cửa không khóa, vào đi.”
Triệu Khả còn tưởng là thanh niên trí thức về rồi, không ngờ cửa mở ra người bước vào là Tiểu Nghị.
“Tiểu Nghị sao lại đến đây?”
Lý Nguyệt bọn họ vội vàng bảo cậu bé vào: “Mau vào ngồi đi.”
Tiểu Nghị bước vào: “Các chị, chị gái bảo em mang tài liệu ôn tập cho các chị, còn có một bộ sách nữa.”
