Thập Niên 70: Cá Mặn Mạt Thế Dựa Vào Không Gian Thắng Đậm - Chương 325
Cập nhật lúc: 05/05/2026 22:35
Hồ Quân: “Đúng vậy, bọn họ không biết là anh đến, bên ngoài lạnh, chúng ta vào trong trước đi, thẻ dự thi của anh vẫn ở chỗ em đây, lát nữa lấy cho anh.”
Nam Cung Diệp gật đầu, dẫn Mạt Mạt cùng đi vào, thấy mọi người đều đang nghiêm túc ôn tập, ngay cả mình đến bọn họ cũng không thèm để ý, nhìn cái vẻ nghiêm túc đó của bọn họ, hy vọng sự nỗ lực của họ, có thể nhận được thu hoạch tốt.
Hồ Quân đi vào nói với bọn họ: “Bình thường bảo các cậu không có việc gì thì đọc sách nhiều vào, các cậu không nghe, bây giờ biết nỗ lực rồi. Ngay cả lão đại đến rồi, các cậu cũng không nhìn thấy sao?”
Bọn họ nghe thấy toàn bộ đều ngẩng đầu lên, nhìn thấy lão đại và tẩu t.ử đều đến rồi, vui vẻ vội vàng từ trên kháng xuống.
Thế là toàn bộ đều gọi: “Lão đại, tẩu t.ử.”
Kiều Mạt Mạt thấy nhiều quân nhân như vậy đều phải tham gia Cao khảo, nhìn cũng thấy vui thay cho bọn họ, nhưng bọn họ toàn bộ đều mặc thường phục, không mặc quân phục ra ngoài, đây là cảm thấy mặc quân phục ra ngoài tham gia thi không tốt nhỉ, bọn họ ngược lại suy nghĩ khá chu đáo.
Trong này có mấy người nàng chưa từng gặp qua, bất quá nghe bọn họ đều gọi A Diệp là lão đại, xem ra bọn họ hẳn là cùng một doanh, nếu không cũng sẽ không gọi A Diệp là lão đại rồi.
Hồ Quân:"Chị dâu, chị nghĩ nhiều rồi, không phải bọn họ suy nghĩ chu đáo đâu, mà là bộ đội thông báo như vậy, bảo bọn họ mặc thường phục tham gia cao khảo, nếu không sợ ảnh hưởng không tốt."
Nam Cung Diệp thấy bọn họ đều ở đây, hắn liền yên tâm, “Quân Tử, các ngươi ở chỗ này ngược lại cách căn nhà chúng ta thuê rất gần, bất quá hai bên hiện tại đều phải xem sách ôn tập, cũng không có thời gian qua lại thăm hỏi.
Ta chủ yếu là tới lấy thẻ dự thi, lấy được thẻ dự thi chúng ta liền đi, đỡ phải quấy rầy các ngươi xem sách ôn tập.”
Hồ Quân vội vàng từ trong túi của mình lấy ra thẻ dự thi, đưa cho lão đại, “Lão đại, anh thi xong có phải hay không muốn cùng chúng ta cùng nhau về bộ đội?”
Nam Cung Diệp: “Đương nhiên, đến lúc đó thi xong chúng ta liền cùng nhau trở về, các ngươi thi xong có phải hay không còn trở lại nơi này?”
Hồ Quân: “Dù sao đến lúc đó thi xong cũng phải trở lại nơi này, rốt cuộc túi của chúng ta còn để ở chỗ này, đến lúc đó liền ở chỗ này chờ lão đại qua đây.”
Nam Cung Diệp gật gật đầu: “Được, vậy thi xong ta tới đây tìm các ngươi, chúng ta đi trước đây, các ngươi phải nắm c.h.ặ.t thời gian ôn tập đi.”
Hồ Quân: “Sẽ đâu lão đại, hy vọng chúng ta đều có thể thi ra thành tích tốt.”
Hồ Quân tiễn bọn họ ra khỏi sân, “Lão đại, chị dâu, hai người đi thong thả nha, chờ thi xong chúng ta lại tụ tập.”
Nam Cung Diệp phất phất tay, mang theo Mạt Mạt cùng nhau trở lại căn nhà đã thuê, sau đó hai người liền tự mình trở về phòng, cùng các thanh niên trí thức xem sách ôn tập.
Xem chưa được bao lâu, chủ nhà liền tới gọi bọn họ có thể ăn cơm rồi.
Các thanh niên trí thức thu dọn xong tài liệu ôn tập của mình, đi theo vào phòng bếp, bưng đồ ăn chủ nhà làm lên bàn. Nếu ăn cơm trên bàn sưởi, nhiều người như vậy khẳng định không được, bọn họ đành phải bưng đồ ăn lên bàn ở nhà chính, như vậy mọi người ăn cơm cũng tiện.
Đồ ăn kỳ thật cũng đơn giản, làm một món thịt kho tàu, còn có thịt heo hầm miến, lại bỏ thêm rất nhiều cải trắng nấu chung trong thịt heo hầm miến, lại xào thêm một món khoai tây thái sợi.
Đều là làm phần lớn, toàn bộ đều dùng chậu để đựng đồ ăn.
Vốn dĩ mùa đông cũng không có rau dưa gì bán, làm như vậy cũng đã rất tốt rồi, hơn nữa vợ của chủ nhà nấu ăn cũng rất ngon, chỉ ba món ăn đơn giản này, mọi người đều ăn đến phi thường thỏa mãn.
Nam Cung Diệp để vợ chồng chủ nhà cùng bọn họ ăn chung, rốt cuộc bọn họ ăn cơm, không thể để người ta ở một bên nhìn nha, huống chi chờ bọn họ ăn cơm xong, vợ chồng chủ nhà còn phải thu dọn bát đũa nữa.
Mọi người ăn cơm xong, buông bát đũa xuống, liền lại vào trong phòng xem sách ôn tập đi. Qua đêm nay, bọn họ chính là phải tham gia thi rồi, có thể xem thêm một chút thì hay một chút.
Sáng sớm hôm sau, các thanh niên trí thức ăn sáng xong liền chuẩn bị cùng nhau đến trường học tham gia thi.
Kiều Mạt Mạt: “Mọi người kiểm tra xem, xem có cái gì chưa mang theo không, đều đừng quên nhé, đặc biệt là thẻ dự thi, mọi người phải mang cho kỹ.”
Các thanh niên trí thức vội vàng kiểm tra thẻ dự thi và b.út của mình, mỗi người bọn họ chính là mang dư ra hai cây b.út, đỡ phải đến lúc đó không có b.út dùng thì phiền toái.
Bọn họ nhiều người như vậy, có một nửa thanh niên trí thức là đến trường tiểu học bên cạnh thi, bất quá cũng cách nhau không xa.
Tự mình tìm được phòng thi của mình, Kiều Mạt Mạt và Nam Cung Diệp nhìn nhau cười, đi vào phòng thi của mình. Phòng thi của nàng và A Diệp chỉ cách nhau một phòng học, thi xong còn có thể chờ nhau.
Buổi sáng thi chính là Ngữ văn, Kiều Mạt Mạt đầu tiên nhìn nhìn bài thi, bài thi này đối với nàng mà nói rất là đơn giản, bất quá bài văn cho dù thế nào cũng sẽ bị trừ đi vài điểm, vậy những câu hỏi này, mình vẫn là làm hết đi.
Hai ngày thi xuống dưới, điểm tối đa tổng cộng có bốn trăm điểm, đến lúc đó mình chỉ cần thi ba trăm tám mươi điểm là được rồi. Tiếng Anh là tự nguyện, mình lại không chọn chuyên ngành ngoại ngữ, liền không cần đi thi nữa. Suy nghĩ cẩn thận xong, nàng liền bắt đầu cầm b.út viết lên.
Lúc làm bài, nàng viết rất chậm, nếu không nộp bài sớm sẽ ảnh hưởng đến người khác thi. Bất quá nửa giờ sau, nàng vẫn là làm xong toàn bộ câu hỏi, chỉ còn lại bài văn là chưa viết.
Còn có một tiếng rưỡi nữa mới đến thời gian kết thúc thi, viết bài văn này, mình sợ là phải càng chậm hơn một chút rồi.
Cho dù nàng viết văn chậm đến đâu, thì cũng lại qua nửa giờ, còn có một tiếng đồng hồ nữa cơ, chẳng lẽ mình phải ngồi ở chỗ này một tiếng đồng hồ sao? Vậy chẳng phải là rất nhàm chán.
