Thập Niên 70: Cá Mặn Mạt Thế Dựa Vào Không Gian Thắng Đậm - Chương 352
Cập nhật lúc: 05/05/2026 22:39
Đón dâu
Sáng sớm hôm sau, Kiều Mạt Mạt đã bị các lão thái thái trong nhà gọi dậy. Trời còn chưa sáng hẳn, các bà đã hưng phấn hỗ trợ nha đầu chải chuốt trang điểm.
Đặc biệt là đại nãi nãi và Chung nãi nãi, các bà sợ buổi sáng tới muộn nên tối qua đã ngủ lại đây luôn. Ba vị lão thái thái cộng thêm mẹ, Kiều Mạt Mạt cảm thấy đầu mình sắp nổ tung rồi.
Cô chỉ có thể ngồi yên đó, nhắm mắt mặc cho các bà muốn trang điểm thế nào thì làm. Dù cô có nói không muốn thì các bà cũng chẳng nghe, chỉ mong các bà đừng làm quá tay là được.
Bị các bà xoay vần mấy tiếng đồng hồ, mãi đến khi đoàn đón dâu của A Diệp tới nơi, các lão thái thái mới chịu buông tha.
Kiều Mạt Mạt cử động cái cổ cứng đờ, đầu cô bị các bà làm cho nặng trịch, nếu là tân nương khác chắc chịu không nổi rồi.
Tiểu Nghị nghe lời mẹ, canh giữ ở cửa nội viện, thấy anh rể và tứ ca tới thì nhất quyết không cho vào: “Anh rể, anh muốn qua ải này của em thì phải đưa hồng bao khiến em hài lòng, còn phải hát cho bọn em một bài nữa mới được vào.”
Nam Cung Diệp vội bảo A Đại lấy hồng bao đưa cho nó: “Tiểu Nghị, anh rể không biết hát, hay để anh tìm người hát thay nhé?”
Tiểu Nghị không mắc mưu: “Anh rể đừng lừa em, bài khác không biết chứ quân ca anh chắc chắn phải biết chứ?”
Nam Cung Diệp đành phải tự mình cất giọng: “Tiến lên, tiến lên, tiến lên! Đội ngũ của chúng ta hướng về phía mặt trời, chân đạp trên đại địa của Tổ quốc, gánh vác hy vọng của dân tộc...”
Nam Cung Diệp còn chưa hát xong, tiếng vỗ tay đã vang lên rộn rã, bọn Hồ Quân đi cùng cũng đồng thanh hát theo, cả sân nhà vang dội tiếng ca hào hùng.
Kiều Mạt Mạt nghe mà bật cười, A Diệp đúng là liều mạng rồi. Chưa bao giờ nghe anh hát, không ngờ hôm nay Tiểu Nghị lại bắt anh hát, đúng là cơ hội hiếm có. Cô chăm chú lắng nghe, dù bọn Hồ Quân hát át cả tiếng nhưng cô vẫn nhận ra giọng trầm ấm của Nam Cung Diệp.
Hát xong, Tiểu Nghị mới ngoan ngoãn nhường đường. Nam Cung Diệp vội vàng chạy về phía hậu viện, tới cửa phòng Mạt Mạt, anh không kịp chờ đợi mà đẩy cửa vào, thấy Mạt Mạt mặc lễ phục màu đỏ lẳng lặng ngồi đó, lòng anh vô cùng kích động.
Mạt Mạt mặc bộ lễ phục này thật sự quá xinh đẹp, đây là lần đầu anh thấy cô mặc màu đỏ. Cô rất hợp với màu này, sắc đỏ khiến cô càng thêm rực rỡ lóa mắt.
Anh thận trọng đi tới trước mặt cô, nắm lấy tay cô: “Mạt Mạt, anh tới đón em về nhà đây.”
Lúc này Tiểu Nghị chạy tới cõng chị gái lên, Kiều Mạt Mạt ghé vào lưng em trai, để nó cõng đi theo anh rể ra khỏi phòng.
Kiều Mạt Mạt thấy mẹ và mọi người đều đứng ở sân, lòng cô dâng lên nỗi niềm không nỡ.
Nam Cung Diệp đưa cô tới trước mặt họ: “Ba mẹ, gia gia nãi nãi, cảm ơn mọi người đã yên tâm giao Mạt Mạt cho con, con xin phép đón cô ấy về nhà ạ.”
Thanh Ly hốc mắt đỏ hoe: “A Diệp, con phải đối xử thật tốt với con bé, nếu con không làm được thì hãy đem con bé nguyên vẹn trả về cho chúng ta.”
Nam Cung Diệp lập tức cam đoan: “Mẹ, Mạt Mạt chính là mạng sống của con, con sẽ yêu thương cô ấy hết mực, không để cô ấy phải chịu một chút ủy khuất nào.”
Uông lão gia t.ử gật đầu: “Điểm này chúng ta tin cháu, đàn ông nhà họ Nam Cung đều là người biết thương vợ. Chúc hai đứa hạnh phúc mỹ mãn!”
Nam Cung Diệp: “Cảm ơn đại gia gia!”
Đại nãi nãi thấy thời gian không còn sớm, lại sợ Tiểu Nghị mệt nên nói với đôi tân nhân: “A Diệp, nha đầu giao cho cháu đấy, phải chăm sóc nó cho tốt. Nếu nó chịu thiệt thòi gì là chúng ta không để yên đâu. Thôi, giờ cũng muộn rồi, hai đứa mau về đi.”
Nam Cung Diệp gật đầu: “Đại nãi nãi yên tâm, thà là bản thân cháu chịu thiệt chứ quyết không để Mạt Mạt chịu khổ.”
Kiều Mạt Mạt thấy mọi người đều bảo vệ mình, lòng ấm áp vô cùng. Đời này thật tốt, có nhiều người yêu thương mình như vậy, có một đứa em trai ruột thịt, giờ lại có thêm một người chồng, cô chắc chắn sẽ rất hạnh phúc.
Nam Cung Diệp đỡ Mạt Mạt, cùng Tiểu Nghị đi ra khỏi sân. Hàng xóm láng giềng đứng đầy hai bên đường, nhìn đôi tân nhân trai tài gái sắc mà không khỏi hâm mộ, trông họ thật xứng đôi vừa lứa.
A Đại nhanh nhẹn cầm túi kẹo mừng phát cho mọi người.
Kiều Mạt Mạt ngồi sau xe đạp của A Diệp trong tiếng chúc phúc rộn ràng. Tiểu Nghị nước mắt lưng tròng nhìn theo, chị gái lấy chồng rồi, không còn được ở nhà thường xuyên nữa.
Kiều Mạt Mạt cười với nó: “Đệ làm gì vậy? Chẳng phải tỷ đã nói ngày lại mặt sẽ về sao? Đến lúc khai giảng tỷ vẫn sẽ ở nhà mà.”
Tiểu Nghị gật đầu: “Tỷ mà ở bên nhà anh rể không quen thì nhớ về sớm nhé, đệ còn chờ tỷ dạy luyện công đấy.”
Kiều Mạt Mạt: “Biết rồi, biết rồi, đừng khóc nữa kẻo người ta cười cho.”
Tiểu Nghị ngượng ngùng lau nước mắt, nhìn anh rể đạp xe chở chị đi xa dần. Tỷ tỷ, tỷ nhất định phải hạnh phúc nhé, nếu anh rể dám bắt nạt tỷ, đệ nhất định sẽ đòi lại công bằng cho tỷ.
Đoàn đón dâu thong thả đạp xe dạo một vòng phố rồi mới tiến vào đại viện. Người trong đại viện đều đổ ra xem, nhà họ Nam Cung cưới vợ cũng thật giản dị mà ấm cúng. Tuy là đón dâu bằng xe đạp nhưng nhìn dàn xe đạp mới tinh cùng những chàng trai trẻ trung đi theo cũng thật là đẹp mắt.
