Thập Niên 70: Chị Đẹp Quậy Đục Nước Hồng Kông - Chương 352
Cập nhật lúc: 25/01/2026 13:44
Sau đó, anh thấp giọng bên tai cô nói: “Được, em đã nói như vậy, thì anh sẽ ghi nhớ, hơn nữa vĩnh viễn không cho phép em đổi ý.”
Diệp Thiên Hủy: “Nếu em đổi ý thì sao?”
Cố Thời Chương: “Lên trời xuống đất, anh đều sẽ không buông tha em.”
Giọng anh dịu dàng mà nguy hiểm.
Diệp Thiên Hủy nhìn anh như vậy, mắt anh ẩn giấu trong ánh sáng m.ô.n.g lung, điều này khiến cô nhìn không rõ tâm tư của anh.
Thế là cô rốt cuộc hỏi: “Nếu em c.h.ế.t thì sao?”
Lời này vừa thốt ra, không khí dường như trong nháy mắt yên tĩnh lại.
Cố Thời Chương cúi đầu, đôi mắt đen láy cứ thế nhìn cô.
Hơi thở quấn quýt, Diệp Thiên Hủy cảm thấy, mình có lẽ không đợi được câu trả lời của anh.
Ai ngờ lúc này, Cố Thời Chương lại nói: “Em đi đến đâu, anh liền theo đến đó, em xuống địa ngục, thì anh sẽ đi đạp nát cửa địa ngục.”
Diệp Lập Hiên và vợ chồng Diệp Y Bạch đáp máy bay riêng đến Hương Cảng. Chiều tối hôm đó, sau khi một trận đấu vòng loại kết thúc, Diệp Thiên Hủy liền vội vàng đến gặp cô ruột Diệp Y Bạch.
Vợ chồng Diệp Y Bạch có vẻ rất hoành tráng, bên cạnh đường băng là một hàng vệ sĩ, còn có người giúp việc và trợ lý riêng.
Diệp Y Bạch không cao, nhưng trông hiền hòa dịu dàng, xinh đẹp mặn mà, trẻ hơn tuổi thật, có chút phong thái của tiểu thư khuê các thời Dân quốc.
Bà vừa thấy Diệp Thiên Hủy liền thích thú nắm lấy tay cô, ngắm nghía một hồi, mới cười nói: “Con trông thật xinh đẹp, có vài phần giống bố con lúc trẻ, cũng có vài phần giống mẹ con, nhìn một cái là biết con là cháu gái của cô, quả nhiên m.á.u mủ ruột thịt chính là ruột thịt.”
Diệp Lập Hiên bên cạnh cười nói: “Giống sao?”
Diệp Y Bạch: “Nhìn là biết con gái ruột của anh, chắc chỉ có mình anh thấy không giống thôi!”
Nói đến đây, Đào Vân Tiều cũng xuống máy bay, ông sớm đã gặp t.a.i n.ạ.n xe hơi, hai chân tàn tật, ngồi trên xe lăn, được trợ lý đẩy ra.
Diệp Lập Hiên cũng vội vàng giới thiệu, Diệp Thiên Hủy tiến lên chào hỏi, có thể thấy Đào Vân Tiều là một người đàn ông nho nhã trí thức, hơi gầy gò xanh xao, lúc trẻ chắc chắn rất đẹp trai.
Ông thấy Diệp Thiên Hủy, dĩ nhiên là hiền hòa dễ gần, khiến người ta có cảm tình.
Sau vài câu chào hỏi, cả đoàn lên xe, đều là những chiếc xe sang trọng hàng đầu, rầm rộ trở về, cuối cùng đến biệt thự trên đỉnh núi đường Perkins, được ghép lại từ mấy tòa nhà.
Diệp Y Bạch cười khoác tay Diệp Thiên Hủy nói: “Từ khi chúng tôi sang Mỹ, nơi này liền bỏ trống, bây giờ về cũng chỉ có thể cho người giúp việc dọn dẹp trước, sau này con có thể thường xuyên đến, cô sẽ sắp xếp cho con một phòng ở đây, như vậy chúng ta cũng không đến nỗi quá cô quạnh.”
Diệp Thiên Hủy nghe vậy không khỏi tò mò, hỏi ra mới biết, họ có một đôi con, nhưng bây giờ đều đang học ở Anh, không về.
Diệp Thiên Hủy: “Ở đây cách trường đua của con cũng không xa, có thời gian con sẽ đến làm phiền.”
Nói cười một hồi, mọi người sắp xếp xong, cùng nhau dùng bữa tối, Diệp Y Bạch tặng Diệp Thiên Hủy quà ra mắt, là một bộ vòng tay phỉ thúy, nhìn là biết giá trị phi thường.
Diệp Y Bạch cười nói: “Con bây giờ còn trẻ, có thể không thích, đợi sau này kết hôn đeo có lẽ sẽ hợp.”
Diệp Thiên Hủy cười nói: “Con lại rất thích, màu phỉ thúy này rất chuẩn, trong màu xanh còn có chút sắc xanh lam, nhưng lại không bị lệch màu, có được màu này đã là vô giá rồi, chỉ sợ bây giờ con còn trẻ, không át được nó.”
Diệp Y Bạch nghe vậy, cũng không ngờ tới: “Con lại là người am hiểu, nghe là biết người trong nghề, phải biết rằng màu phỉ thúy này là đẹp nhất, kg đối nhất, nếu màu xám xanh này quá đậm, đó là màu tà, màu không chuẩn, nhưng chỉ một chút màu này là tốt nhất, sâu thẳm, quý phái.”
[Fixed] Bà cười nói: “Thực ra Thiên Hủy tuy còn trẻ, nhưng sinh ra đã có cốt cách tốt, mày mắt cũng sáng sủa, phóng khoáng, hiên ngang xinh đẹp, người như vậy nếu đeo bộ phỉ thúy này, lại vừa vặn, hơn những cô gái trẻ phù phiếm không biết bao nhiêu lần.”
Diệp Lập Hiên nghe những lời này, nói: “Y Bạch, đừng khen nó nữa, khen nữa đuôi nó lại vểnh lên bây giờ.”
Mọi người nói cười vui vẻ, vì nhắc đến ông cụ sắp bảy mươi tuổi, sinh nhật này vào cuối năm, chắc lúc đó mùa giải đua ngựa cũng kết thúc.
Diệp Y Bạch: “Anh, anh không cần nói gì cả, anh, em biết ý anh, chúng em sẽ ổn định trước, vài ngày nữa em và Vân Tiều sẽ đến nhà cũ thăm ông, cũng để anh không phải khó xử.”
Diệp Thiên Hủy ở bên cạnh nghe những lời này, liếc nhìn Diệp Lập Hiên.
Cô có thể thấy người cha này của mình chính là một người hòa giải.
Không có cách nào, người đàn ông này mà, ông ấy chính là như vậy, không thể trông mong quá nhiều.
Đào Vân Tiều bên cạnh cười nói: “Đúng vậy, dĩ nhiên nên đến thăm, tiệc sinh nhật lần này chúng tôi cũng đã chuẩn bị quà lớn, đến lúc đó sẽ chúc mừng bố vợ thật long trọng.”
Diệp Y Bạch thấy vậy, cũng không nhắc đến nữa, ngược lại hỏi về những chuyện ở trường đua của Diệp Thiên Hủy, Diệp Thiên Hủy dĩ nhiên cũng kể ra, trước mặt người cô hiền lành như vậy, cô cũng không có gì giấu giếm, kể hết tình hình hiện tại của mình.
[Fixed] Diệp Y Bạch nghe xong rất hài lòng, cười nói: “Con và bố con thật không giống nhau, lại có chút giống mẹ con lúc trẻ. Cô thấy ông nội hình như cũng thay đổi tính nết, bây giờ lại rất thích con, con được ông ấy yêu thích, đây cũng là chuyện tốt, con cứ làm tốt, sau này cố gắng nắm giữ tài sản của gia đình nhiều hơn một chút.”
[Fixed] Bà thở dài một tiếng: “Suy cho cùng con đều là cháu gái ruột, so với những đứa cháu trai con vợ lẽ đó thân phận không biết tốt hơn bao nhiêu, những thứ của nhà họ Diệp chúng ta tự mình nắm giữ, còn hơn là để cho những kẻ yêu ma quỷ quái đó hưởng lợi.”
Diệp Thiên Hủy nghe những lời này dĩ nhiên đồng tình: “Vâng, những gì nên có dĩ nhiên phải lấy được, chẳng lẽ lại để người khác hưởng lợi, lúc cần tiền tuyệt đối không thể giả vờ thanh cao!”
Diệp Y Bạch liền cười lên, nhất thời hai cô cháu nói chuyện khá hợp nhau, nói đến đây, khó tránh khỏi nhắc đến Diệp Văn Nhân.
Vì có Diệp Lập Hiên ở đó, Diệp Thiên Hủy thực ra không muốn nói nhiều, liền nói qua loa vài câu, về việc để Phùng Tố Cầm ở lại nhà, Diệp Y Bạch nghe vậy, trầm ngâm nói: “Để cô ta ở lại nhà cũng tốt, để ông nội con cử người đi điều tra, điều tra rõ ràng chuyện năm đó, nếu có được một số manh mối, chúng ta có thể biết được sự thật, cũng có thể an ủi.”
