Thập Niên 70: Cô Vợ Mập Nghịch Tập, Sĩ Quan Lạnh Lùng Quỳ Gối Cầu Kết Hôn - Chương 293: Chúc Mừng Năm Mới (3)
Cập nhật lúc: 21/04/2026 23:08
“Ồ? Vậy sao?”
Giọng nói của Thẩm Thanh Lan truyền vào không gian xong, bóng dáng cô mới từ từ xuất hiện.
Cố Bắc Thần bế kiểu công chúa Thẩm Thanh Lan, chậm rãi đi đến trước mặt bọn trẻ.
Tiểu Bảo nhìn bố mẹ đột nhiên xuất hiện: “Oa, đây chính là đãi ngộ của việc có thú cưỡi sao?”
Nhị Bảo: “Mẹ ơi mẹ giỏi quá à! Không cần tự đi bộ luôn kìa!”
Tứ Bảo: “Tứ Bảo cũng muốn! Tứ Bảo cũng muốn!!”
Thẩm Thanh Lan & Cố Bắc Thần & Mạc Ly: “...”
Thú cưỡi?!
Cố Bắc Thần mỉm cười, được làm thú cưỡi độc quyền cho vợ, hình như cũng không tồi.
Mạc Ly: Thú cưỡi gì chứ? Cố Bắc Thần cái tên tâm cơ này, y là linh sủng được chủ nhân ký kết khế ước đàng hoàng còn chưa từng làm thú cưỡi bao giờ.
Thẩm Thanh Lan sợ bọn trẻ càng truyền miệng càng sai lệch, vội vàng tụt xuống khỏi người Cố Bắc Thần, hờn dỗi vỗ vỗ vào cơ n.g.ự.c anh: “Đi đi đi, không nghe thấy các con đang gọi à, bọn trẻ muốn ôm kìa!”
“Đến lúc thể hiện thực lực làm bố của anh rồi đấy, đỡ cho anh cả người đầy sức lực mà không có chỗ dùng.”
Tứ Bảo nghe vậy, vội vàng nhét ba hai miếng bánh ngọt vào miệng, nhảy “bịch bịch bịch” đến bên cạnh bố: “Bố ơi, ôm ôm...”
Tiểu Bảo: “Bố ôm...”
Nhị Bảo: “Bố ơi...”
Tam Bảo: “Bố ơi bố ơi...”
Đại Bảo không nói một lời, chỉ ngoan ngoãn xếp hàng, chờ được ngồi lên “thú cưỡi mang nhãn hiệu Bố”.
Cố Bắc Thần bị các con bao vây, bận rộn đến mức phân thân không xuể: “Được được được, từng đứa một nào.”
Thẩm Thanh Lan bên này cũng vui vẻ nhàn nhã, lấy một miếng Quế Hoa Cao trên đĩa trong tay Mạc Ly, thong thả tìm một chỗ ngồi xuống, từ từ thưởng thức “phong cảnh” trong không gian.
Tiểu Hắc gãi gãi sừng rồng, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhúm lại thành một cục: “Chủ nhân... Thú cưỡi của người không phải là em sao? Em nhớ trước kia toàn là em đưa người ngao du tứ hải bát hoang mà?”
“Thú cưỡi của chủ nhân mới không phải là Cố Bắc Thần đâu...”
“Phụt.”
Biểu cảm ngơ ngác đáng yêu của Tiểu Hắc khiến Thẩm Thanh Lan và Mạc Ly không nhịn được bật cười thành tiếng, dáng vẻ này của Tiểu Hắc cũng quá mức dễ thương rồi.
——
Ngày thứ ba sau khi Thẩm Thanh Lan và Mạc Ly từ Dương Hồ trở về, Tây Sơn đón trận tuyết đầu tiên của mùa đông.
Tuyết rơi lả tả suốt cả đêm, sáng sớm đẩy cửa sổ nhìn ra, những dãy núi trập trùng đều khoác lên mình lớp áo bạc, không khí trong lành như có thể gột rửa cả tâm can.
Năm đứa trẻ hiếm khi dậy sớm như vậy, đang đắp người tuyết trong sân.
Tứ Bảo quấn đồ như một cục bông nhỏ, vụng về lăn một quả cầu tuyết còn to hơn cả cậu bé, lăn được một lúc thì cả người mệt mỏi nằm bò luôn lên quả cầu tuyết không nhúc nhích, miệng lẩm bẩm: “Tứ Bảo mệt rồi, cần phải nghỉ ngơi một lát”.
Nhị Bảo và Tam Bảo hợp sức đắp một con cáo tuyết hình thù kỳ quái, nói là nặn theo dáng vẻ của Mạc Ly.
Mạc Ly đứng dưới mái hiên liếc nhìn một cái, biểu cảm vô cùng vi diệu, đây là y sao???
Con cáo tuyết đó nhìn kiểu gì cũng giống một con ch.ó béo ăn quá no, khác xa bản thể của y đến mười vạn tám ngàn dặm, y tuyệt đối không thừa nhận đây là mình!
Tiểu Hắc thì lại rất vui vẻ, chạy quanh con cáo tuyết mấy vòng, còn cởi khăn quàng cổ của mình ra quàng cho nó, miệng lẩm bẩm: “Hồ ly cũng có khăn quàng cổ rồi, y ở ngoài này sẽ không bị lạnh nữa.”
Mạc Ly nhìn chiếc khăn quàng cổ của Tiểu Hắc lúc này đang quàng trên cổ một con “chó béo”, tâm trạng phức tạp khó tả bằng lời, thật sự giống y lắm sao?
Nhưng y không nói gì cả.
Chỉ lặng lẽ đi tới, cởi khăn quàng cổ của mình ra, quàng lại cho Tiểu Hắc.
Tiểu Hắc chớp chớp mắt, trong đôi mắt màu vàng sẫm tràn đầy sự bối rối: “Hồ ly, em không lạnh đâu.”
Mạc Ly mặt không đổi sắc nói: “Cô đeo giúp tôi.”
Tiểu Hắc “ồ” một tiếng, cúi đầu sờ sờ chiếc khăn quàng cổ vẫn còn vương hơi ấm của Mạc Ly trên cổ, khóe miệng lặng lẽ cong lên.
“Hồ ly, anh xem con cáo này có đẹp không?”
Thẩm Thanh Lan đứng trên ban công tầng hai, thu hết cảnh tượng này vào tầm mắt, khóe môi hơi nhếch lên.
“Lan Lan.” Cố Bắc Thần từ phía sau bước tới, nhẹ nhàng khoác một chiếc áo choàng lên vai cô, “Bên ngoài gió lớn, đừng đứng lâu quá.”
Thẩm Thanh Lan quay đầu nhìn anh, ý cười trong đáy mắt càng sâu hơn.
“Bắc Thần, anh nghĩ Mạc Ly và Tiểu Hắc, còn bao lâu nữa mới thực sự chọc thủng lớp giấy cửa sổ đó?”
Cố Bắc Thần nương theo ánh mắt của cô nhìn sang, vừa vặn thấy Tiểu Hắc đang kiễng chân cắm củ cà rốt làm mũi cho một người tuyết, Mạc Ly đứng cách cô bé nửa bước chân ở phía sau, hai tay hờ hững che chở bên cạnh, chỉ sợ cô bé trượt ngã.
Tư thế đó, bất cứ ai cũng nhìn ra được tình ý đang dần sâu đậm.
“Khó nói lắm.” Cố Bắc Thần thành thật đ.á.n.h giá, “Một người chưa thông suốt, một người thì như hũ nút, phỏng chừng còn phải mài giũa thêm một thời gian nữa.”
Thẩm Thanh Lan bật cười.
“Nói cứ như anh hiểu rõ lắm ấy, hồi đó nếu không phải em quyết đoán nhào vào anh, dựa vào tự bản thân anh á? Hai chúng ta kiếp này coi như xong phim rồi.”
Cố Bắc Thần cúi đầu cọ nhẹ vào má Thẩm Thanh Lan, trong mắt tràn ngập ý cười: “Anh không hiểu, nhưng anh đã gặp được em, sự dũng cảm của em, đã giúp chúng ta đời này có sự gắn kết.”
Thẩm Thanh Lan bị cú ném bóng thẳng thừng bất ngờ của anh làm cho ngẩn người, lập tức quay mặt đi, nhưng gốc tai lại lặng lẽ đỏ bừng.
Người này, sao càng ngày càng biết ăn nói vậy chứ.
Dưới lầu, công trình người tuyết của năm đứa trẻ đã đi đến hồi kết.
Bên cạnh con cáo mà Nhị Bảo và Tam Bảo đắp, lại có thêm một cục tuyết tròn vo mọc hai cái sừng nhỏ, Tiểu Hắc tự chủ động nhận đó là chính mình.
“Đây là chị Tiểu Hắc!” Tiểu Bảo chỉ vào cục tuyết, khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh đến đỏ bừng nhưng lại cười vô cùng rạng rỡ, quả cầu tuyết này cô bé góp công nhiều nhất.
“Vậy còn cái này thì sao?” Tứ Bảo nằm bò trên quả cầu tuyết lớn do chính mình lăn, chỉ vào một đống tuyết nhỏ lẻ loi bên cạnh.
“Đó là em.” Đại Bảo nói ngắn gọn súc tích.
Tứ Bảo ngẩn người, nhìn cục tuyết tròn vo kia, rồi lại nhìn đống tuyết còn chưa kịp thành hình trước mặt mình, bĩu môi: “Tại sao của em lại nhỏ thế này?”
“Bởi vì em cứ nằm ỳ trên quả cầu tuyết không chịu nhúc nhích.” Nhị Bảo nói với vẻ đương nhiên, “Tuyết bị em đè cho tan hết rồi còn đâu.”
Tứ Bảo: “...”
Cậu bé tủi thân quay đầu muốn tìm mẹ phân xử, lại phát hiện mẹ đang cùng bố đứng trên ban công, hai người dựa vào nhau rất gần, không biết đang nói lời thì thầm gì.
