Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 1002

Cập nhật lúc: 31/12/2025 13:17

Lâm Thúy biết lũ trẻ đều ham vui, rõ ràng không phải việc của Lục An hay Phán Phán, Điềm Điềm nhưng cả ba đứa cũng đòi xin nghỉ học theo. Thôi thì, đi thì đi.

Cô chuẩn bị vài gói bánh kẹo, lại nấu thêm một nồi canh ngân nhĩ hạt sen lê mùa thu, bên trong cho thêm táo đỏ, nhãn nhục và đường phèn, vị ngọt thanh. Cô rót đầy một phích nước ấm cho bọn nhỏ mang đi để sang bên đó rót ra uống dần.

Hầu Bác và Lục An dẫn các em bắt xe buýt đến bệnh viện Quân y. Từ phía Ủy ban cách mạng đi qua đó có xe chạy thẳng, rất tiện lợi, lại còn được mua vé trẻ em nửa giá. Đến cổng bệnh viện, họ chào hỏi tổ bảo vệ rồi đi thẳng vào trong. Nhóm Phán Phán, Điềm Điềm và Hầu Vĩ đã theo Trần Yến Minh đến đây vài lần nên bảo vệ đều nhẵn mặt.

Họ hỏi thăm rồi đi thẳng tới phòng bệnh của cụ Thiệu, đến cửa thì dừng lại quan sát một chút. Phòng bệnh ba người, trên ba giường đều là bệnh nhân đang truyền nước biển, một người có người nhà túc trực, hai người còn lại thì không. Nhóm Hầu Bác vốn đã biết cụ Thiệu vì từng xuống nông trường. Dù Hầu Bác không giới thiệu thì Phán Phán và Điềm Điềm cũng đoán ngay ra được ai là cụ Thiệu. Chính là ông cụ đang nằm đơ trên giường bệnh với vẻ mặt chán đời phía sát tường kia kìa, nhìn cái dáng nằm là thấy đầy vẻ dỗi hờn. Tuy ông cụ không nói năng hay làm gì, nhưng tư thế nằm khiến người ta cảm thấy ông đang ấm ức với điều gì đó.

Hầu Bác dẫn các em vào phòng. Bình thường ở bên cạnh Lâm Thúy gặp gỡ nhiều người nên lũ trẻ chẳng hề nhút nhát. Những người khác trong phòng đều ngoảnh lại nhìn, duy chỉ có cụ Thiệu vẫn nằm im bất động, như thể chẳng màng đến thế giới bên ngoài.

Hầu Vĩ lấy hết can đảm: Ông nội Thiệu ạ.

Cậu nhóc khá sợ ông cụ nghiêm khắc này. Mùa đông năm đầu theo bố mẹ xuống nông trường, cậu tình cờ thấy ông cụ đang cãi nhau với người ta. Mùa đông năm thứ hai lại thấy ông đang đứng mắng nhau với hai con ngỗng, một con ch.ó và hai con mèo.

Lão đại phu họ Thiệu đang chìm đắm trong thế giới riêng để phân bua với một thứ vô hình nào đó, nghe tiếng gọi thì quay đầu lại, giật b.ắ.n mình. Ở đâu ra mà một đám trẻ con thế này!

Hầu Bác, Hầu Oánh và Hầu Vĩ lại đồng thanh gọi ông nội Thiệu. Cụ Thiệu nheo mắt một hồi rồi nhận ra: Hầu Bác, Oánh Oánh, Tiểu Vĩ hả? Các cháu... đến thăm ông đấy à? Haiz, đều tại cái thân già này làm khổ, khiến ông nội các cháu không được về nhà.

Hầu Bác lập tức tiếp lời: Ông nội Thiệu ơi, ông với ông nội cháu là bạn thân, bạn thân chăm sóc nhau là chuyện đương nhiên mà ông.

Nhóm Lục An cũng chào hỏi cụ Thiệu, rồi giúp lấy cặp l.ồ.ng, bát đũa, rót canh ngân nhĩ tuyết lê cho ông cụ uống. Cụ Thiệu có chút lúng túng: Đến chơi là quý rồi, sao mang nhiều đồ thế? Tối qua đã gửi cả sủi cảo sang rồi mà.

Mấy đứa trẻ mỗi đứa một câu hỏi han rôm rả một lúc, rồi cùng nhau uống canh ngọt. Hầu Bác mang nhiều nên còn chia cho hai giường bên cạnh mỗi người một bát.

Đúng lúc này, Điềm Điềm phát hiện bình truyền dịch của ông cụ đã hết. Cô bé không gọi y tá mà hỏi: Ông nội Thiệu ơi, ông còn phải thay t.h.u.ố.c khác không ạ?

Cụ Thiệu lắc đầu: Hết rồi, mai mới truyền tiếp.

Điềm Điềm liền nhanh thoăn thoắt giúp ông rút kim ra. Dưới lớp băng dính có sẵn bông gòn, cô bé ra hiệu bảo ông cụ tự ấn giữ lấy hai phút. Cụ Thiệu ngạc nhiên nhìn cô bé: Cháu gái, cháu mấy tuổi rồi?

Điềm Điềm đáp: Dạ cháu tám tuổi rồi ạ.

Cô bé mang gen cao lớn của gia đình, ăn uống lại đầy đủ nên dù mới tám tuổi mụ đã cao hơn những đứa trẻ chín tuổi khác, nhưng gương mặt vẫn non nớt, đầy vẻ trẻ thơ. Cụ Thiệu là bác sĩ nên đương nhiên đoán được tầm tuổi đó. Thấy cô bé thú vị, lại xinh xắn như một cục bột tuyết, mặc bộ quân phục cũ sửa lại, tóc b.úi hai bên thắt ruy băng đỏ, dáng vẻ trẻ con mà mở miệng nói năng lại cứ như người lớn, ông cụ bèn nảy ý trêu chọc: Thế cháu cũng theo học châm cứu à?

Điềm Điềm gật đầu: Vâng ạ, giờ cháu châm ở tay chân hay tay đều được hết.

Cô bé nghiêng đầu nhìn cụ Thiệu, hoa tay múa chân một hồi rồi bảo: Ông nội Thiệu bị cảm sốt nặng chuyển sang viêm phổi rồi ạ? Giờ ông đang tiêm với uống t.h.u.ố.c tây, nếu kết hợp thêm châm cứu đông y của mình thì sẽ nhanh khỏi hơn. Mà kết hợp cứu ngải cũng tốt lắm, cứu ngải an toàn hơn, người bình thường cũng làm được ạ.

Cụ Thiệu bắt đầu hứng thú: Thế cháu nói xem ông cứu ngải ở đâu thì hiệu quả?

Điềm Điềm trả lời ngay: Những huyệt như Đại Chùy, Phế Du với Cách Du là bắt buộc phải cứu rồi ạ, thêm cả Túc Tam Lý, Khổng Tối, Khí Hải, Thần Khuyết nữa ạ.

Cụ Thiệu gật đầu: Thuộc bài đấy, đều là ông nội cháu dạy à?

Điềm Điềm: Dạ vâng, ông nội cháu mượn sách y của người ta, chúng cháu với mẹ giúp ông chép lại nên cháu cũng thuộc được một ít ạ.

Đúng lúc này Hầu Đức Minh từ nhà vệ sinh đi ra. Cụ Thiệu truyền dịch hạ sốt nên mồ hôi ra nhiều, áo trong quần dài đều ướt đẫm, Hầu Đức Minh lấy đồ sạch của mình cho ông thay, còn mình mang đồ bẩn đi giặt. Hai ông cụ đều là người ưa sạch sẽ. Trước đây ở nhà họ Hầu toàn là chị cả Lâm giặt đồ, giờ thì ông cụ tự làm.

Ông cháu gặp nhau mừng rỡ khôn xiết, cứ thế ôm ấp quấn quýt. Hầu Đức Minh cũng nựng nhóm Lục An, Phán Phán, Điềm Điềm rồi khen ngợi hết lời. Lũ trẻ kéo ông nội lại giục uống canh ngọt kẻo nguội mất ngon. Cụ Thiệu nhìn lão bạn già được con cháu quây quần náo nhiệt, trong mắt không tự chủ được mà lộ ra vẻ ngưỡng mộ.

Hầu Đức Minh húp hai ngụm canh ngân nhĩ, khen: Ngon lắm. Cho ông nội Thiệu của các cháu thêm bát nữa đi, hai ngày nay ông ấy chẳng ăn uống được gì.

Hầu Bác lập tức rót thêm. Cụ Thiệu cũng không từ chối, ông đang ốm nên mất vị giác, trong miệng thấy đắng ngắt, húp được bát canh ngọt lịm thấy người dịu hẳn đi. Ừm, tay nghề nấu nướng khá thật, hầm rất có kỹ thuật.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.