Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 1004
Cập nhật lúc: 31/12/2025 13:17
Hầu Đức Minh hỏi lũ trẻ: Tối nay các cháu có ở lại đây ăn cơm không? Để ông đi xuống nhà bếp mua thêm mấy món, các cháu muốn ăn bánh bao hay ăn cơm?
Hầu Bác nhớ lời dì ba dặn, liền bảo: Ông nội ơi, tụi cháu về nhà ăn là được rồi. Mẹ cháu với dì ba dặn hai ông ở bệnh viện phải ăn uống cho tốt vào, đừng có tiết kiệm, ở khu tập thể có một bà cụ có thể giúp mua thêm phiếu lương thực đấy ạ.
Hầu Đức Minh gật đầu lia lịa, cảm kích nói: Cũng nhờ nhà dì ba cháu giúp đỡ, mấy anh em các cháu phải ghi nhớ cái ơn này nhé.
Nhóm Hầu Bác lập tức đồng thanh bảo tụi cháu nhớ mà. Hầu Vĩ cười hì hì: Dì ba đối xử với con tốt lắm, chẳng khác gì anh chị cả.
Đang trò chuyện thì Chiêm Thu Nhiễm mặc áo blouse trắng đi tới, chào lũ trẻ một tiếng rồi kiểm tra cho cụ Thiệu.
Cụ ơi, cụ còn ho nhiều không?
Cụ Thiệu lúc này đang chỉ đạo Điềm Điềm châm cứu cho mình vài huyệt đạo, ông bảo: Nửa đêm qua là ho dữ nhất, sáng nay ho một lúc, giờ thì thấy dễ chịu hơn rồi.
Cũng không phải là hết ho hẳn, chủ yếu là ho khan, nhưng ông đã kìm lại được. Húp xong bát canh ngân nhĩ, lại được nghỉ ngơi và châm cứu một hồi, ông cảm thấy người nhẹ nhõm hẳn đi.
Chiêm Thu Nhiễm thấy Điềm Điềm châm cứu cho ông cụ thì chẳng hề ngạc nhiên, còn tiến lại gần xem thử rồi cười bảo: Tay nghề của Điềm Điềm nhà mình ngày càng thuần thục rồi nhỉ.
Điềm Điềm hì hì cười, chẳng chút ngại ngùng. Phán Phán tị nạnh: Mẹ nuôi ơi, mẹ không xem thử anh với Hầu Vĩ phải hy sinh lớn thế nào à.
Ngày nào Điềm Điềm cũng mang hai đứa ra làm vật thí nghiệm, lúc thì châm huyệt này, lúc lại châm huyệt kia, dù sao mấy huyệt đó cũng không đau không chảy m.á.u, cùng lắm chỉ thấy tê tê tức tức. Cô bé còn lấy cớ là để nâng cao khả năng miễn dịch cho hai người, giúp họ khó bị cảm cúm hơn.
Trò chuyện một lát, Chiêm Thu Nhiễm bảo lũ trẻ: Đợi lát nữa bố nuôi các con qua, mẹ bảo chú ấy đưa các con về.
Chạng vạng tối, Trần Yến Minh lái xe đến, mang theo cơm cho hai ông cụ: bánh bèo hành, cháo kê, thêm cả món củ cải hầm tóp mỡ. Lũ trẻ để hai ông nội ăn cơm rồi theo Trần Yến Minh ra về. Phán Phán và Điềm Điềm lưu luyến vẫy tay chào cụ Thiệu: Ông nội Thiệu mau khỏe lại để qua nhà cháu chơi nhé.
Hầu Đức Minh ra bên cửa sổ, nhìn xuống thấy lũ trẻ lên xe, ông vẫy tay, chúng cũng lập tức vẫy lại. Phán Phán còn hét lớn: Ông nội Hầu ơi, ông bảo ông nội Thiệu nghỉ ngơi cho tốt nhé, chúc ông mau bình phục ạ!
Hầu Đức Minh vâng dạ rối rít, khoát tay bảo chúng lên xe về đi. Đợi đến khi bóng chiếc xe Jeep khuất hẳn, ông mới quay lại giường ngồi ăn cơm cùng cụ Thiệu. Ông cười bảo: Hai đứa nhỏ thích ông thật đấy, mới đó mà đã không nỡ rời rồi.
Gương mặt hình chữ điền vốn nhăn nheo, lạnh lùng của cụ Thiệu suốt cả buổi chiều nay cứ luôn mỉm cười, ông húp một ngụm canh củ cải, nói: Xem ra tôi cũng khá được lòng người đấy chứ.
Bình thường ông nằm lì không muốn động đậy, giờ vì muốn mau khỏe, ăn cơm xong ông cũng cùng Hầu Đức Minh xuống đất đi lại loanh quanh. Ông muốn sớm hồi phục sức khỏe để trở lại làm việc.
Quay về tôi phải đi dạy ở Học viện Trung y tỉnh, rồi còn phải khôi phục lại Bệnh viện Trung y tỉnh nữa, chỉ có điều đội ngũ bác sĩ...
Hầu Đức Minh ngạc nhiên nhìn bạn già. Mới hôm qua ông còn khăng khăng bảo mình già rồi, như ngọn đèn trước gió chỉ chờ ngày về với đất, chẳng muốn bày vẽ thêm gì, càng không muốn đi làm ở cái tuổi này, sao hôm nay đã chủ động đòi gánh vác trọng trách thế kia?
Ông đi dạy ở học viện thì được, chứ khôi phục cả cái bệnh viện thì chẳng phải quá gian nan sao? Ông liền khuyên: Anh Thiệu này, tôi thấy chuyện bệnh viện cứ thong thả đã. Trước mắt anh cứ đi dạy, tiện thể làm bác sĩ lão thành ở khoa Trung y bệnh viện tỉnh là được rồi. Dù sao mình cũng chẳng còn trẻ trung gì, phải giữ sức, đừng làm quá mà hại thân.
Ông cũng không khuyên bạn nghỉ hẳn, vì ai cũng biết bác sĩ, nhất là bác sĩ trung y, càng già càng có giá. Bởi càng già kinh nghiệm càng nhiều, bắt bệnh chuẩn, bốc t.h.u.ố.c linh hoạt. Dùng t.h.u.ố.c rẻ tiền mà hiệu quả tương đương t.h.u.ố.c đắt, gánh nặng của người bệnh sẽ nhẹ đi rất nhiều.
Cụ Thiệu ngẫm nghĩ một hồi, thấy mình đúng là hơi vội vàng, không thể một bước mà thành công ngay được. Ông tuy bướng nhưng không ngốc, cái gì ông cho là đúng mới bướng, cái gì thấy hợp lý thì vẫn nghe theo.
Ở lại thêm ba đêm, cụ Thiệu thực sự chịu không nổi nữa, đòi xuất viện bằng được. Một khi ông đã quyết thì bướng đừng hỏi, ai khuyên cũng vô ích. Nhưng vì ông tuổi đã cao, khả năng hồi phục chậm, mà Giám đốc và các trưởng khoa ở đây đều quen biết ông, vô cùng kính trọng tài năng của ông nên đương nhiên muốn dành cho ông sự điều trị tốt nhất, không đồng ý cho ông xuất viện sớm.
Ông đành tìm Chiêm Thu Nhiễm để đi cửa sau: Cháu gái ơi, kê cho ông mấy chai t.h.u.ố.c, ông mang về tự tiêm, để con bé con nó tiêm cho ông!
Chiêm Thu Nhiễm dở khóc dở cười: Cụ ơi, cụ tiếc gì hai ngày này ạ? Trị cho dứt hẳn rồi hãy ra viện, như thế mới không có hậu họa về sau.
Ông cụ bướng bỉnh: Tiếc chứ sao không, ra ngoài sớm thì ông mới được tự do sớm.
Hầu Đức Minh cũng hết cách, đành nhờ Chiêm Thu Nhiễm giúp đỡ. Cô đi trao đổi với bác sĩ trưởng khoa, cuối cùng họ đồng ý cho ông cụ xuất viện nhưng kê thêm hai ngày t.h.u.ố.c truyền dịch để mang về nhà tiêm.
Thành ra khi Trần Yến Minh đến thăm Chiêm Thu Nhiễm tiện thể đưa cơm cho hai ông cụ thì họ đã xuất viện mất rồi. Anh cũng không nói gì thêm, mời cụ Thiệu về ở cùng khu với họ luôn. Ông cụ lại không chịu: Để tôi ra nhà khách của Ủy ban cách mạng ở tạm hai ngày, khi nào đơn vị sắp xếp được chỗ ở tôi sẽ dọn qua đó sau.
Trần Yến Minh thuyết phục: Cụ ơi, bên chỗ chúng cháu có ký túc xá, cụ có thể ở tạm vài ngày. Ở gần nhau cho mọi người dễ... trao đổi ạ.
Anh vốn định nói là để chăm sóc, nhưng sợ ông cụ nhạy cảm nên nghĩ đến việc Điềm Điềm và Phán Phán về nhà cứ khen cụ Thiệu giỏi giang, học thức uyên thâm, còn muốn theo ông học tập, thế là anh dùng từ trao đổi. Quả nhiên, ông cụ thích cách nói này nên đã đồng ý.
Chiêm Thu Nhiễm viết những điều cần lưu ý vào một tờ giấy, bảo Trần Yến Minh đưa cho Điềm Điềm. Đưa cho ông cụ chẳng có tác dụng gì, ông chắc chắn sẽ chẳng thèm tuân thủ đâu. Dù bác sĩ luôn dặn bệnh nhân phải làm theo chỉ dẫn, nhưng thực tế phần lớn bác sĩ cũng chẳng bao giờ làm theo đúng chỉ dẫn của đồng nghiệp cả.
