Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 1008
Cập nhật lúc: 31/12/2025 13:18
Giám đốc bệnh viện vồn vã: Cụ ơi, nếu cụ về bệnh viện chúng tôi ở, chúng tôi có thể dành riêng cho cụ một căn nhà lầu nhỏ, bệnh viện còn sắp xếp hai bảo mẫu để chăm sóc cụ nữa ạ.
Cụ Thiệu gạt đi: Mấy ngày trước tôi còn đang ở nông trường xuống ruộng làm việc, cần gì người chăm sóc? Cứ ở đây đi, cho tôi một căn phòng là được.
Cục trưởng Tôn lên tiếng: Thế thì nhất định phải rộng rãi một chút, ít nhất là căn hộ ba phòng ngủ chứ ạ.
Dù sao sau này chắc chắn sẽ có nhiều khách khứa đến thăm, lại còn có sinh viên tìm đến học hỏi, phòng quá nhỏ sẽ không tiện. Cụ Thiệu nghe vậy cũng đồng ý.
Giám đốc bệnh viện xúc động nắm c.h.ặ.t t.a.y ông cụ: Thưa cụ, tôi sẵn sàng nhường lại vị trí giám đốc cho cụ...
Thôi ông bỏ đi! Cụ Thiệu từ chối ngay lập tức: Tôi ngần này tuổi rồi còn làm giám đốc cho các ông sao? Thế chẳng phải là bắt nạt thân già này à?
Mọi người cùng cười rộ lên, vội vàng bảo chỉ dám nhờ ông cụ giúp đào tạo nhân tài mới chứ không dám để ông vất vả quá.
Mọi chuyện thế là định xong, Cục trưởng Tôn và mấy người nữa cho biết sẽ về sắp xếp chỗ ở, đồng thời sẽ trả lại những đồ vật trước đây của nhà họ Thiệu, chủ yếu là sách vở, nội thất, tranh chữ, đồ cổ. Đương nhiên, món nào còn nguyên vẹn thì trả lại, món nào thất lạc hay hư hỏng thì coi như không có. Ngoài ra, tiền lương và phúc lợi mấy năm qua cũng sẽ được tính toán rõ ràng để trả cho ông một thể.
Lũ trẻ về nhà biết chuyện cũng rất mừng cho ông nội Thiệu. Hầu Vĩ nhanh mồm hỏi một câu: Ông nội Thiệu ơi, lương của ông bao nhiêu ạ?
Cậu bé biết lương của ông nội mình rất cao, hồi ở nhà máy từng khiến đám bạn ngưỡng mộ, còn phụ huynh thì ghen tị.
Cụ Thiệu ngẫm nghĩ: Hồi ông bị đi cải tạo thì lương đã kịch trần rồi, không tăng thêm nữa, hình như là 322 tệ một tháng.
Hả? Lũ trẻ đồng loạt há hốc mồm. 322 tệ!!! Không đùa đấy chứ? Chúng chưa bao giờ nghe thấy mức lương nào cao như vậy. Người ở quê vắt kiệt sức cũng muốn vào nhà máy, nhưng năm đầu tiên vào làm cũng chỉ có 16 tệ! Còn không bằng số lẻ của cụ! Giờ đây trong mắt chúng, cụ Thiệu không còn là một ông cụ đơn thuần nữa, mà trông chẳng khác nào bức tượng Thần Tài mà cụ ngoại hay giấu kín vậy!
Trẻ con cũng chỉ xuýt xoa vì lương ông nội Thiệu cao chứ chẳng hề có ý định tiêu tiền của cụ, nhưng từ sau khi biết mức lương đó, lũ trẻ lại càng thêm tôn trọng và lễ phép với ông hơn. Nghe nói ông bà nội ở thành phố tầm năm mươi, sáu mươi tuổi là nghỉ hưu rồi, vậy mà ông nội Thiệu đã bảy mươi vẫn còn đi làm dạy học, chữa bệnh cho người ta. Ông nội Thiệu vĩ đại quá đi mất! Danh hiệu Chiến sĩ thi đua, Lao động tiên tiến nhất định phải trao cho ông. Cả đám trẻ vây quanh hỏi han ân cần, chăm sóc cụ Thiệu chu đáo hết mực. Ông cụ cũng vui vẻ tận hưởng sự đãi ngộ như "sao vây quanh trăng" này.
Sáng hôm sau ăn sáng xong, trước khi đi học Điềm Điềm lại giúp ông cụ cắm kim truyền dịch, động tác ngày càng dịu dàng, cứ như thể đang tiêm cho "quốc bảo" vậy. Điềm Điềm thầm thề phải học y cho thật giỏi để sau này kiếm thật nhiều tiền. Nhìn xem, học cái khác già là phải nghỉ hưu, học làm bác sĩ thì càng già lại càng kiếm được nhiều tiền! Phán Phán, Hầu Vĩ cũng chuẩn bị sẵn nước trà, đồ ăn vặt, đài phát thanh để ông cụ nằm truyền dịch thật thoải mái.
Trưa đến, Hầu Kiến Văn từ xưởng quân giới quay về. Hầu Đức Minh đã khôi phục công tác nên nhà họ Hầu đã dọn về căn nhà lầu cũ, bà cụ Hầu ở lại bên đó dọn dẹp nên không sang đây. Hầu Kiến Văn muốn bàn bạc với chị cả Lâm và các con xem có dọn về đó ở hay không.
Chị cả Lâm thoáng do dự, nói thật lòng chị không muốn dọn đi chút nào. Tuy lương bố chồng cao, về đó ở bố sẽ bỏ tiền nuôi cả nhà, tiền của chị và Hầu Kiến Văn cơ bản được giữ lại tiêu riêng, kinh tế sẽ dư dả hơn nhiều, nhưng hiện tại chị cũng có thu nhập. Lương cơ bản cộng thêm việc làm thêm ngoài mỗi tháng cũng được gần bốn mươi tệ. Hai vợ chồng kiếm được gần một trăm tệ một tháng, có thể sống rất thoải mái, cùng lắm là tiêu chuẩn lương thực hơi ít, phải bỏ thêm tiền mua phiếu gạo bên ngoài thôi. Hiện tại có bà cụ Quan giúp mua lương thực, lại có bà Phương mua giúp từ đại đội mang lên, cuộc sống nhà chị đang rất ổn định. Mỗi tháng chị đóng cho Lâm Thúy khoảng ba mươi tệ tiền ăn, Lâm Thúy chỉ nhận hai mươi, nên chị thường mua thêm bánh kẹo hay đồ bồi bổ vào bữa ăn, mọi người đều ăn uống rất tốt.
Tất nhiên, nỗi lo lớn nhất của chị không phải là kinh tế, mà là... nói sao nhỉ, dù quan hệ mẹ chồng nàng dâu có tốt đến mấy thì hầu hết con dâu cũng chẳng mặn mà gì với chuyện ở chung với mẹ chồng. Có mấy bà mẹ chồng được như bà Phương hay mẹ đẻ của chị, chỉ làm giúp chứ không soi mói chuyện riêng? Bà cụ Hầu không đại lượng được đến thế đâu. Chị cả Lâm mà dọn về đó thì không những thầu hết việc nhà mà còn phải hầu hạ thêm cô em chồng nữa, làm tốt hay không lại còn do mẹ chồng phán xét. Chị không phải lười làm việc nhà, nhưng chủ yếu là giờ chị phải dành thời gian vẽ tranh, không có nhiều thời gian làm việc vặt. Ở đây chị nấu cơm cùng em gái, việc dọn dẹp nhà cửa và giặt giũ thì lũ trẻ cùng nhau làm, chị chẳng phải bận tâm mấy. Cuộc sống như thế thực sự rất nhẹ nhàng và thoải mái.
Nhưng chị cả Lâm không trực tiếp bày tỏ quan điểm, dù sao cũng không thể để Hầu Kiến Văn nghĩ rằng chị không muốn chăm lo cho bố mẹ chồng được. Ông bà già rồi, giờ chỉ có mỗi Hầu Kiến Văn là con trai, cô con gái thì được cưng chiều từ nhỏ nên không thể trông mong chuyện chăm sóc bố mẹ, việc đó đương nhiên là phần của con dâu rồi. Chị và Hầu Kiến Văn tình cảm mặn nồng, chị biết anh sẽ không nghĩ ngợi nhiều cũng không ép chị phải dọn đi, nhưng chính vì anh tốt với chị nên chị mới không nỡ nói thẳng là mình không muốn về. Chị định xem ý của các con thế nào.
Bọn trẻ chắc chắn là không muốn đi rồi. Hầu Bác quấn quýt với anh em Lục Bình, Lục An, dù về xưởng quân giới cũng có bạn khác nhưng sao thân bằng hai anh em này được? Đây là người nhà mình mà. Hầu Oánh cũng muốn ở lại với Điềm Điềm, ở đây còn có nhóm Anh T.ử để chơi cùng. Hầu Vĩ thì càng khỏi phải nói, nó chẳng thể rời xa Phán Phán và Điềm Điềm được, ba đứa giờ cứ như hình với bóng, Hầu Vĩ như cái đuôi nhỏ của hai anh em, đi đâu cũng bám theo, không thể dứt ra nổi.
