Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 1011
Cập nhật lúc: 31/12/2025 13:18
Sau này cho lũ trẻ ở cũng được mà!
Ông ngẫm nghĩ một hồi, thấy có hai căn nhà vốn là y quán cũ là khá nhất, đều theo kiểu phía trước làm cửa hàng bốc t.h.u.ố.c, phía sau là kho và phòng ở. Hơn nữa, gỗ lạt, đá tảng, gạch xanh dùng toàn loại hảo hạng, chỉ cần sửa sang lại t.ử tế là dùng thêm cả trăm năm nữa cũng chẳng vấn đề gì. Cả hai căn đều rộng năm gian, có cả sân phụ vốn là nơi làm kho cất trữ và phơi phóng, bào chế d.ư.ợ.c liệu. Tất nhiên, giờ chẳng thể còn là tiệm t.h.u.ố.c hay y quán nữa, người ta đã dùng vào việc khác từ lâu.
Ngoài ra, tổ tiên nhà ông ở Kỳ Châu còn vài căn nhà ở nữa. Nhưng nhà ở thì đừng hòng mơ tới, chắc chắn bên trong đã có hàng chục hộ công nhân viên chức dọn vào ở rồi, không thể nào đuổi người ta đi để lấy lại được.
Ông quay lại đề nghị với Cục trưởng Tôn rằng mình có thể trả một nửa số tiền để mua lại hai căn nhà y quán đó. Cục trưởng Tôn quay sang hỏi Nghiêm Chấn Đông: Vị trí và mục đích sử dụng hiện tại của mấy căn nhà cho thuê đó anh có nắm được không?
Nghiêm Chấn Đông vốn đã chạy đôn chạy đáo bên cục quản lý nhà đất nên có chuẩn bị trước. Anh lấy ra mấy tờ giấy, xem một lượt rồi bảo: Hai chỗ này một nơi đã thành xưởng sản xuất của khu phố, một nơi thành nhà trẻ rồi ạ.
Ông cụ Thiệu lập tức đáp: Cứ đưa bằng khoán nhà cho tôi là được, nhà thì cứ để họ tiếp tục sử dụng.
Chuyện này Cục trưởng Tôn phải làm đơn xin ý kiến Ủy ban Cách mạng, nhưng ông thấy chắc cũng không có vấn đề gì lớn. Loại nhà này bây giờ nếu bán thì cơ bản tính giá hai trăm đồng một phòng, nhưng nếu cá nhân quản lý thì phải tự lo việc tu sửa, mà sửa nhà trong thành phố cũng chẳng rẻ rúng gì. Một cái sân lớn tính ra cũng cỡ bốn năm nghìn đồng, một nửa cũng phải hơn hai nghìn rồi.
Trả lại nhà cho bác sĩ Thiệu, sau này tiền thuê nhà đều nộp cho ông, thực ra chẳng được bao nhiêu, một tháng một phòng chỉ có hơn một đồng bạc. Nhưng vì bác sĩ Thiệu tự nguyện mua lại, Ủy ban Cách mạng có thể bớt đi cho ông gần năm nghìn đồng tiền bồi thường. Cục trưởng Tôn thấy thương vụ này tính kiểu gì thì Ủy ban Cách mạng cũng hời, vì vốn dĩ nhà đó đã là của nhà họ Thiệu, ban đầu cũng nói là nhờ nhà nước quản lý giúp thôi.
Bây giờ ông cũng không biết là sau này phần lớn chủ nhà sẽ chẳng lấy lại được nhà đâu, chỉ thấy ông cụ Thiệu bỏ ra một nửa số tiền mua lại chính nhà mình thì thiệt thòi quá, ông còn chẳng nỡ làm đơn xin lên Ủy ban Cách mạng. Ông cụ đúng là chịu thiệt lớn rồi. Bốn nghìn năm trăm đồng đấy, bao nhiêu người cả đời chẳng kiếm nổi số tiền đó. Thế mà ông cụ lại bỏ ra để mua lại căn nhà của chính mình? Cục trưởng Tôn càng nghĩ càng thấy xót cho ông cụ.
Nhưng bác sĩ Thiệu lại thấy thế là hời. Trước kia nhà cửa giao cho công gia quản lý, lúc đầu còn chia cho chút lợi nhuận, sau cứ ít dần rồi mất hẳn. Hơn nữa, bằng khoán nhà cũng đã bị thay đổi, giờ là do cục quản lý nhà đất cấp, không còn là loại bằng khoán cũ nữa. Ông cụ Thiệu nghĩ cứ đổi sang tên mình cho chắc, bằng khoán mới của Ủy ban Cách mạng hay cục nhà đất cấp thì nhà đó mới thực sự là của mình. Đợi lũ trẻ lớn thêm chút nữa, ông sẽ thu hồi nhà lại cho chúng ở. Thời buổi này mua nhà đâu có dễ, có tiền cũng chẳng mua được, toàn phải đi thuê, mà có khi muốn thuê cũng chẳng có chỗ. Thế nên ông chẳng bận tâm chuyện bỏ ra bốn nghìn năm mua lại nhà mình có lỗ hay không.
Tiền bạc với ông giờ chẳng còn ý nghĩa gì lớn lao. Ông đã bảy mươi rồi, những ngày bữa đói bữa no cũng qua rồi, quần áo rách nát cũng từng mặc, ông còn sợ gì nữa? Còn cầu mong gì nữa đâu?
Cục trưởng Tôn thấy ông kiên quyết nên cũng đồng ý, rồi lấy thêm các loại phiếu đưa cho ông. Nào là phiếu vải, phiếu thịt, phiếu lương thực, phiếu thực phẩm phụ. Tiền thì đựng trong mấy cái phong bì dày cộm, bảo ông tự đếm lại. Thời bấy giờ tờ mệnh giá lớn nhất là mười đồng, ba vạn đồng thì đúng là một đống lớn. Ông cụ Thiệu liếc nhìn mấy xấp tiền, chẳng thèm đếm, bảo đại khái thế là được rồi.
Nghiêm Chấn Đông nhắc nhở: Lão tiên sinh, lát nữa để người ta đưa cụ ra ngân hàng làm cái sổ tiết kiệm mà gửi vào. Để đó một năm cũng được khối tiền lãi đấy ạ. Nghiêm Chấn Đông nhìn mà thèm đến mức suýt rơi nước mắt. Ông cụ Thiệu chỉ cầm cái túi vải rách, tùy tiện nhét mấy cái phong bì vào: Để chiều hãy hay.
Cục trưởng Tôn bảo ông ký vào mấy tờ văn bản, xác nhận đồng ý với phương thức bồi thường này. Giao nhận tiền và phiếu xong xuôi, họ lại dẫn ông đi xem căn nhà được sắp xếp, sẵn tiện đưa ông cụ vào kho lớn tìm đồ đạc của mình để người ta chuyển qua. Thực tế thì muốn tìm lại toàn bộ đồ đạc nhà mình không dễ chút nào, dù có sổ sách nhưng lúc trước cảnh tượng hỗn loạn, làm sao có chuyện phân loại ngăn nắp được? Đa phần là cứ đồ tương tự nhau thì chất đống một chỗ.
Cứ nói đến sách vở, ông có mười mấy bó, là sách gì thì họ cũng chỉ nghe thế thôi chứ chẳng hơi đâu đi tìm đúng quyển này quyển nọ cho ông, cơ bản là cứ tìm đại mười mấy bó sách rồi quẳng ra cho ông. Nếu ông bảo là sách y thuật hay loại gì đó, họ ném cho đúng loại là đã t.ử tế lắm rồi. Trước đây không ít người được minh oan cũng đều chịu cảnh này. Nhưng lần này đích thân Cục trưởng Tôn và Nghiêm Chấn Đông dẫn người đi tìm giúp bác sĩ Thiệu, nên dĩ nhiên đãi ngộ cũng tốt hơn hẳn.
Nhìn cái giường chạm trổ lớn như một căn phòng, rồi cái tủ chạm khắc có gương soi lớn, đủ loại bàn ghế gỗ hoa lê, giá sách, tủ bày đồ cổ... Cục trưởng Tôn và Nghiêm Chấn Đông đều ngẩn ngơ cả người. Những thứ này quá bắt mắt, nên hồi đó lúc tịch thu cũng chẳng ai dám khuân về nhà làm của riêng, nhờ thế mà chúng còn sót lại. Chứ nếu là vàng bạc, lụa là hay đồ cổ nhỏ gọn thì đa phần đã bốc hơi cả rồi.
Ông cụ Thiệu ban đầu cũng chẳng muốn lấy lại mấy thứ lỉnh kỉnh đó, cái giường chạm trổ kia quá lớn, vốn được làm theo lối mộng mẹo, lúc trước là mang linh kiện vào phòng rồi mới lắp ráp, giờ muốn mang ra dĩ nhiên phải tháo rời. Đám người lúc đó chẳng có kiên nhẫn cũng không biết cách tháo, cứ thế c.h.ặ.t đứt mấy cái cột giường rồi khiêng ra, cái giường bị chia làm hai nửa. Chỉ cần thay cột giường là có thể ghép lại được, nhưng giờ ông chẳng buồn ngó ngàng đến mấy thứ đó nữa. Ông chỉ muốn lấy mấy cái bàn cái ghế, để sau này còn dạy lũ trẻ đọc sách học y.
Nhưng chợt nghĩ lại, mấy cái giường này có thể mang về cho bọn trẻ sau này dùng được đấy chứ nhỉ?
