Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 1037

Cập nhật lúc: 31/12/2025 14:06

Năm nay trong làng đã mất đi hai người, một ông cụ kém ông chú công vài tuổi đã đi rồi, và một bà cụ khác cũng đã khuất núi. Nghe nói chủ nhiệm Tần vẫn còn nhớ đến mấy món "đồ cổ" như bọn họ, mấy ông lão bà lão đều cảm động đến phát khóc.

Bí thư đại đội và đội trưởng dĩ nhiên thừa hiểu chẳng phải chủ nhiệm Tần tự dưng tặng quà cho họ. Họ chạy lên công xã suốt ngày mà có thấy chủ nhiệm tặng cái gì đâu, Lâm Thúy vừa đi một chuyến đã có quà mang về? Vậy thì chắc chắn là ông ấy nể mặt cô rồi. Họ không dám nhận, nhưng Lâm Thúy cứ khăng khăng bắt lấy, cuối cùng họ đành phải nhận cho cô vui lòng.

Lâm Thúy cũng chẳng giấu giếm, cô nói luôn chuyện công xã có ý định mời bí thư đại đội lên làm xưởng trưởng xưởng mộc của công xã. Bí thư đại đội kinh ngạc nhìn cô: Thật không cháu?

Lâm Thúy cười nói: Chủ nhiệm Tần đã tìm cháu nói chuyện thì chắc chắn là ông ấy đã tính kỹ rồi, nếu không sẽ chẳng nhắc đến làm gì.

Cô cũng đã nhận ra chủ nhiệm Tần sớm đã quyết định xong xuôi, tìm cô bàn bạc chẳng qua là để giữ thể diện cho cô và Lục Thiệu Đường. Dĩ nhiên, nếu cô thực sự muốn để anh cả hay anh hai làm thì ông ấy cũng sẽ đồng ý thôi, vì hai người họ cũng đều có năng lực.

Dù bí thư đại đội vốn là người trầm ổn nhưng đôi lông mày cũng không giấu được vẻ hớn hở, ông cười nói lời cảm ơn không dứt. Năm tới ông cũng phải nghỉ hưu rồi, lùi về sau không còn là cán bộ đại đội nữa, ngoại trừ việc đi làm đồng thì mọi chuyện khác đều không thể can thiệp, lòng ông vốn đang thấy khá hụt hẫng. Giờ thì hay rồi, lại có việc lớn để làm. Tâm trạng đang hơi trùng xuống của ông bỗng chốc lại bay bổng trở lại.

Đội trưởng đứng bên cạnh mà lòng chua xót đầy ngưỡng mộ, miệng thì liên tục chúc mừng. Sau khi Lâm Thúy chào ra về, đội trưởng mới bảo: Anh cả này, thế này là phải làm vài chén nhỉ?

Bí thư đại đội vỗ vai ông: Đừng có rêu rao vội, để người ta biết lại nói ra nói vào. Cứ sợ nhất là vạn nhất, nhỡ không thành thì chẳng phải mất mặt lắm sao?

Đội trưởng gật đầu lia lịa: Yên tâm đi, trước khi có văn bản xuống em sẽ không nói lung tung đâu.

Bí thư đại đội tiếp lời: Đức Phát à, cậu cũng là đảng viên, chuyện của đại đội cậu quản lâu nay cũng đã rõ mười mươi. Vốn dĩ tôi tính sau khi mình nghỉ sẽ tiến cử cậu với công xã lên làm bí thư, cậu cũng nên chuẩn bị tâm lý đi.

Thật hả anh? Hạnh phúc đến quá bất ngờ khiến đội trưởng có chút không dám tin. Vốn dĩ ông cứ ngỡ bí thư đại đội chắc chắn sẽ bồi dưỡng con trai hoặc cháu trai để nối nghiệp, bản thân ông cũng đang ra sức kèm cặp con cháu nhà mình. Rất nhiều người đều làm như thế. Nhưng chẳng phải bây giờ đã có các nghề phụ của đại đội rồi sao?

Con cái của cả hai nhà đều đang làm việc ở xưởng hương và xưởng may, đặc biệt là con trai đội trưởng – Trương Quế Khởi, giờ đã có thể đứng ra dẫn người đi giao hàng, được hưởng thêm một phần hoa hồng. Số tiền đó chắc chắn còn nhiều hơn cả lương của đội trưởng.

Cả hai người đều không khỏi cảm thán, kể từ khi Lâm Thúy dẫn đầu nhà họ Lục mở ra các nghề phụ cho đại đội, tình hình của làng họ ngày một tốt lên. Những xã viên trước đây vốn chỉ chăm chăm tranh giành chức cán bộ đại đội hay cán bộ đội sản xuất giờ cũng đã thôi ý định đó, chỉ một lòng muốn được vào làm việc ở xưởng để kiếm tiền. Những người vốn lười biếng, ra đồng chỉ biết làm cho có lệ, nghe nói xưởng chỉ nhận người chăm chỉ nên giờ ai nấy đều hăng hái ra sức làm việc.

Dù không được vào xưởng, mỗi nhà vẫn có thể nuôi thỏ, gia công dây đay sợi đay, lại có người học được cách thuộc da để giúp bà con xử lý da thỏ, cũng có người học được cách xử lý lông thỏ để kéo sợi len hay làm t.h.ả.m dạ. Thành phẩm hoặc bán cho hợp tác xã mua bán, hoặc bán cho Lâm Thúy đều ra tiền cả. Họ đều cảm nhận được sức mạnh của việc "chỉ cần chăm chỉ là có tiền", thế nên hiện tại đại đội Lục Gia Trang thực sự chẳng còn ai lười.

Nhà họ Lục năm nay g.i.ế.c hai con lợn, bộ lòng lợn không tự làm mà để bố Kinh mang đi hết. Ông mang về làm sạch rồi kho tộ, sau đó sẽ gửi thịt kho lại cho nhà họ Lục và nhà họ Lâm ăn cùng. Bố Kinh vội về xử lý bộ lòng nên không ở lại ăn cơm, ông dùng xe đạp chở hai thùng lớn đựng lòng lợn cùng vài tảng thịt rồi vội vã rời đi.

Buổi chiều, khi nhà họ Lục đang nấu món thịt lợn g.i.ế.c mổ thì Lâm Dược đạp xe chở Bảo Nhi sang. Trên tay lái treo một con cá trắm cỏ lớn và hai con cá quả, còn Bảo Nhi thì đeo chiếc túi sách bằng vải đay của mình. Sáng nay Phán Phán và Điềm Điềm đã gọi điện cho mẹ Lâm, xin bà cho Bảo Nhi sang đây chơi vài ngày. Trẻ con thích tụ tập, càng có nhiều người mình thích và người thích mình thì càng vui. Dù ở cạnh nhau sẽ nghịch ngợm, chí ch.óe nhưng cũng chẳng sao, quay lưng đi là lại làm hòa ngay. Bảo Nhi vừa vào cửa đã bị nhóm Phán Phán kéo đi chơi mất hút, còn chưa kịp bước chân vào gian nhà chính.

Lâm Thúy đang pha gia vị kho thịt cho vào túi vải thưa, thấy Lâm Dược liền hỏi: Thái Tiên đâu? Sao không cùng sang đây?

Lâm Dược cười đáp: Cô ấy sợ em đi đường bị ngã nên không dám đi, bảo để lần sau đi bộ sang thì mới sang.

Kinh Thái Tiên bụng dạ đã lớn, tự mình đạp xe không tiện, ngồi sau xe cũng sợ trời lạnh đường trơn dễ ngã, về nhà mẹ đẻ toàn đi bộ rồi bắt nhờ xe bò xe lừa dọc đường thôi. Lâm Thúy lại hỏi thăm sức khỏe của bố mẹ, bác gái và cậu hai, Lâm Dược đều bảo mọi người vẫn khỏe.

Bây giờ dĩ nhiên là tốt rồi, bác gái Lâm và con dâu ở nhà nuôi thỏ, xe đay; bác trai Lâm và anh cả Lâm thì lên Kỳ Châu làm thợ xây kiếm tiền, thắt lưng buộc bụng cũng dư dả hơn trước nhiều. Cậu hai và mợ hai giờ cũng đã được ăn no mặc ấm, vì trước kia cậu hai từng được Lâm Hạ gọi đi làm ở đội xây dựng huyện, có tên trong danh sách của cán bộ nên sau này cứ có việc là họ lại gọi, thành ra cũng kiếm được tiền mặt. Cậu hai Giải và mợ hai luôn muốn nhận nuôi một đứa trẻ, trai hay gái đều được, nếu là con gái thì sau này có thể tuyển con rể về nhà.

Lâm Dược kể: Mẹ mình tâm huyết lắm, nhờ vả bao nhiêu người để ý giúp đấy, hễ có đứa nào hợp duyên là đi nhận nuôi ngay. Mẹ còn bảo các chị cũng để ý giúp cậu hai, nếu có đứa trẻ nào bị bỏ rơi thì đón về cho cậu mợ một đứa.

Lâm Thúy dùng chiếc muỗng cán dài nhấn túi gia vị xuống nồi nước dùng: Việc nhận nuôi con cái này cũng phải xem cái duyên nữa, không vội được đâu.

Nuôi một đứa trẻ không giống như nuôi con mèo con ch.ó, cũng không giống như tìm đối tượng yêu đương. Đối tượng thì có thể chia tay hay ly hôn, nhưng con cái một khi đã nhận là phải có trách nhiệm đến cùng. Đây không phải chuyện ngày một ngày hai, mà là sự gắn kết bền bỉ suốt bao nhiêu năm tháng, năm này qua năm khác không bao giờ dứt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.