Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 268

Cập nhật lúc: 25/12/2025 09:52

Mấy người phụ nữ này làm anh ta bị lép vế đến mức... chẳng còn mặt mũi nào mà ngồi ở nhà ba hoa chích chòe hay cười nhạo vợ mình nữa.

Chẳng biết từ lúc nào, anh cả Lục không còn thói ghen ăn tức ở, không còn đố kỵ với vợ, cũng chẳng còn cái kiểu tinh tướng cho rằng đàn bà con gái thì không bằng đàn ông. Ngoại trừ việc vẫn còn hay ăn quà vặt thì anh ta đã trở nên... khiêm tốn hơn hẳn.

Bây giờ Lâm Thúy nhờ giúp tính sổ sách, anh ta cảm kích vô cùng, cảm thấy cô em dâu này đang nể mặt mình. Anh ta rất trân trọng cơ hội này, làm việc cực kỳ tận tâm và hăng hái. Thấy kế toán của mấy đội sản xuất bên dưới trình độ còn non kém, anh ta cũng không cười nhạo trước mặt người ta mà chủ yếu giữ phong thái làm việc chuyên cần.

Kế toán và đội trưởng các đội sản xuất đều hết lời khen ngợi anh cả Lục, bảo rằng lúc làm việc anh khác hẳn lúc tán gẫu bình thường, vừa khiêm tốn lại vừa tận tụy. Ai nấy đều cảm thấy như được làm quen lại với anh ta vậy.

Triệu Mỹ Phượng còn dặn Lục Thiệu Tài phải dè chừng anh cả Lục, kẻo bị anh ta cướp mất việc. Nhưng Lục Thiệu Tài lại chẳng lo lắng về anh cả, ông ta chỉ đang bị Lâm Thúy làm cho tức đến nổ đom đóm mắt hằng ngày. Lâm Thúy chẳng cần phải mắng mỏ hay làm gì ông ta cả, cô chỉ cần ngồi đó thôi là ông ta đã thấy bứt rứt khắp người rồi.

Hồi đầu ông ta còn thấy cô góa phụ nhỏ này trông cũng xinh xắn, nhìn cho mát mắt. Còn bây giờ? Mát mẻ cái nỗi gì! Ông nhìn cái miệng hồng hào chuyên đi chọc tức người ta của cô mà xem, nhìn đôi mắt long lanh đáng ghét kia nữa, thậm chí đến cả lọn tóc con vương bên tai cô dường như cũng mang theo cái độ cong và ánh sáng đầy khiêu khích!

Để gạt Lâm Thúy ra ngoài, ông ta tìm đủ mọi cách lôi kéo kế toán của các đội sản xuất, đặc biệt là Lục Trường Cung ở đội sản xuất Lục Gia Trang. Ông ta ngồi đó không ngừng nhồi nhét tư tưởng vào đầu Lục Trường Cung, khiến anh ta cảm thấy như ngồi trên đống lửa.

Lâm Thúy thấy nực cười thật, cái hố tôi đào cho ông nó chình ình ngay trước mắt kia kìa, ông không lo mà lại cứ đi tốn công với Lục Trường Cung làm gì? Đúng là ngu hết phần thiên hạ. Ngồi mỏi lưng, cô bưng chén trà ra ngoài đi dạo một vòng, xem bọn trẻ Điềm Bảo và Phán Phán chơi bời thế nào.

Bọn nhỏ đang diễn vở Hải quân đỏ ngay trong sân đại đội, Hổ T.ử đóng vai ác bá Nam Bá Thiên, Phán Phán là chính trị viên phe cách mạng, còn Điềm Bảo dĩ nhiên vào vai nữ chính Ngô Quỳnh Hoa rồi.

Con gái của Lục Thiệu Tài là Lục Kim Linh chạy đến tìm bố: "Bố ơi, thu hoạch xong là sắp bầu cử rồi đấy, bố lo mà chuẩn bị đi."

Lục Thiệu Tài chẳng mấy để tâm: "Chuẩn bị gì chứ? Năm nào chả bầu cử, có gì khác đâu?"

Lục Kim Linh liếc nhìn Lục Trường Cung một cái, Lục Trường Cung biết ý liền tạt sang phòng y tế chơi. Lục Kim Linh nói nhỏ: "Bố không nghe thấy gì à? Người ngoài ai cũng bảo cô ta hợp làm kế toán hơn bố đấy, đến cả Bí thư cũng khen cô ta tính toán còn giỏi hơn cả chú hai nữa kìa."

"Cái gì?" Dù hằng ngày Lục Thiệu Tài vẫn hay tự tưởng tượng ra việc Lâm Thúy đe dọa vị trí của mình, nhưng vì nó chưa thực sự xảy ra nên ông ta cũng chưa biết sợ. Bây giờ nghe con gái nói vậy, ông ta lập tức đứng ngồi không yên.

Chương 92: Thành tích nổi bật

Vốn dĩ Lục Kim Linh rất coi thường Lâm Thúy. Dù thím ba xinh đẹp thật đấy nhưng tính tình không tốt, lại bị mẹ cô sai bảo như người hầu kẻ hạ, lần nào cô cũng tìm thấy cảm giác ưu việt trước mặt thím mình. Nhưng dạo gần đây, khi mẹ cô giới thiệu đối tượng ở thành phố cho cô, thì cả mấy người đó đều tăm tia cái cô góa phụ Lâm Thúy vừa mới mất chồng kia!

Cô là gái chưa chồng hẳn hoi, sao lại không bằng cái cô góa phụ nhỏ Lâm Thúy đó chứ? Chẳng lẽ mắt bọn họ đều mù hết rồi sao? Không hài lòng với cô mà lại cứ nhất quyết đòi lấy một góa phụ?

Lục Kim Linh thực sự tức đến nghẹn cổ, dù không nói ra mặt nhưng trong lòng vô cùng uất ức. Cô thấy Lâm Thúy chướng tai gai mắt, nên bình thường cũng bắt đầu để tâm hơn đến những chuyện và lời đồn về cô.

Lục Kim Linh cũng là giáo viên tiểu học giống Lục Hợp Hoan, thời gian qua bận rộn vụ thu hoạch nên giáo viên và thanh niên tri thức đều phải cùng ra đồng làm việc. Ban đầu cô cứ ngỡ mọi người sẽ bàn tán Lâm Thúy lẳng lơ, khắc chồng này nọ, ai dè trong đám thanh niên tri thức không ít người lại khen Lâm Thúy xinh đẹp, lương thiện, ham học hỏi, biết lái máy kéo lại còn chụp ảnh báo nữa, trông còn đẹp hơn cả minh tinh điện ảnh.

Lục Kim Linh vừa đố kỵ vừa chua chát, nay lại nghe thấy lời đồn muốn để Lâm Thúy làm kế toán, cô lập tức không ngồi yên được mà chạy tới nhắc nhở Lục Thiệu Tài. Không ít người bảo đại đội Lục Gia Trang nên để cô ta làm kế toán, ngay cả ở điểm thanh niên tri thức cũng có người khen Lâm Thúy vừa đẹp người vừa đẹp nết, lại còn được đồn công an biểu dương mấy lần rồi.

Lục Thiệu Tài cũng cuống lên, không được, tuyệt đối không được! Muốn đá Lâm Thúy về nhà, ông ta phải ra tay từ chỗ chú hai trước. Ông ta đứng dậy đi sang phòng y tế.

Đang lúc giao mùa thu đông, mọi người dễ bị cảm lạnh, ho hắng, bệnh cũ dễ tái phát nên phòng y tế lúc này khá đông bệnh nhân. Bố Lục vừa châm cứu cho người ta vừa giảng giải đặc điểm của một số bệnh cho Trương Bội Kim nghe, Lục Trường Cung cũng đứng bên cạnh nghe đến mê mẩn.

Lục Thiệu Tài cười nói: "Chú ơi, cháu có chút việc muốn nói với chú."

Bố Lục đáp: "Việc gì, nói luôn đi."

Lục Thiệu Tài bèn kéo ông vào phòng trong: "Chú này, sắp đến kỳ bầu cử rồi đấy nhỉ."

Bố Lục bảo: "Cái đó chẳng liên quan gì đến tôi, tôi chỉ là một thầy t.h.u.ố.c chân đất thôi."

Lục Thiệu Tài trong lòng hậm hực nhưng vẫn phải cười lấy lòng: "Chú phải nâng đỡ cháu một tay chứ, bố cháu thì ở xa quá chẳng lo được cho cháu, nếu cả người chú ruột như chú mà cũng không thương cháu thì..."

Bố Lục nhìn ông ta bằng ánh mắt khinh bỉ: "Anh còn muốn tôi thương kiểu gì nữa? Hay là anh sang đây mà làm thầy t.h.u.ố.c chân đất luôn đi?" Cái đồ khốn nhà anh, tưởng tôi không biết anh đang tính toán cái gì trong đầu chắc?

Lục Thiệu Tài: "..."

Ông ta nén sự khó chịu trong lòng, nói khẽ: "Chú ơi, sắp bầu cử rồi, vị trí kế toán của cháu chú cũng phải giúp đỡ vận động thêm nhé." Ý là bảo bố Lục đi đ.á.n.h tiếng với mấy ông bạn già của mình, nhất định phải bầu cho ông ta.

Bố Lục nói: "Chẳng phải con dâu ba nhà tôi đang giúp anh tính sổ đấy sao?" Cái đồ khốn này, không có con dâu ba nhà tôi giúp thì e là anh có thức trắng đêm cũng chẳng tính xong đống sổ sách đó đâu.

Lục Thiệu Tài cuống quýt: "Chú ơi, bầu cử, chuyện bầu cử cơ mà."

Đúng lúc đó, thầy t.h.u.ố.c chân đất của đại đội khác đạp xe sang tìm bố Lục: "Ông Lục ơi, ông có dư t.h.u.ố.c cầm m.á.u không, nhường cho tôi một ít với. Vụ thu hoạch xong rồi mà có mấy người cứ lơ là, đi cắt gai tre mà cũng để đứt cả tay."

Bố Lục và bác sĩ Diêm có quan hệ rất tốt, số t.h.u.ố.c ông lấy được cũng nhiều hơn các thầy t.h.u.ố.c khác, mọi người đều biết điều đó nên thường xuyên sang đây mượn t.h.u.ố.c. Bố Lục bèn đi tìm t.h.u.ố.c cho đồng nghiệp.

Lục Thiệu Tài đầy một bụng bực tức, bước vào phòng kế toán vẫn còn lầm bầm c.h.ử.i đổng: "Thuốc thì đem cho người ngoài, lỡ đại đội mình thiếu thì sao? Đúng là đầu óc có vấn đề."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.