Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 378
Cập nhật lúc: 26/12/2025 09:40
Chúng ta học tập, công tác đã theo tiêu chuẩn cả rồi, chẳng lẽ đến việc sống thế nào, yêu đương ra sao cũng phải để người khác quản?
Người ta tính là cái thá gì chứ.
Lâm Thúy lờ mờ cảm thấy giữa chị Hai và Giang Vệ Đông có gì đó, nhưng cô sợ chị Hai vì chuyện từng ly hôn cũng như việc cùng đơn vị với Giang Vệ Đông mà nảy sinh lo ngại. Cô sợ chị ngại người ta nói ra nói vào, sợ ảnh hưởng đến công việc của cả hai mà không dám thử sức.
Quả nhiên, sau khi nghe những lời của Lâm Thúy, lòng Lâm Hạ nhẹ nhõm hơn hẳn.
Trước đó chị không muốn kết hôn nữa, phần lớn là vì đã qua một lần đò, sợ hãi những tổn thương mà hôn nhân mang lại, cũng cảm thấy việc phải bắt đầu làm quen và tìm hiểu một người mới rất mệt mỏi, thà không cưới xin gì cho xong. Nhưng sâu thẳm trong lòng chị vẫn rất yêu trẻ con, cho dù đứa trẻ sau này có thể không đáng yêu bằng Phán T.ử hay Điềm Bảo, chị vẫn muốn có một đứa con của riêng mình, một đứa bé thơm mùi sữa, biết gọi chị là mẹ.
Hay là... sau này nếu có ai giới thiệu đối tượng thì mình đừng từ chối thẳng thừng quá, cứ thử tiếp xúc xem sao? Biết đâu lại gặp được người phù hợp thì sao? Nhưng tốt nhất là đừng tìm người cùng đơn vị, tránh lúc có vấn đề gì nảy sinh lại phiền phức, chị thực sự bị nhà họ Tiền làm cho sợ khiếp vía rồi.
Còn về Giang Vệ Đông, lúc này chị hoàn toàn chưa từng nghĩ đến. Bởi vì chị luôn cho rằng Giang Vệ Đông là người tình thâm nghĩa trọng với người vợ quá cố, nên mới hơn mười năm không tái hôn. Hơn nữa Giang Vệ Đông là lãnh đạo, anh luôn quan tâm đến cấp dưới, việc anh tốt với chị cũng là sự che chở của lãnh đạo dành cho nhân viên, hoặc lý do lớn hơn là nể tình em rể Ba, bà cụ Giang và Lâm Thúy.
Tháng Ba ấm áp, gió đêm mang theo hương hoa nồng nàn.
Bí thư Lý của xưởng cán thép đang cầm chiếc bình thủy tinh lớn pha trà thong thả nhâm nhi. Không có ai đ.á.n.h cờ cùng nên ông ra ngoài đi dạo một chút.
Hàn Vân hỏi: "Lão Lý này, ông có thấy nhà họ Tiền hình như hơi có vấn đề thần kinh không?"
Bí thư Lý nhổ một ngụm bã trà: "Sao cơ?"
Hàn Vân kể: "Hôm nay tôi gặp mẹ Tiền, bà ta cứ nói bóng nói gió mấy chuyện đâu đâu, hình như đang nghi ngờ Vệ Đông với Lâm Hạ có gì đó, cố tình phá hoại hôn nhân của con trai bà ta."
Bí thư Lý bảo: "Lâm Hạ với Tiền Lập Sinh ly hôn là việc của hai đứa nó, cho dù Lâm Hạ với Vệ Đông có gì đi chăng nữa thì cũng chẳng liên quan gì đến nhà họ Tiền, đó là chuyện của hai người họ, cái nào ra cái nấy."
Hàn Vân cười: "Vệ Đông với cô Lâm có gì đâu, hôm nay tôi còn đang giới thiệu đối tượng cho cậu ấy đây này, chị dâu Giang hài lòng lắm, lần này chắc chắn là thành công."
Bí thư Lý lại không mấy lạc quan: "Tôi thấy Vệ Đông chẳng có ý định tìm kiếm bên ngoài đâu."
Đang nói chuyện thì Chủ nhiệm văn phòng xưởng ngậm điếu t.h.u.ố.c đi tới tìm ông có việc, còn ra hiệu bảo ông ra chỗ khác nói, đừng để ai nghe thấy.
Hàn Vân hứ một tiếng: "Sao thế, nói bí mật gì mà sợ tôi nghe thấy à?"
Chủ nhiệm văn phòng cười đáp: "Chị dâu ạ, tôi bàn chút việc công."
Ra đến bên ngoài, Chủ nhiệm văn phòng nhỏ giọng hỏi: "Bí thư này, ông nói xem Vệ Đông với cô Lâm có chuyện gì không?"
Bí thư Lý: "Chuyện gì là chuyện gì?"
Chủ nhiệm văn phòng: "Dạo gần đây tôi thấy hai người họ qua lại thân thiết lắm."
Bí thư Lý: "Thế thì sao? Vi phạm pháp luật à?"
Chủ nhiệm văn phòng cười: "Thì không đến mức đó, nhưng sợ ảnh hưởng không tốt."
Bí thư Lý gạt đi: "Họ đều là thanh niên đơn thân, nếu có gì thì cũng chẳng vấn đề gì, vả lại không phải còn có tầng quan hệ chỗ em rể với em gái cô Lâm đó sao." Cuối cùng, ông bảo: "Các ông đúng là quá nhạy cảm, bao nhiêu việc công không lo sao cứ nhìn chằm chằm vào mấy chuyện nam nữ thế? Cho dù có gì thì cũng có sao đâu, đàn ông ưu tú với phụ nữ ưu tú ở bên nhau, chẳng phải là lẽ trời đất sao?"
Đang nói thì thấy Giang Vệ Đông đang đi về phía này. Dù đèn đường không sáng lắm, nhưng anh dáng người cao ráo, từng đi lính nên tư thế hiên ngang, nhìn một cái là nhận ra ngay.
Bí thư Lý gọi: "Vệ Đông, đi đâu đấy?"
Giang Vệ Đông thấy hai người đang trò chuyện liền cười bảo: "Bí thư và Chủ nhiệm đang bàn việc công ạ, vậy tôi không làm phiền."
Bí thư Lý: "Tìm tôi à? Không sao đâu."
Giang Vệ Đông bèn bày tỏ có chút chuyện về tư tưởng cá nhân muốn báo cáo với Bí thư. Chủ nhiệm văn phòng cứ tưởng có chuyện gì trọng đại nên không chịu đi: "Thế thì tôi cũng phải nghe một chút."
Giang Vệ Đông cũng không từ chối, anh hắng giọng, nghiêm túc nói: "Tôi chính thức báo cáo với tổ chức, tôi muốn theo đuổi đồng chí Lâm Hạ."
"Cái gì?" Chủ nhiệm văn phòng bị một ngụm khói t.h.u.ố.c sặc vào phổi, ho lên sù sụ: "Giám đốc Giang, chuyện này từ bao giờ thế?"
Bí thư Lý liếc anh ta một cái: "Làm gì mà cứ cuống quýt lên thế, có phải nộp đơn xin kết hôn đâu mà ông cứ hốt hoảng vậy."
Chủ nhiệm văn phòng lắp bắp: "Không phải, tôi vừa mới nói..."
Nhìn vẻ mặt của Chủ nhiệm văn phòng, Giang Vệ Đông nói: "Tôi lấy nhân cách đảm bảo, trước đây trong công việc đều là công tư phân minh, trước khi đồng chí Lâm Hạ ly hôn, tôi không hề có ý nghĩ không chuẩn mực nào, cũng không hề đổ thêm dầu vào lửa lúc cô ấy ly hôn."
Bí thư Lý gật đầu: "Về nhân phẩm của Vệ Đông thì chúng ta đều hiểu rõ."
Chủ nhiệm văn phòng lại trợn tròn mắt: "Giám đốc Giang, nếu ông ở bên Lâm Hạ, ông đã nghĩ đến những rắc rối sẽ gặp phải chưa? Trong xưởng sẽ có những lời ra tiếng vào thế nào?"
Giang Vệ Đông đáp: "Chính vì thế tôi mới đến báo cáo với lãnh đạo đây ạ."
Tôi đường đường chính chính theo đuổi đối tượng, nếu có những lời đồn thổi không đúng sự thật, lãnh đạo chẳng phải có trách nhiệm dẹp yên sao?
Chủ nhiệm văn phòng nhìn trời, ồ, cái cậu này cũng biết sai khiến người ta lắm, cậu tìm vợ mà còn muốn sai chúng tôi giúp cậu đi cãi nhau à. Hừ, thôi thì nể mặt Lâm Thúy và Lâm Hạ, tôi sẽ giúp cậu một tay.
Bí thư Lý gật đầu, ông vốn luôn thưởng thức tính cách thẳng thắn, lỗi lạc của Giang Vệ Đông. Trước đây bầu phó chủ nhiệm, hay minh oan cho Cố Xương Minh này nọ, anh chưa bao giờ có những hành động lén lút mờ ám, đều đưa ra bàn bạc công khai trong cuộc họp ban lãnh đạo xưởng. Bây giờ ngay cả việc tìm đối tượng cũng thế.
Ông bày tỏ sự ủng hộ Giang Vệ Đông theo đuổi Lâm Hạ, nếu có ai nói lời gì khó nghe, ông sẽ đứng ra làm rõ ngọn ngành.
Chủ nhiệm văn phòng tiếp lời: "Sau này hai người mà cưới nhau, ông phải cảm ơn chúng tôi cho hẳn hoi đấy."
