Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 472

Cập nhật lúc: 29/12/2025 13:59

Ai sai người đó bị giáo d.ụ.c!

Đi được vài bước, Lục Hợp Hoan nói với anh hai Lục: "Anh hai, anh về đi, trăng sáng lắm, đường này em đi mòn cả chân rồi."

Anh hai Lục đáp: "Cứ đi đi, có mấy bước chân thôi mà."

Vào đến xóm sau, anh hai Lục vẫn tiễn họ đến tận đầu hẻm nhà họ Hứa. Đúng lúc này, ánh đèn pin quét qua đống rơm bên lề đường, thấy một người đang đứng đó, hóa ra là Hứa Thi Hoa.

Lục Hợp Hoan lập tức rạng rỡ hẳn lên, bóng đêm dường như cũng hóa thành ánh bình minh rực rỡ, cô vui sướng chạy lại gần: "Thi Hoa, anh ra đón em đấy à?"

Hứa Thi Hoa ậm ừ một tiếng khô khốc: "Em đang m.a.n.g t.h.a.i rồi, chú ý thân thể chút, đừng có chạy nhảy tung tẩy như thế."

Hắn quan tâm đến mình, dù giọng điệu không tốt nhưng Lục Hợp Hoan vẫn vui mừng khôn xiết. Anh ấy yêu mình biết bao! Sao bố mẹ lại không nhìn ra cơ chứ?

Cô liếc nhìn anh hai Lục bằng khóe mắt, muốn anh hai về nói lại với bố mẹ, khen ngợi Hứa Thi Hoa vài câu.

"Thi Hoa, hôm nay anh ra ngoài chắc mệt lắm, vất vả thế còn ra đón em."

Hứa Tiểu Du uể oải bồi thêm một câu: "Bố ơi, bố đón người kiểu này đúng là tiết kiệm sức thật đấy, đi thêm hai bước nữa là ngồi luôn lên bàn sưởi được rồi."

Đến đèn pin cũng chẳng thèm mang, ai biết được là ông ra đón người hay ra cho muỗi đốt đây?

Hứa Thi Hoa bị vấp nhẹ vào một mô đất nhô lên, cái con bé này đi nhà họ Lục một chuyến về lại càng bướng bỉnh hơn. Chắc chắn là do Lâm Thúy với bà Phương xúi giục rồi.

Lục Hợp Hoan vội vàng giảng hòa: "Tiểu Du, bố con mệt lắm, mình phải biết thông cảm cho bố."

Cô ôm lấy cánh tay Hứa Thi Hoa đi về phía nhà, anh hai Lục đứng ở đầu hẻm soi đèn cho họ đi nốt đoạn đường.

Hứa Tiểu Du dõng dạc nói: "Cậu hai, cảm ơn cậu đã đưa chúng cháu về, cậu cũng mau về nhà đi ạ."

Anh hai Lục ừ một tiếng, vẫy tay ra hiệu cho con bé mau theo kịp bố mẹ. Đợi nghe tiếng mấy người em gái mở cổng vào sân, anh hai Lục mới quay người trở về.

Lục Hợp Hoan hưng phấn đến mức quên cả chào tạm biệt anh hai, vào cửa rồi mới nhớ ra: "Á, không sao đâu, anh hai sẽ không để tâm mấy chuyện vặt này."

Cô líu lo hỏi Hứa Thi Hoa hôm nay đi ra ngoài gặp ai, làm những gì. Hứa Thi Hoa đáp lại bằng mấy câu lấy lệ: "Mẹ với Diệu Diệu ngủ rồi, nhỏ tiếng chút đi."

Hắn ngồi tán dóc với người ta cả buổi, họng khô khốc, vốn đã chẳng muốn nói chuyện rồi, vậy mà Lục Hợp Hoan cứ lảm nhảm mãi không dứt, phiền c.h.ế.t đi được.

Thế nhưng Lục Hợp Hoan lại trưng ra bộ dạng đầy hạnh phúc. Hứa Thi Hoa bị cô khoác tay, trong lòng nảy sinh một tâm lý mâu thuẫn: Tại sao người phụ nữ này lại có thể lạc quan và tràn đầy sức sống đến thế? Đây chính là thứ mà hạng người như hắn đang thiếu.

Ngày nào hắn cũng thấy chán nản, bực bội, cuộc đời không mục tiêu, không động lực, cũng chẳng thấy hy vọng. Làm gì hắn cũng chẳng thấy hứng thú, hắn thấy cái xã hội này mục nát hết rồi, không có lối thoát thì lấy đâu ra hy vọng? Vậy mà cô lại cứ hớn hở mỗi ngày, chỉ cần hắn ban cho một chút ánh nắng là cô đã rực rỡ không thôi. Hắn cứ có cảm giác Lục Hợp Hoan giống như một đóa hướng dương, đang hướng về phía hắn mà hút lấy ánh sáng.

Đi được vài bước, Lục Hợp Hoan nói nhỏ: "Hôm nay chị dâu cả nói xấu anh, em đã mắng lại rồi. Sau này ai mà dám nói anh không tốt là em mắng tuốt, không dung túng cho cái thói đó đâu."

Hứa Thi Hoa cười khẩy: "Biết tại sao tôi không muốn sang nhà em rồi chứ?"

Lục Hợp Hoan nghiêng đầu, mượn ánh đèn hắt ra từ cửa sổ gian nhà tây nhìn hắn, nũng nịu: "Đây mới là nhà em chứ lị!"

Hứa Thi Hoa không phủ nhận cũng chẳng đồng tình, đi thêm vài bước lại hỏi: "Thím ba không nói gì à?"

Lục Hợp Hoan: "Thì không, thím ba bây giờ hiểu chuyện lắm, chỉ có chị dâu cả là cứ tinh tướng mãi thôi, em thấy chị ta từ hồi làm thợ lái máy kéo là bắt đầu vênh váo rồi."

Hứa Thi Hoa hừ nhẹ, gạt tay cô ra rồi rảo bước vào phòng: "Sau này ít nhắc đến tôi với họ thôi."

Lục Hợp Hoan sán lại ôm hắn từ phía sau, cười nói: "Người anh mát rượi ấy, mùa hè giải nhiệt thích thật. Đúng rồi, cái cô nhà thơ mặc váy trắng đó lại đến tìm anh à? Cô ta trông cũng được đấy chứ."

Hứa Thi Hoa mất kiên nhẫn lẩm bẩm: "Cái hạng như thím ba của em tôi còn chẳng thèm ngó tới, cô ta thì tính là cái gì?"

Nếu là người bình thường, nghe câu này chắc chắn sẽ trách hắn không tôn trọng thím ba, nhưng Lục Hợp Hoan là người "phi thường", điểm chú ý của cô lại là: Trời ơi, đến người xinh đẹp như thím ba mà anh ấy còn không thèm ngó tới, vậy mà anh ấy lại chấp nhận kết hôn với mình, còn muốn sinh con với mình nữa. Trong mắt anh ấy, mình là người đặc biệt nhất! Anh ấy đúng là yêu mình thật lòng rồi!

Cho nên làm sao anh ấy có thể đi lăng nhăng với những người đàn bà kia được? Không đời nào. Họ chỉ thuần túy là trò chuyện thôi.

Đứng trong bóng tối phía sau, Hứa Tiểu Du nổi giận đùng đùng! Sao dì ghẻ lại như thế nhỉ? Chẳng phải đã bảo là không được mách lẻo sao? Dì không cho cô bé mách với bà ngoại Phương và mợ ba là bố không tốt, sao dì lại đi nói với bố là bác dâu cả không tốt cơ chứ?

Hơn nữa, Phán Phán nói đúng, mẹ đúng là bị bố tẩy não hỏng rồi! Không thể trách mẹ, tất cả là lỗi của bố.

Cô bé giậm chân nhìn theo bóng lưng hai người, hét lớn: "Hai người... thật là... bất... lịch... sự!"

"Cậu hai tiễn mình về, sao mẹ không cảm ơn cậu hai lấy một tiếng?"

Lục Hợp Hoan múc nước rửa mặt: "Tiểu Du, cậu hai là người nhà mình, không để ý mấy cái lễ nghĩa sáo rỗng đó đâu con."

Hứa Tiểu Du tiếp tục "phun" bố ruột: "Thế phận làm con cháu không đi thăm người lớn sao? Hồi mẹ ruột con còn sống bố cũng chẳng thích đi thăm ông bà ngoại, ông bà ốm đau cũng chẳng hỏi han lấy một câu, bố toàn bảo xa không tiện. Bây giờ nhà ông ngoại Lục ngay gần đây bố cũng chẳng thèm đi lại, suốt ngày bảo người ta không tốt với mình, thế bố đã tốt với người ta chưa? Sao cái gì cũng là lỗi của người khác, còn bố thì chẳng bao giờ sai thế?"

Hứa Thi Hoa mất kiên nhẫn: "Trẻ con biết cái gì, tránh ra một bên."

Hứa Tiểu Du: "Bố còn là thầy giáo cơ đấy, bố dạy học sinh như thế à?"

Dù Hứa Thi Hoa rất giận nhưng chẳng còn hơi sức đâu mà trị con gái, cái con bé này bây giờ đã tìm được chỗ dựa, đ.á.n.h không được mà mắng cũng không xong. Hễ đ.á.n.h là nó chạy ra đường gào to cho cả thiên hạ biết, rồi đi mách lẻo để bà Phương đến đòi công bằng. Mắng nó thì nó còn mắng to hơn. Nói lý lẽ thì cái miệng nhỏ của nó còn dẻo hơn cả bố, đúng là học hư từ Lâm Thúy rồi.

Bản thân Hứa Thi Hoa cũng không phải hạng đàn ông bạo lực, hắn không thích đ.á.n.h con, hắn tự phụ thanh cao, cho rằng những người khác đều là hạng phàm phu tục t.ử, không đáng để hắn lãng phí tâm thần. Hắn cho rằng con gái "phản bội" là do Lâm Thúy hoặc bà Phương trả đũa, vì họ ghét Lục Hợp Hoan theo hắn không nghe lời nên mới xúi giục con gái hắn làm loạn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.