Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 540

Cập nhật lúc: 30/12/2025 11:07

Nhưng trẻ con nghe chuyện thì lại rất thích nghe mấy tình tiết lặt vặt đời thường.

Hầu Kiến Văn là kiểu đàn ông kỹ thuật điển hình, thậm chí có thể nói là đúng chuẩn khuôn mẫu dân kỹ thuật, anh quả thực không giỏi kể chuyện, giống như việc anh không giỏi tự khoe khoang, biện bạch hay kể khổ vậy. Anh chỉ biết cắm cúi làm việc, gặp vấn đề là giải quyết trực diện, thế nên cũng dễ cãi vã hay đ.á.n.h nhau với mấy kẻ tâm cơ.

Hầu Kiến Văn liền nhường cho anh cả Lục kể.

Thế thì anh cả Lục có khối chuyện để nói. Anh là kiểu người mà chỉ cần thấy một người đàn ông ngồi cạnh cửa sổ trên tàu hỏa hút t.h.u.ố.c, bị gió thổi ngược làm tàn t.h.u.ố.c bay tán loạn bỏng cả mình lẫn hành khách xung quanh, cũng có thể kể một cách sinh động như thật, khiến lũ trẻ thấy kịch tính cao trào liên miên.

Hả? Có bị bỏng nặng không bác?

Tàn t.h.u.ố.c bay vào mắt thì hỏng mắt mất bác nhỉ?

Thế có đ.á.n.h nhau không ạ?

Phán Phán và mấy đứa nhỏ ríu rít hỏi, thế là câu chuyện cứ thế mở ra.

Đi ở nhà khách cũng có chuyện để kể nhé. Cô nhân viên phục vụ lúc đầu mặt lạnh như tiền, mí mắt trĩu nặng như đeo khóa, nhưng đợi đến lúc anh cả Lục hỏi cô: Đồng chí ơi, cô dùng dầu gội đầu gì mà tóc đen và bóng thế, tôi cũng muốn mua một lọ về cho phụ nữ nhà tôi dùng thử. Thế là cô nhân viên lập tức hớn hở ngay.

Cô ta không chỉ giới thiệu dầu gội mà còn giới thiệu cả kem bôi mặt tuyết hoa cao nữa, rồi sắp xếp cho hai anh căn phòng khô ráo, sạch sẽ hơn hẳn. Sau đó anh cả Lục tặng cô ấy hai gói nhỏ nhang vệ sinh cao cấp, nhân tiện bán luôn cho nhà khách mười bao nhang vệ sinh loại thường. Nhà khách thì quanh năm ngày tháng lúc nào chẳng phải đốt nhang vệ sinh. Thế là đơn hàng đến chứ đâu!

Anh cả Lục còn làm quen được với lãnh đạo các đơn vị khác cũng đi công tác ở nhà khách, nhân tiện tiếp thị luôn nhang nhà mình, cả loại thường lẫn loại cao cấp, và cũng bán được kha khá. Thời buổi này người ở được nhà khách không phải hạng tầm thường, cơ bản đều là cán bộ hoặc nhân viên các cơ quan.

Lũ trẻ nghe vẫn chưa thấy đã, vì vẫn chưa kể đến đoạn đi nhà máy phân bón.

Lần đầu tiên Hầu Kiến Văn đến đúng là không gặp được bạn mình, người ta đi họp vắng mặt ở nhà máy. Thư ký văn phòng cứ tưởng anh là hạng người đến cầu cạnh, nhận vơ quen biết nên lạnh nhạt chẳng thèm tiếp. Ai bảo Hầu Kiến Văn xuống nông thôn xong cũng nhập gia tùy tục, ăn mặc chẳng khác gì nông dân, lên thành phố cũng không diện đồ đẹp, khuỷu tay và đầu gối vẫn còn miếng vá, thư ký đương nhiên coi anh là mấy ông cán bộ đại đội dưới quê lên xin xỏ phân bón rồi.

Xã viên thì sợ cán bộ đại đội nhà mình, chứ thư ký các đơn vị trên tỉnh thì chẳng coi ra gì đâu. Tóm lại là đi liền ba ngày đều không gặp được bạn, Hầu Kiến Văn có chút bực mình, thấy mất mặt và phụ sự kỳ vọng của đại đội. Anh cả Lục lại bảo anh đừng vội, hai anh em cứ đi bán nhang vệ sinh trước đã.

Anh cả Lục đi tiếp thị nhang thì quen được một bà cụ rất có phong thái. Bà cụ ăn mặc giản dị nhưng kiểu tóc thì rất đặc biệt, trông giống kiểu tóc của mấy bà cụ thời xưa, hai bên thái dương b.úi phồng trông rất khí chất. Ở thời đại này mà còn để kiểu tóc đó thì anh đoán ngay bà không phải người đơn giản.

Quả nhiên bà cụ đã mua nhang cao cấp của anh, còn đặt thêm mấy bao lớn để lần sau giao hàng. Bà cụ chính là mẹ vợ của bí thư Ủy ban cách mạng nhà máy phân bón. Thế là bắt được mối quan hệ rồi còn gì. Bà cụ giúp Hầu Kiến Văn nhắn tin cho người bạn học, hôm sau Hầu Kiến Văn gặp được bạn ngay.

Người bạn đó thực ra không có mặt ở nhà máy mà đang đi xử lý tranh chấp ở đơn vị khác. Biết Hầu Kiến Văn giờ đang cắm chốt ở nông thôn, giúp đại đội phát triển thủy lợi và nông nghiệp, anh bạn vừa bùi ngùi tiếc nuối vừa biết rằng chính sách đơn vị thường xuyên thay đổi, nhiều người phải đi học tập hay xuống cơ sở cũng là chuyện bất khả kháng.

Ban đầu anh bạn chỉ định trích cho khoảng bốn năm tấn phân bón, nhưng vì thương cảm cho hoàn cảnh của Hầu Kiến Văn nên đã lên xin Ủy ban cách mạng, coi như hỗ trợ cho đại đội khó khăn, và cuối cùng phê duyệt cho hẳn 15 tấn. 15 tấn, đây là một sự ưu ái cực lớn, người bình thường có nằm mơ cũng không mua nổi.

Ngay cả Điềm Điềm và Phán Phán còn nhỏ cũng biết thế là rất giỏi, vì bình thường có thấy đại đội có mấy phân bón đâu? Cùng lắm là vài bao, mỗi bao mấy chục cân, tính ra cũng chỉ được hơn nghìn cân là cùng. Giờ dượng cả và bác cả mua về tận 15 tấn, đó là...

Hầu Vĩ và Lục An chắc chắn không biết 15 tấn là bao nhiêu cân, Điềm Điềm liền nắm tay Phán Phán rồi gập từng ngón tay để tính. Một tấn là hai nghìn cân, 15 tấn là... so với việc một người lớn một năm chỉ được chia khoảng 400 cân lương thực thì con số này quá khủng khiếp.

Oa! Bác cả và dượng cả giỏi quá đi mất! Đám nhỏ thực sự vô cùng khâm phục.

Phân bón vốn không rẻ, nên đại đội trưởng và bí thư không phát bừa bãi mà tập trung các đội trưởng và đội phó sản xuất lại họp bàn. Những đội sản xuất nhỏ có ruộng đất màu mỡ, nếu lượng phân chuồng và phân ủ đủ dùng thì không cần bón thêm phân hóa học. Cái gọi là đủ dùng thực ra cũng chỉ vừa khéo thôi, chứ chẳng dư dả gì, nếu được dùng phân hóa học thoải mái thì sản lượng chắc chắn sẽ tăng cao. Nhưng các đội sản xuất lớn khác chẳng phải có nhu cầu cao hơn sao? Có những vùng đất hơi bạc màu, cần phân bón mới nâng được sản lượng, phải dùng phân hóa học để cứu vãn, nếu không mảnh ruộng đó coi như hỏng.

Cuối cùng cuộc họp quyết định chia cho đội sản xuất làng Lục Gia bốn tấn, số còn lại sắp xếp tùy theo tình hình thực tế của các đội khác. Đương nhiên là đội nào dùng thì đội đó phải bỏ tiền ra mua, đại đội không bù tiền cho chuyện này. Có lô phân bón này cộng với việc tưới tiêu từ máy bơm thủy luân, vụ lúa mì mùa đông ở sườn dốc phía Tây Bắc đã có hy vọng.

Gieo xong lúa mì, phơi xong khoai khô, hái xong bông và nhổ gốc bông, công việc đồng áng cơ bản đã tạm ổn. Các đội sản xuất lại bắt đầu các nghề phụ như cắt cành kinh thanh đan giỏ, ngâm thân cao lương chẻ nan đan chiếu, đào bùn ủ phân, sửa sang xây dựng nhà cửa hay làm nghề mộc.

Cha con bác thợ mộc Đàm mang bộ nội thất đã đặt trước cho Lâm Thúy tới giao. Toàn bộ đều là gỗ tốt, gia công tinh xảo, lại có những đường chạm khắc đơn giản mà thanh nhã, không phô trương nhưng vẫn toát lên vẻ sang trọng. Hai bộ bàn ghế nâng hạ cho trẻ con học bài, hai chiếc tủ đầu giường hai tầng, một chiếc tủ đựng thức ăn mới, hai chiếc bàn trà nhỏ trên giường lò, ngoài ra còn có một chiếc tủ quần áo và một chiếc tủ năm ngăn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.