Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 551
Cập nhật lúc: 30/12/2025 11:08
Đám học sinh tiểu học chê đắt, cứ nhao nhao mặc cả, đòi năm xu được hai quả. Nhưng thực tế phần lớn trẻ con năm xu hai quả cũng không mua nổi. Chúng làm gì có tiền!
Chỉ có ba đứa trẻ gia cảnh khá giả là có tiền lẻ trong túi. Một đứa bỏ năm hào mua một xiên kẹo hồ lô, một đứa bỏ năm hào mua mười quả táo mèo bọc đường. Đứa thứ ba tuy có tiền nhưng lại muốn ép giá cho bằng được, yêu cầu hai xu một quả, còn ép bọn trẻ phải bán, không bán thì đe dọa sẽ bắt chúng đi lao cải thế này thế nọ! Nó tự xưng là cháu trai hiệu trưởng, lại còn dắt theo một đám tay sai nhóc tì giúp sức hò hét, cổ vũ, còn định xông lên cướp kẹo hồ lô!
Nhóm Phán Phán quyết định dứt khoát rút lui khỏi cổng trường tiểu học. Rời khỏi đó, Điềm Điềm đã sớm quên sạch nỗi buồn từ phía bệnh viện, gương mặt lộ rõ vẻ kinh hãi: Học sinh tiểu học đáng sợ quá đi mất!
Học sinh tiểu học Hầu Bác: ... Thực ra cũng không đến mức đó, ít nhất là không phải ai cũng đáng sợ như vậy.
Cả bọn kiểm tra lại, kẹo hồ lô chỉ còn sót lại đúng ba xiên, giỏ táo mèo bọc đường cũng còn chưa tới hai mươi quả. Chúng còn chưa kịp đi tới nhà khách hay tiệm cơm nữa.
Các anh chắc cũng bán sạch rồi nhỉ? Lục An và anh trai cầm đi ba mươi xiên.
Chúng mình về quảng trường tập hợp đi thôi. Hơn mười giờ chúng mới ăn cơm, giờ mặt trời đã ngả về tây, cái bụng lại bắt đầu thấy đói. Hầu Bác dẫn cả đám đi về phía Ủy ban Cách mạng. Dì ba đã dặn nếu đói thì cứ qua đó, nhà ăn có cơm nóng để ăn.
Lúc này Lục Bình và Lục An đang nhìn nhau trân trối. Đến tận bây giờ bọn họ mới bán được đúng bốn xiên, mà lại còn bán với giá ba hào. Lục Bình bảo: Chúng mình quay lại tìm Phán Phán đi. Cứ để Phán Phán bán là tốt nhất. Lục An có chút nản chí: Anh ơi, em đã bảo rồi, năm hào đắt quá, bốn hào người ta còn chê, ba hào người ta vẫn còn mặc cả kia kìa. Lục Bình: Cứ chiều theo người mua thì thà biếu không cho họ luôn chẳng tốt hơn sao? Em không thể thấy người ta chê đắt là hạ giá ngay được, dưới ba hào thì thà chúng mình tự ăn cho xong. Trời lạnh thế này, đứng đây run bần bật chẳng đáng chút nào. Lục An: Đắt thế này khó bán lắm, người ta không lấy đâu. Chúng mình không bán được thì chắc chắn tụi nó càng không bán được.
Lục Bình đẩy xe đạp đi về phía quảng trường Ủy ban. Dọc đường có người thấy kẹo hồ lô liền hỏi giá, Lục Bình định nói năm hào nhưng Lục An đã nhanh miệng nói ba hào. Người nọ bĩu môi một cái rõ dài: Đắt quá, người ta bán có hai hào thôi. Hai hào nhé, tôi lấy hai xiên.
Lục An nghĩ bụng chắc chắn là nhóm Phán Phán không bán được nên đã hạ giá xuống hai hào, nếu không sao người này lại bảo "người khác bán hai hào"? Lục Bình đương nhiên không đồng ý. Bán hai hào thì coi như làm không công, lỗ vốn chắc. Đường đắt lắm chứ bộ!
Người nọ tỏ vẻ khó chịu: Các cậu có biết làm ăn không đấy? Bây giờ chỗ nào cũng bắt đầu tiễu trừ đầu cơ trục lợi, không cho bán đâu, các cậu còn vác cái bó rơm chạy lung tung thế này, lát nữa bị bắt không chỉ bị tịch thu đồ mà còn bị phạt tiền đấy, bán nhanh đi cho xong. Hắn thấy hai đứa trẻ có vẻ nhát gan nên muốn hù dọa một phen, định bụng ép xuống một hào một xiên để bao trọn chỗ đó luôn thì càng tốt.
Vừa vặn có hai bà cô đeo băng đỏ đi về phía này. Người đàn ông lập tức dọa hai đứa: Thấy chưa! Lục Bình nhìn thấy rồi, Lục An thì sợ đến mức bủn rủn chân tay, định kéo anh trai chạy. Hai bà cô băng đỏ cũng nhìn thấy, gọi với theo: Đừng chạy, chỉ có mười xiên kẹo hồ lô thôi, chúng tôi không bắt đâu. Nghe bảo không bắt, Lục Bình ra hiệu cho Lục An đừng tự loạn trận tuyến. Người đàn ông nọ sượng sùng: Ơ, lại không bắt à?
Bà cô bước tới, liếc nhìn người đàn ông rồi nói với anh em Lục Bình: Các cháu là người một nhà với mấy đứa nhỏ kia đúng không? Tôi còn vừa mua hai xiên đây này. Bà quay sang cảnh cáo người đàn ông kia: Anh bớt đi rêu rao làm xấu danh tiếng băng đỏ chúng tôi thôi nhé. Chúng tôi vô cớ bắt người bao giờ? Anh thỉnh thoảng tới bán một lần chúng tôi không quản, nhưng nếu ngày nào anh cũng tới bán thì chắc chắn là không được rồi. Anh ôm vài ba chục xiên kẹo đi bán chúng tôi không quan tâm, nhưng nếu ngày nào cũng bán hàng trăm hàng nghìn xiên thì chắc chắn có vấn đề, anh không đầu cơ trục lợi thì lấy đâu ra nhiều đường thế?
Người đàn ông nọ cũng chẳng buồn mua kẹo nữa, vội vàng chuồn thẳng. Lục Bình và Lục An cảm ơn bà cô băng đỏ rồi đi tìm nhóm Phán Phán. Kết quả là dọc đường họ thấy mấy người đang vây quanh xe đạp của nhóm Hầu Bác để mua kẹo hồ lô.
Hứa Tiểu Du nhìn thấy họ liền gọi lớn: Anh ơi, mọi người vẫn chưa bán hết à? Mang qua đây nhanh đi, bên này bọn em không đủ bán rồi! Lục An: ... Lục Bình: Anh đã bảo mà, đừng nhìn Phán Phán nhỏ tuổi, nó biết bán hàng lắm đấy.
Lục An trước đó còn có chút không phục, nghĩ bụng bố mình giỏi bán hàng, mình là con trai, theo di truyền thì thế nào cũng phải là mình biết bán hàng chứ, làm sao lại là thằng cháu Phán Phán này được? Kết quả là... Phán Phán bán còn giỏi hơn cậu. Cậu bắt đầu nghi ngờ hay là mình quá ngốc.
Lục Bình nói nhỏ: Không sao đâu, em không thấy anh cũng có biết bán đâu à? Không mở miệng rao được, thấy ngại khi phải "mèo khen mèo dài đuôi", cũng không biết tranh luận hay từ chối người ta. Người ta muốn rẻ, mình còn chẳng dám giữ giá hay nói không. Thế này thì đúng là không làm kinh doanh nổi.
Nhìn sang bên Phán Phán, mấy đứa nhỏ miệng mồm dẻo quẹo như bôi mật để tiếp thị kẹo. Hứa Tiểu Du: Táo mèo nhà em được tuyển chọn kỹ từng quả, rửa sạch tinh tươm, còn khoét sạch cả núm táo nữa đấy ạ. Phán Phán: Bọn em dùng bao nhiêu là đường đấy, bao nhiêu đường trong nhà với cả nhà hàng xóm đều dùng hết sạch rồi. Ngọt lịm luôn ạ, bán hết là không còn nữa đâu. Tiểu Hầu Vĩ: Chua chua ngọt ngọt, bọn em thích ăn lắm! Hít hà! Điềm Điềm: Táo mèo còn giúp làm đẹp da nữa đấy ạ, bác sĩ Đông y bảo ăn vào sẽ thanh nhiệt dạ dày, giúp tiêu hóa, hết khát, nhiều công dụng lắm ạ.
Hết rồi hết rồi, chỉ còn vài quả cuối cùng thôi ạ.
Lục Bình và Lục An cứ thế đứng nhìn mấy đứa nhóc bán sạch bách chỗ kẹo hồ lô còn lại của mình với giá năm hào một xiên.
