Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 588
Cập nhật lúc: 30/12/2025 11:14
Câu hỏi không phải là biết lỗi chưa, có sửa không, mà là có còn dám nữa không.
Hầu Vĩ nhỏ túm tai Quan Trạch hét lên: Mày còn dám đ.á.n.h bọn tao nữa không! Còn dám c.h.ử.i bọn tao nữa không!
Quan Trạch bị mấy đứa trẻ ấn c.h.ặ.t xuống mặt băng, bò cũng không bò dậy nổi, đ.á.n.h cũng đ.á.n.h không lại, chỉ biết úp mặt xuống đất mà chịu trận. Nó tức đến mức vừa khóc vừa gào khóc t.h.ả.m thiết nhưng chẳng ích gì. Cứ hễ nó mở mồm c.h.ử.i là nhóm Hầu Vĩ lại nện cho một trận.
Dù trẻ con không có bao nhiêu sức lực, nhưng nó vẫn bị đ.á.n.h đến đau điếng người. Từ nhỏ đến lớn nó chưa từng bị ăn đòn, đột nhiên bị một trận tơi bời thế này, nó cảm thấy trời đất như sụp đổ, hận không thể để bà nội đập c.h.ế.t từng đứa một! Cuối cùng không còn cách nào, nó đành phải cầu xin: Không dám nữa, không dám đ.á.n.h cũng không dám c.h.ử.i nữa.
Phan Phan thấy cũng hòm hòm mới bảo lũ trẻ thả nó ra: Sau này các em cứ đi học cùng nhau, ở nhà trẻ cũng đi cùng nhau. Nếu nó dám lôi kéo đứa khác đ.á.n.h các em, thì các em không cần quản đứa khác, cứ xúm lại hội đồng mình nó thôi, đ.á.n.h cho nó không bao giờ dám động vào các em nữa mới thôi.
Mấy đứa trẻ đồng thanh hô lớn: Biết rồi ạ! Chỉ đ.á.n.h mình nó thôi!
Tiếng hét vang dội lạ thường. Xung quanh có người lớn nhìn thấy, vốn định vào can ngăn, nhưng sau thấy đứa bị đ.á.n.h là Quan Trạch thì ai nấy đều im lặng.
Không ngờ cũng có ngày nó bị đ.á.n.h đấy nhỉ?
Mấy đứa trẻ đ.á.n.h nó là con nhà ai mà bản lĩnh thế? Chẳng nhẽ không sợ bà cụ Quan tìm đến tận nhà sao?
Pháp không trách đám đông, một bà già như bà ta chẳng lẽ định đ.á.n.h được cả năm sáu nhà chắc?
Phan Phan nghe thấy thế liền nói với họ: Cô ơi, bọn cháu không đ.á.n.h nhau đâu ạ, bọn cháu đang nô đùa thôi.
Điềm Điềm bổ sung: Đúng thế ạ, trượt băng rồi chơi trò chồng người ấy mà. Hi hi.
Mọi người nghe xong đều thấy buồn cười, mấy đứa nhỏ này sao mà thông minh thế không biết? Lúc trước Quan Trạch đ.á.n.h đứa trẻ khác, bà cụ Quan và Tiết Liên toàn bảo trẻ con đùa nhau người lớn chấp nhặt làm gì, trẻ con không có sức, xô đẩy vài cái thì có sao đâu? Hôm nay đúng là gậy ông đập lưng ông, y hệt lời bà cụ Quan nói, trẻ con đùa nhau thôi mà, có gì to tát đâu?
Phan Phan bảo lũ trẻ giải tán về nhà ăn cơm. Đám nhỏ chạy biến đi ngay lập tức, chỉ còn mình Quan Trạch nằm bẹp trên mặt đất lạnh giá, khóc thút thít. Nó lồm cồm bò dậy, khập khiễng đi về nhà, vừa đi vừa c.h.ử.i nhóm Hầu Vĩ và cả mấy đứa đàn em chạy theo mình lúc trước.
Lúc nãy nó từ nhà trẻ về, nghe người ta bảo phụ huynh của Hầu Vĩ viết thư kiện nó và bà nội, nó lập tức nổi khùng, dắt theo mấy đứa đàn em chạy đi tìm Hầu Vĩ và đám họ hàng nghèo kiết xác kia. Kết quả là chưa kịp đến khu nhà số 8 đã bị nhóm Phan Phan chặn đường. Mặt đường trơn trượt, nó bị Hầu Vĩ húc một cái ngã nhào, ngay sau đó mấy đứa trẻ ập tới đ.ấ.m đá túi bụi. Nó gọi đàn em giúp sức, nào ngờ chúng thấy bên kia đông người, sợ bị vạ lây nên đứa nào đứa nấy khóc lóc bỏ chạy mất dép.
Quan Trạch cứ tưởng chúng chạy về gọi người lớn hoặc gọi bà nội đến cứu, ai dè đợi mãi chẳng thấy bóng dáng ai. Bị đ.á.n.h một trận tơi tả, nó vừa khóc vừa chạy về nhà, trên đường có người thấy còn hỏi: Gì thế này? Sao lại khóc lóc thế kia?
Nó quẹt nước mắt, c.h.ử.i thẳng thừng: Liên quan gì đến việc của ông! Thế là người đi đường mặc kệ luôn, muốn khóc sao thì khóc.
Quan Trạch đau khắp người, chân tay bủn rủn, nước mắt nhòe nhoẹt hết cả mắt nên dọc đường ngã thêm mấy cú nữa, mặt mũi bầm tím hết cả vào.
Bà cụ Quan hồi sáng bị ngã, lúc đó chưa thấy gì nhưng về đến nhà mới thấy đau cả hông, cổ tay cổ chân đều đau, giờ thì cổ chân sưng vù lên tận mu bàn chân. Bà cũng chẳng còn sức mà nấu cơm, đành gọi điện cho ban bảo vệ Ủy ban Cách mạng, bảo người ta lấy cơm dưới nhà ăn mang lên cho, lại còn gọi cả bác sĩ ở phòng y tế đến xem có bị thương vào xương cốt không. Bác sĩ kiểm tra cổ tay cổ chân cho bà, xương không sao, chỉ là bị bong gân, xoa bóp dầu nóng rồi tĩnh dưỡng là ổn.
Buổi chiều bà cũng không đi đón cháu trai, dù sao nhà trẻ cũng nằm ngay trong khu tập thể, bình thường không cần đón, trẻ con tan học tự về hoặc chơi trong sân một lát rồi mới về nhà. Không ngờ đứa cháu quý t.ử khóc lóc t.h.ả.m thiết chạy về, mặt mũi sưng vù bầm dập, bà đau xót đến thắt cả lòng: Cháu ngoan, cái thằng khốn kiếp nào đ.á.n.h cháu thế này? Mẹ kiếp, còn có kẻ dám đ.á.n.h con cháu nhà họ Quan này cơ à!
Quan Trạch ở ngoài đường đã khóc khản cả cổ, giờ gặp được chỗ dựa thì càng gào to hơn, một chữ cũng không thốt nên lời. Đợi đến lúc nó gào xong thì cũng đã nấc nghẹn, không nói được câu nào hoàn chỉnh.
Bà cụ Quan sốt ruột cực độ: Mấy thằng nhóc đi cùng cháu đâu? Bình thường có ba bốn đứa thích chơi cùng Quan Trạch vì bà cụ hứa sẽ cho đồ ăn nếu chúng đi theo bảo vệ nó. Quan Trạch bị đ.á.n.h đến nông nỗi này, đám thỏ đế kia đâu hết rồi? Sao không bảo vệ nó?
Bà tức đến mức m.á.u dồn lên não, lập tức gọi điện lại cho ban bảo vệ Ủy ban Cách mạng, bắt người ta phải đến xử lý vụ án ngay lập tức. Cháu tôi bị đ.á.n.h c.h.ế.t đến nơi rồi, rốt cuộc là chuyện gì thế này! Mẹ kiếp chúng nó!
Ban bảo vệ cũng ngơ ngác, trưởng ban đích thân dẫn theo hai người đến hỏi han sự tình. Bà cụ Quan mắng nhiếc om sòm, nhất quyết đòi ban bảo vệ phải bắt bằng được những kẻ đ.á.n.h cháu bà: Phải bắt hết, tống vào tù hết! Không chỉ bắt lũ nhóc con mà phải bắt cả phụ huynh chúng nó nữa! Tất cả đi lao cải hết cho tôi! Nhìn xem chúng nó đ.á.n.h cháu tôi ra nông nỗi này này! Phải bắt chúng đi tù, chúng tôi không thèm lời xin lỗi! Không thèm bồi thường cái gì hết!
Trưởng ban Cố nhìn bà cụ Quan với vẻ mặt cạn lời. Lúc cháu bà đ.á.n.h người khác thì bà bảo trẻ con đùa nhau, xô đẩy vài cái có gì mà người lớn phải làm mình làm mẩy. Giờ cháu bà đ.á.n.h nhau với người ta, bị đ.á.n.h lại một chút thì bà đòi bắt người ta đi tù. Chúng tôi lấy đâu ra cái quyền hành đó chứ.
Ông hỏi Quan Trạch: Mặt cháu là ai đ.á.n.h đấy?
Quan Trạch đáp: Mặt ạ? Đường trơn nên cháu ngã thôi. Rồi nó bắt đầu c.h.ử.i rủa Lý Lê, Hoàng Hàm, Hầu Vĩ: Chúng nó ấn cháu xuống đất, đ.á.n.h vào tay, vào chân, vào cả bụng cháu nữa, đau lắm!
