Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 637

Cập nhật lúc: 30/12/2025 18:04

Phương Địch Hoa tức giận mắng: Thôi đi, các người cũng đừng có về nữa, ngày Tết ngày nhất toàn làm tôi thêm bực mình.

Chị cả Lục nghe bà nói vậy thì lập tức tủi thân quẹt nước mắt. Lục Thiệu Đường đợi vợ con ngồi ổn định liền lùi xe, rất nhanh đã ra khỏi con ngõ rồi rẽ hướng nam đi thẳng.

Đinh Quốc Hoa đứng đờ ra đó, mắt trợn tròn nhìn theo, dường như không thể tin nổi cậu ba lại tuyệt tình đến thế. Trong lòng anh ta vừa sợ vừa tủi, bỗng nhiên gào lên một tiếng rồi dậm chân bành bạch: Làm cái gì vậy chứ? Làm cái gì vậy? Lát nữa lãnh đạo đến rồi, phải làm sao bây giờ?

Mặt anh ta cắt không còn giọt m.á.u, mồ hôi vã ra như tắm, có cảm giác tương lai đã sụp đổ, bóng tối đang bao trùm mà chẳng biết phải làm sao. Nhìn con trai nổi khùng như đứa trẻ con, Đinh Nhuận Sinh vội quát: Quốc Hoa, bình tĩnh lại xem nào!

Trước đây Đinh Quốc Hoa quá thuận buồm xuôi gió nên lúc nào cũng dương dương tự đắc. Mấy ngày nay hết bị Lâm Thúy chặn họng lại bị cậu ba ngó lơ, cái sự đắc ý trong lòng bị đ.â.m thủng, bị đè nén khiến anh ta vừa phẫn nộ vừa oán hận, đâu còn vẻ điềm tĩnh như trước?

Chị cả Lục nghĩ đến chuyện con trai vừa kể, nghĩ đến việc chú ba đi rồi lãnh đạo đến không gặp ai sẽ giận lây sang con mình, coi thường con mình, ảnh hưởng đến tiền đồ của con, rồi bố mẹ chồng cũng sẽ oán trách mình. Chị bỗng thấy hoảng hốt, hai chân nhũn ra ngồi bệt xuống đất khóc rống lên: Bố ơi, mẹ ơi, sao hai người không thể thương lấy đứa con gái lớn này một chút chứ?

Tháng nào con cũng mang lương thực, mang dầu về nhà ngoại, rốt cuộc là vì cái gì hả? Con xót hai người, thế còn ai xót cho con đây?

Đinh Quốc Văn và Đinh Quốc Vũ cũng chạy ra, thấy mẹ và anh trai đang khóc thì lúng túng không biết làm thế nào. Lục Thiệu Tài và Triệu Mỹ Phượng ở phía đông thò đầu ra ngó nghiêng, ngoài đầu ngõ cũng có mấy người trong thôn đi ngang qua đứng xem náo nhiệt, ai nấy đều thắc mắc không biết có chuyện gì.

Bà thím Lý đi ra, tiến lên đỡ chị cả Lục: Tôi bảo này cô cả, không khỏe ở đâu à? Mau vào nhà mà nói, ngoài đất lạnh lắm, người ta nhìn thấy lại tưởng làm sao.

Dân làng vốn thích hóng hớt, dù là nhà họ Lục có uy tín đến đâu cũng không tránh khỏi điều tiếng. Lúc này chị cả Lục cứ ngồi đây khóc lóc, đến chiều chắc chắn cả đại đội sẽ truyền tai nhau là nhà họ Lục đ.á.n.h nhau to rồi. Đinh Nhuận Sinh cũng bước tới ôm lấy vợ, bảo Đinh Quốc Hoa mau lại giúp một tay dìu mẹ vào trong nhà. Đinh Quốc Hoa vẫn còn đang thẫn thờ, hồn xiêu phách lạc.

Đúng lúc này, Hứa Tiểu Du xách một cái giỏ nhỏ đi tới, con bé người thì nhỏ mà đồ thì nặng nên bước đi cứ xiêu vẹo: Ông bà ơi, bố mẹ con có việc đi vắng rồi, bảo là hai hôm nữa mới sang, bảo con cứ tự qua đây trước ạ.

Ông cụ Lục vội vàng đỡ lấy cái giỏ, lòng lại thêm lo lắng: Mẹ cháu bụng mang dạ chửa lùm lùm thế kia, sao còn chạy đi đâu?

Đã bảy tháng rồi mà không ở nhà nghỉ ngơi còn chạy đi chạy lại, cái đôi vợ chồng này càng ngày càng kỳ lạ. Lại nghĩ đến đứa con gái lớn đang khóc lóc trong nhà, ông lại thấy đau đầu, dắt Tiểu Du vào phòng, hỏi han tình hình mẹ nó và gia đình có khó khăn gì không. Tiểu Du trả lời đâu ra đấy: Ông đừng lo, mẹ con khỏe lắm ạ.

Tuy Phán Phán và Điềm Điềm không có nhà nhưng còn có Lục Tú Tú, con bé liền tìm chị Tú Tú để nói chuyện. Gia đình chị dâu Lục vẫn chưa đi, vì bố mẹ chị dâu rất phong kiến, không cho con gái về nhà ngoại vào mùng hai vì sợ ảnh hưởng đến vận khí của gia đình, phải mùng ba mới được về. Chị dâu Lục cũng chẳng thèm chấp nhặt, mùng ba thì mùng ba, dù sao về ăn bữa cơm trưa rồi lại đi. Thực tế bình thường chị cũng hay về nhà đẻ nhưng cơ bản không ăn cơm, xong việc là đi ngay, mẹ chị suốt ngày chỉ biết làm lụng, chẳng mấy khi thích ngồi tán gẫu.

Lúc này chị dâu Lục cũng thấy bất bình với chị cả: Chị cả, sao chị lại đối xử với chú ba như thế? Ngay cả lãnh đạo trên tỉnh còn chẳng dám làm mặt lạnh với chú ấy, thế mà chị vì chút chuyện cỏn con lại đi ép uổng chú ấy à?

Chẳng nói đâu xa, cứ nhìn chính chị đây này, lúc ở tổ máy nông nghiệp công xã, lãnh đạo công xã đối đãi với chị rất tôn trọng và nhiệt tình. Người ta là vì chị sao? Chị có tự trọng, có biết mình biết ta, bao nhiêu gương điển hình tiên tiến, bao nhiêu chiến sĩ thi đua, sao không thấy lãnh đạo đều tôn trọng như thế? Chẳng phải đều vì nể mặt chú ba hay sao? Chú ba tuy không ở nhà nhưng chỉ cần chú ấy còn ở trên tỉnh thì người nhà họ Lục ra ngoài chẳng ai dám bắt nạt. Một người tài giỏi như chú ba mà còn cần mấy kẻ thiếu hiểu biết như chúng ta dạy cách làm việc à? Sao mà chị tự tin quá vậy?

Thấy cả em dâu cũng nói mình, chị cả Lục càng thêm tủi thân. Chị bịt mặt khóc: Tôi là người thừa thãi chứ gì? Tôi không nên về chứ gì? Bây giờ các người khấm khá rồi, giỏi giang hơn bà chị này rồi nên mới ghét bỏ chứ gì?

Thấy chị cả không lý lẽ gì được, chị dâu Lục cũng thôi không nói nữa, thà đi ra gian nam c.h.ặ.t mấy bẹ cải trắng già băm ra cho thỏ ăn còn hơn. Anh cả Lục khuyên bảo một hồi nhưng chị cả vẫn không nguôi. Anh hai Lục thì vốn vụng miệng, không phải kiểu người giỏi ăn nói, hơn nữa anh cũng thấy chị cả không nên quá nuông chiều Đinh Quốc Hoa mà gây áp lực cho chú ba, nói ra chắc chắn sẽ là những lời trách móc khô khan nên anh chọn cách im lặng.

Trong nhà có xe đạp, anh thưa với bố mẹ một tiếng rồi đạp xe chở chị dâu hai và Thúy Thúy về nhà nhạc phụ. Trên đường đi, hiếm khi anh hai đưa ra yêu cầu với vợ: Lát nữa đến nhà ngoại Thúy Thúy, em đừng có mà ôm đồm hết việc vào mình. Bất kể chị em hay em dâu có nhắc đến chuyện nhờ vả tìm việc, vào thành phố hay đi học đại học, tuyệt đối em không được hứa hẹn gì cả. Em thấy rồi đấy, chú ba chẳng nể mặt ai đâu.

Cứ nhìn tầm vóc nhà mình đi, đã lo được cho ai chưa? Một hai người tìm đến chẳng phải đều nhắm vào chú ba sao? Ngay cả bố mẹ yêu cầu chú ba còn chẳng nể nang gì, nói gì đến chị dâu hay chị cả.

Chị dâu hai nghe vậy thì chột dạ ngay lập tức, vì nhà ngoại chị đúng là có nhắc đến vài lần, bảo chị nói với chú út lo cho đứa em trai một công việc, rồi nhà em dâu có người họ hàng học hành cũng khá, tốt nghiệp cấp ba muốn đi học đại học công nông binh, thậm chí trong làng của chị gái chị còn có một thanh niên tri thức không biết nghe ngóng ở đâu thấy người nhà chị có tiếng nói nên cũng muốn nhờ vả để được về thành phố.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.