Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 646
Cập nhật lúc: 30/12/2025 18:05
Cô mới chẳng dại gì mà làm cái việc tốn công vô ích đó.
Thà rằng cô tặng họ mấy con thỏ mang về nuôi, vừa có thể lấy lông, vừa có thể đẻ thỏ con, nuôi lớn rồi bán lấy thịt. Thịt thỏ, lông thỏ cô đều phụ trách thu mua lại, họ chỉ cần chịu khó cắt cỏ nuôi thỏ lớn là có thể kiếm được tiền.
Bác cả Phương nói đến khô cả họng, Lâm Thúy liền rót cho bà bát nước trà đúng lúc. Bà ực hai cái nuốt xuống rồi bảo: Cháu dâu này, bác thấy cháu với chị cả cháu ở trên tỉnh, chị hai cháu thì ở thành phố, đều là những nơi mở mang tầm mắt, quen biết cũng nhiều. Sau này có dịp lên tỉnh thì dắt con Lê Hoa đi với nhé, nó tuy chẳng có tài cán gì nhưng được cái siêng năng, quan trọng nhất là nó biết nhìn việc mà làm, mấy chuyện giặt giũ, trồng rau, nấu cơm thường ngày cứ để nó lo, cháu chẳng cần phải động tay vào việc gì hết.
Lâm Thúy quay sang nhìn Đào Lê Hoa đang đứng một bên. Tú Tú và ba đứa con gái đang chơi nhảy dây bên kia. Đào Lê Hoa mỉm cười với Lâm Thúy: Thím ba, cháu biết nấu cơm ạ.
Phương Hồng Đậu cũng chen vào: Cháu cũng biết mà, cháu nấu còn ngon hơn ấy chứ.
Đào Lê Hoa nhíu mày, khó chịu lườm cô bé một cái. Phương Hồng Đậu tiếp lời: Chị cháu không biết nấu cơm, nhưng chị ấy khỏe lắm, làm việc gì cũng giỏi, từ trồng rau đến gánh nước đều thạo hết.
Đào Lê Hoa hứ một tiếng, rồi quay sang hỏi Lục Tú Tú: Tú Tú, cậu đã được lên tỉnh bao giờ chưa?
Mấy người dù có giỏi giang đến đâu thì liệu có thân thiết bằng Lục Tú Tú không? Có đi thì cũng là Lục Tú Tú đi trước, mấy người cuống cái gì?
Nghe mấy đứa con gái so bì tị nạnh với trình độ thấp kém, Lâm Thúy cũng không lộ vẻ gì khác thường, nhưng bác cả Phương thì hơi khó chịu, đưa mắt lườm Phương Hồng Đậu. Con bé này tuổi còn nhỏ mà đã thích tranh giành hơn thua, vốn dĩ lần này không định dắt nó theo, là do nó thấy Cao Lương và Lê Hoa đi nên cứ nhất quyết đòi theo bằng được.
Lâm Thúy không thèm tiếp lời chuyện đi lên tỉnh, mặt mũi lớn đến cỡ nào mà đòi lên tỉnh chứ? Tỉnh lỵ là nơi muốn đi là đi được chắc? Có những người chỉ nhìn thấy người thân vào thành phố là tưởng người ta đã phát đạt, tưởng người ta nhổ một sợi lông chân cũng to hơn cái thắt lưng của mình, nên cứ muốn vồ vập lấy để kiếm chút lợi lộc, mà chẳng thèm nghĩ xem người ta sống ở thành phố có khó khăn hay không.
Ở thành phố ăn cơm phải có phiếu lương thực, định mức mỗi người chỉ có bấy nhiêu, thêm một miệng ăn mà không có định mức thì cả nhà phải nhịn đói để nhường phần. Ở thành phố uống nước, đi vệ sinh đều tốn tiền, phải đóng phí vệ sinh nữa. Cũng chẳng thèm nghĩ xem đi làm ở thành phố có được tùy ý thuận lòng mình không? Ai mà chẳng phải nhìn sắc mặt tổ trưởng, chủ nhiệm cơ chứ?
Hồi trước khi chị cả và chị hai nhà họ Lâm gả vào thành phố, họ hàng bên nhà họ Lâm, họ Giải ép kinh lắm, ngày nào cũng không là nhờ kiếm việc cho con trai thì cũng là nhờ tìm chồng cho con gái, cứ như thể họ gả vào thành phố là một bước lên trời, làm đến chức Thị trưởng, Tỉnh trưởng nắm quyền sinh sát trong tay không bằng. Nếu bảo mình không có bản lĩnh đó, không sắp xếp được, thì họ lại sinh lòng oán hận, bảo là: "Chỉ bảo giúp chút việc mọn mà cũng không giúp, nói mấy chuyện đâu đâu làm gì?"
Chính vì thế cô lại càng nể phục Phương Địch Hoa và bố chồng, họ là người hiểu chuyện, không giống như một số cha mẹ, con cái mới có chút triển vọng, chân chưa đứng vững mà họ đã vơ hết việc vào mình. Hễ có họ hàng đến nhờ vả, dù là vay tiền hay sắp xếp việc làm đều nhận lời ngay tắp lự, bảo đảm sẽ lo xong xuôi. Sau này con cái không đồng ý là họ bắt đầu khóc lóc làm mình làm mẩy, nói kiểu: Đó là họ hàng X của con, hồi nhỏ đối xử với con tốt lắm, cho con ăn cái này khen con cái kia, còn từng bế con nữa, giờ người ta gặp khó khăn cần con giúp mà con lại từ chối sao? Con giờ có triển vọng rồi nên coi thường họ hàng nghèo khó chứ gì, sao con lại trở nên thiếu tình người, trong mắt không có họ hàng như thế?
Và những lời khóc lóc đó của họ cũng chính là những lời mà đám họ hàng dùng để mỉa mai, cười nhạo họ. Nếu không giúp thì họ sẽ tìm mọi cách nói những lời khó nghe, khiến họ không ngẩng đầu lên nổi trong vòng họ hàng. Với những người thực sự từng giúp đỡ thì cũng đành, coi như giờ trả nợ ân tình, nhưng có những người chỉ dựa vào mỗi câu "hồi nhỏ tôi từng bế anh đấy" mà đến đòi hỏi lợi lộc, cứ làm như nếu không có họ bế thì người ta không sống nổi đến giờ vậy? Đúng là mặt dày!
Chưa hết đâu, hồi Lâm Hạ lên làm thợ điện ở nhà máy cán thép, bố Lâm đắc ý đi khoe khắp làng, kết quả là một ông cụ trong họ dắt cháu trai đến tận cửa, nhất quyết bắt Lâm Hạ phải sắp xếp việc làm cho cháu ông ta, chí ít cũng phải làm thợ điện, còn bảo Lâm Hạ phải kèm cặp nó trước, lương khởi điểm không cần nhiều, chỉ cần bao ăn ở và cho hai mươi đồng là được. Chuyện đó làm bố mẹ Lâm khó chịu vô cùng, đương nhiên là không thể đồng ý. Ông cụ đó liền nổi trận lôi đình, gân xanh trên cổ nổi lên đòi đoạn tuyệt quan hệ với bố Lâm: À, nhà anh có con gái giỏi giang nên coi thường họ hàng nghèo chứ gì? Con bé hồi nhỏ tôi còn bế nó đấy, sắp xếp việc làm cho em họ nó thì sao chứ? Chẳng phải là lẽ đương nhiên à?
Bố mẹ Lâm phải giải thích đủ kiểu rằng con gái chỉ là một thợ học việc nhỏ nhoi, bản thân còn chưa đứng vững nên không thể giúp sắp xếp việc làm được. Ông cụ lại tức giận mắng: Không có bản lĩnh thì khoe khoang làm gì? Đừng có bảo là nhà mình khá giả rồi nên coi thường chúng tôi, không muốn giúp đỡ chúng tôi, không giúp thì thôi còn nói mấy chuyện vớ vẩn làm gì? Kể từ đó bố Lâm chẳng bao giờ dám ra ngoài khoe khoang chuyện nhà con gái thế này thế kia nữa.
Lục Thiệu Đường lên tỉnh làm cán bộ, người ta hỏi đến, bố Lâm còn phải nói: Việc công tác của con rể tôi sao có thể tùy tiện nói với tôi được? Như thế là vi phạm nguyên tắc đấy. Thế nên Lâm Thúy về nhà đẻ chẳng có ai dám sán lại gần nhờ vả Lục Thiệu Đường sắp xếp công việc, vào đại học hay giới thiệu đối tượng này nọ.
Không ngờ tránh được bên nhà ngoại lại không tránh được bên nhà ngoại của Lục Thiệu Đường. Nhưng đây là bác cả của Lục Thiệu Đường, là chị gái ruột của Phương Địch Hoa, lại có bà cụ ở đây, Lâm Thúy đương nhiên sẽ không đối xử như với Đinh Quốc Hoa. Cô giáo huấn Đinh Quốc Hoa là vì cậu ta là phận con cháu, còn đối với chị cả Lục, miễn là hai nhà chưa xé rách mặt thì cũng không thể vô lễ, huống hồ đây là bác cả.
Nhưng Lâm Thúy có cách của mình. Cô cười nói: Học nghề thì có gì khó đâu ạ? Khi nào Lê Hoa và mấy đứa có thời gian cứ sang đây cùng Tú Tú học may quần áo là được.
Còn về phần lương thực, cô tin là bác cả và nhà các cậu sẽ không keo kiệt. Những năm qua mấy gia đình vẫn đi lại, đám Lục Thiệu Đường thường xuyên sang thăm bà ngoại Phương và mang theo rất nhiều đồ, bên kia cũng có quà đáp lễ. Ba người cậu sớm đã chia gia tài, bà ngoại Phương lần lượt ở nhà các con trai, vốn dĩ ở nhà ai thì người đó nhận quà và đáp lễ, sau này có lẽ vì Lục Thiệu Đường thành đạt nên hai bà mợ khác biết anh đến cũng chuẩn bị lễ vật, dù ít dù nhiều thì đó cũng là lễ nghĩa.
