Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 679
Cập nhật lúc: 30/12/2025 19:04
Anh cả Lục như nhìn thấy ba phiên bản xấu xí của chú hai đang xếp hàng đứng trước mặt, đứa nào đứa nấy cái miệng cũng bô bô như cái loa phát thanh, đau hết cả đầu. Nói xong anh liền đuổi khéo mấy đứa về chuẩn bị.
Lưu Ba có chút thấp thỏm, tại sao kế toán lại đột nhiên tìm mình nhỉ? Chẳng lẽ mình phạm lỗi gì sao?
Anh cả Lục bèn nói qua chuyện định cho anh ta đi theo mình làm kinh doanh. Lưu Ba bất thình lình bị một miếng bánh lớn từ trên trời rơi xuống đập trúng đầu, vẫn còn có chút không dám tin: Kế toán Lục, tôi... tôi làm được thật à?
Anh cả Lục liếc anh ta một cái: Em dâu tôi bảo anh được thì tôi nghĩ chắc chắn anh được.
Lưu Ba nghe Lâm Thúy khen mình có khiếu làm kinh doanh, ngay lập tức như được tiêm m.á.u gà, lưng thẳng tắp như cây sào, lời xu nịnh tung ra không tiếc tiền, vừa bày tỏ lòng trung thành, vừa thể hiện quyết tâm nhất định sẽ theo tổ chức làm việc thật tốt.
Anh cả Lục nghe mà sướng rơn. Anh vỗ vai Lưu Ba: Ba này, về dọn dẹp một chút, sáng mai tám giờ qua đây, trong buổi sáng chúng ta phải đi công tác một chuyến.
Lưu Ba kích động đứng nghiêm: Rõ!
Lúc bước ra khỏi trụ sở đại đội, anh ta phấn khích nhảy cẫng lên: Á hú! Mình còn oai hơn cả thợ điện! Mình được vào xưởng hương rồi!
Vì quá phấn khích nên anh ta nhảy hơi lố, lúc tiếp đất suýt chút nữa đ.â.m sầm vào một người phụ nữ. Trương Tú Anh mắng: Cái đồ khỉ đột không có mắt kia, mày nhảy nhót cái quái gì thế?
Chẳng buồn đoái hoài đến Lưu Ba, Trương Tú Anh vội vàng xông vào trụ sở đại đội, vừa thấy anh cả Lục đã gào lên: Kế toán Lục, chuyện này là sao hả? Thợ điện tuyển chọn kiểu gì thế?
Anh cả Lục đáp: Tuyển xong rồi, tên ba người đã công bố rồi.
Trương Tú Anh hỏi: Thế Vĩnh Thuận nhà tôi đâu? Sao không có tên nó?
Anh cả Lục hớp ngụm trà: Chắc nó không thi đỗ thôi.
Trương Tú Anh lập tức như bị giẫm phải đuôi: Sao nó có thể không đỗ? Mấy cái người kia đều không bằng Vĩnh Thuận, sao họ được chọn mà Vĩnh Thuận nhà tôi lại trượt? Ai không đỗ chứ con trai tôi không bao giờ trượt, nó đường đường là học sinh cấp ba đấy.
Anh cả Lục chẳng thèm quan tâm anh là học sinh cấp ba hay sinh viên đại học, em dâu ba không đưa tên Trương Vĩnh Thuận thì tức là không đỗ thôi.
Trương Tú Anh không chịu, cứ nhất quyết làm loạn, cậy anh cả Lục tính tình tốt nên định bám lấy anh mà lèm bèm. Anh cả Lục sợ quá né xa ra, nhìn bà ta đầy kinh hãi: Chị đừng có lại đây, đứng xa tôi ra một chút, Quế Anh nhà tôi không thích tôi đứng quá gần mấy bà đàn ông con trai đâu.
Lục Bình đang đứng bên cạnh phụ việc: ...
Hầu Bác và Lục An cũng đang giúp một tay, nghe thấy Trương Tú Anh làm loạn, Lục An hét lên: Trương Vĩnh Thuận có đi thi đâu mà đòi trúng tuyển?
Trương Tú Anh ngẩn người: Không đi thi? Tại sao?
Lục An bảo: Thế thì chị phải về mà hỏi anh ấy chứ.
Trương Tú Anh sực nhớ lúc nãy thấy con trai mặt mày sưng sỉa từ ngoài đi về nhà, đầy vẻ phẫn nộ và uất ức. Bà hỏi chuyện thợ điện thế nào rồi, kết quả nó nổi trận lôi đình, bảo người ta đi cửa sau nội bộ hết rồi, nó không có tiền đi lễ cũng không có quan hệ thì người ta sao có thể chọn nó?
Trương Tú Anh thật sự tưởng Lâm Thúy đã ngầm chọn người nhà nên mới vội vàng đến đại đội đòi lẽ phải. Bà không dám trực tiếp nhắm vào Lâm Thúy, chỉ bảo đến hỏi xem sự tình thế nào. Sao lại bảo con bà không đi thi?
Trương Tú Anh vội vàng chạy về nhà hỏi con trai xem thực hư ra sao. Trương Vĩnh Thuận đang ngồi ở nhà tức phát khóc, anh ta cảm thấy quá uất ức. Anh ta tốt nghiệp cấp ba, vốn nghĩ đại đội phải chủ động cử anh ta đi học đại học Công Nông Binh, kết quả đại đội cứ im lìm. Anh ta ở nhà dỗi dằn, Trương Tú Anh biết ý liền lên đại đội hỏi, nhưng đại đội lại bảo hai năm nay làng Lục Gia không có chỉ tiêu, đến lượt các đội sản xuất khác rồi. Chủ yếu là chỉ tiêu của công xã có hạn, mấy chục đội sản xuất của mười bốn đại đội trong toàn công xã phải luân phiên nhau.
Thế là Trương Tú Anh và chồng lên công xã chạy chọt quan hệ, kết quả cũng không thành, nghe nói những nhà khác còn chạy mạnh hơn. Có người hiến kế cho họ, bảo sao lại bỏ mặc vị phật sống ở ngay trong làng mình mà cứ chạy đôn chạy đáo lên công xã làm gì? Nhà họ Lục ở làng Lục Gia chẳng phải là vị phật tốt nhất đó sao? Bất kể là ông cụ Lục hay Lâm Thúy đều có thể giúp họ một tay, tiếng nói ở công xã đều có trọng lượng cả.
Nhưng chồng Trương Tú Anh làm việc ở nhà máy trên huyện, bình thường không tham gia lao động ở làng. Cái mác công nhân thành phố khiến ông ta có chút thanh cao tự phụ, rất ít khi giao thiệp với người trong làng, thực chất là coi thường nhưng ngoài miệng chỉ bảo bận không có thời gian. Bình thường không đi lại với nhà họ Lục, giờ lại muốn tìm người ta nhờ vả chuyện đi học đại học?
Trương Tú Anh tìm bà già họ Khâu nhờ nói giúp, bà Khâu cũng chẳng mỉa mai chuyện "có việc mới tìm đến", mà trực tiếp bảo bà ta đừng có tìm nhà họ Lục chạy chọt, nhà họ Lục không quản mấy việc này đâu. Ngay cả cháu ngoại nhà họ còn phải dựa vào bản lĩnh của mình, chị là người ngoài mà đòi nhờ vả chuyện đi học đại học? Chuyện đó là không thể nào.
Trương Tú Anh trước đó đã đ.á.n.h liều thử một lần, bà không dám tìm Phương Địch Hoa mà đến trạm xá tìm ông cụ Lục lấy cớ khám bệnh để thăm dò, ông cụ Lục trực tiếp bảo không quen thân với người trên công xã. Chị quản người ta quen hay không làm gì? Chỉ cần người ta bảo không quen tức là không muốn giúp rồi.
Vì chuyện này mà Trương Vĩnh Thuận ở nhà không lúc nào vui vẻ, suốt ngày lầm lì. Bây giờ đại đội tuyển thợ điện, anh ta nghĩ đại đội phải mời mình đi mới đúng. Anh ta thật sự bị chiều chuộng từ nhỏ nên sinh ra ảo tưởng, đọc sách đến mụ mẫm cả người, lại chịu ảnh hưởng từ bố nên càng ra dáng một gã mọt sách.
Bố họ Trương là công nhân trên huyện, tự cho mình cao hơn nông dân một bậc, không thèm giao du với dân làng, hiếm khi tham gia họp đại đội mà toàn để vợ đi thay. Nếu cần ông ta phải đi, ông ta luôn giữ thái độ họ phải mời tôi, cầu xin tôi mới đúng, đi một lần là thấy mình nể mặt đại đội lắm rồi.
Trương Vĩnh Thuận bị ảnh hưởng nên cũng thấy mình là học sinh cấp ba, cao hơn người khác một bậc. Ở làng Lục Gia tầm tuổi anh ta chỉ có mình anh ta học cấp ba, không mời anh ta làm thợ điện thì mời ai? Anh ta đợi người ta đến mời mình, nên ngay cả danh sách anh ta cũng chẳng thèm đăng ký. Thà rằng anh cứ đăng ký đi rồi hãy bắt người ta mời? Nếu anh có đăng ký mà không đi thi, Lâm Thúy có khi còn tưởng anh bị ốm hay gặp sự cố gì đó, còn sai Lục An đi gọi một tiếng đấy chứ. Đằng này đến tên cũng không báo, ai mà quản cho nổi?
Trương Tú Anh nghe con trai bảo không đăng ký, chính bà cũng đờ người ra tại chỗ, nhìn con trai đầy vẻ không dám tin.
