Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 703

Cập nhật lúc: 31/12/2025 10:19

Vốn dĩ nếu cứ ở nhà cầm cự vài ngày, thực sự không ổn thì mời thầy lang lấy ít t.h.u.ố.c hay châm cứu vài nhát là xong, giờ bà Phương Địch Hoa đòi đưa đi bệnh viện thì chắc chắn sẽ phát sinh một khoản chi phí lớn. Bệnh viện đâu phải là nơi muốn đi là đi? Lên bệnh viện huyện không mất ba năm chục đồng thì đừng hòng về, lên bệnh viện tỉnh thì ít nhất cũng phải một trăm đồng làm nền.

Số tiền này cô út không bỏ thì ai bỏ? Hơn nữa, con trai bà là Lục Thiệu Đường đang làm cán bộ lớn trên tỉnh, đi xe Jeep, việc đưa bà cụ lên tỉnh khám bệnh cũng là lẽ đương nhiên. Anh ta nhiều tiền như thế, bỏ tiền ra cho bà ngoại cũng là việc nên làm.

Mợ ba thì một xu cũng không muốn bỏ. Nhìn đám cháu trai cháu gái đã lớn sắp đến tuổi dựng vợ gả chồng, việc gì cũng cần đến tiền, nhà cô út giàu có không giúp đỡ thì thôi, giờ còn bắt họ bỏ tiền thì đúng là quá không biết điều.

Mợ cả thì không sợ phải bỏ tiền, nếu năm nhà cùng góp thì mỗi nhà cũng chẳng đáng bao nhiêu. Mợ chỉ lo bà cụ đột nhiên phát bệnh nặng rồi không qua khỏi, để cô út đón đi như thế này thì tiếng xấu sẽ đổ lên đầu nhà họ Phương. Truyền ra ngoài người ta chẳng cười nhạo ba nàng dâu nhà họ Phương không muốn hầu hạ mẹ chồng, phải để con gái rước về chăm sao? Nếu còn trẻ sang chơi vài ngày thì không sao, chứ đã ngần này tuổi rồi, nói đi là đi ngay được, lỡ qua đời ở nhà con gái thì không hay. Người già mất là hỷ tang, mang phúc khí về cho con cháu, mất ở nhà con gái thì ra cái thể thống gì? Tất nhiên những lời này mợ không thể nói ra, nếu để ông nhà biết mợ đã tính đến chuyện hậu sự của mẹ chồng thì ông ấy sẽ nổi trận lôi đình với mợ ngay.

Bà Phương Địch Hoa cũng chẳng thèm bàn bạc với các anh chị em, bà tự quyết định, ai phản đối cũng vô dụng. Bà trực tiếp vơ lấy mấy bộ quần áo của bà ngoại Phương, rồi quơ luôn chiếc khăn gói đã giặt đến bạc màu, bọc quần áo vào bên trong. Cậu hai Phương đi vào, báo là đã mượn được xe lừa. Bà Phương bảo Lâm Thúy cầm bọc quần áo, còn bà trực tiếp bế bổng bà cụ lên.

Cậu cả, mợ cả và mọi người vẫn vừa khuyên vừa ngăn: Cô út, em đừng vội, để chúng ta bàn bạc thêm đã.

Cậu ba Phương đứng một bên suốt nãy giờ không lên tiếng. Cô út vẫn còn trách ông hồi nhỏ chọc vào mắt bà, nên lúc nào cũng nhìn ông bằng nửa con mắt, ông cũng chẳng dại gì mà sấn lại gần để chuốc lấy bực mình.

Bà Phương gắt: Bàn bạc cái gì? Không đi bệnh viện thì để bà cụ nằm liệt trên giường không ăn không uống à?

Mợ ba tỏ vẻ không hài lòng: Tôi bảo này cô út, sao cô cứ luôn miệng oán trách chúng tôi không cho mẹ ăn uống thế? Ai không cho chứ...

Chẳng phải chính các người bảo mẹ nằm liệt giường hai ngày không ăn uống gì rồi sao? Bà Phương chẳng nể nang gì mà vặn lại.

Mợ cả vội giải thích: Là do mẹ tự mình không chịu ăn, bảo là nuốt không trôi, chúng tôi cũng không thể cưỡng ép đổ vào được. Mời thầy lang đến bà cũng không cho khám, người ta cũng đành chịu thôi.

Bà Phương chẳng buồn nói đi nói lại với họ. Nhiều người bất kể trước đây thân thiết với bố mẹ thế nào, bất kể miệng lưỡi nói hiếu thảo hay ho ra sao, nhưng đến lúc bố mẹ thực sự cần người hầu hạ thì đa phần là chê bai, không muốn chăm sóc. Bệnh lâu trước giường không có con hiếu thảo, câu này chẳng phải tự nhiên mà có. Dù sao anh chị em cũng đông, mọi người luân phiên nhau thì cũng nhẹ gánh, không đến mức đổ dồn lên vai một người.

Bà chẳng thèm quan tâm các anh chị em có bằng lòng hay không, bế bà cụ định xuống giường. Bà ngoại Phương thì sống c.h.ế.t bám c.h.ặ.t lấy mép giường không chịu đi, lúc này sức lực của bà lại lớn đến lạ thường. Bà cụ gầy gò gào lên: Tôi không đi, tôi không đi đâu hết, tôi muốn c.h.ế.t ở nhà mình. Quần áo tẩm liệm tôi đã mặc sẵn rồi, tôi phải đợi bố các anh đến đón.

Lâm Thúy khuyên bà: Ngoại ơi, con xem rồi, sức khỏe ngoại vẫn tốt lắm, chẳng bệnh tật gì đâu, còn sống thêm được hai mươi năm nữa ấy chứ.

Cô đã nhìn ra rồi, bà cụ không phải bị bệnh cấp tính, mà là bị đả kích gì đó nên cảm thấy mình già rồi không nên sống tiếp, muốn tuyệt thực đây mà.

Bà ngoại Phương bảo: Không... không được, sống lâu quá thành ra cái họa cho con cháu, thế này là đủ vốn rồi.

Mợ ba thường hay cố tình hoặc vô ý nói bóng gió với bà, bảo là người già có câu thế này: Người già sống đến một độ tuổi nhất định thì cái mạng mà họ đang sống chính là mạng của con cháu; người già trường thọ thì con cháu sẽ không được tốt lắm; mẹ đừng để bụng nhé, con không nói mẹ đâu, con nghe người ta nói thế thôi...

Bà không thể để người ta ghét bỏ, bà không thể liên lụy đến con cái, càng không thể sống cướp thọ của con cháu. Bà phải đi tìm ông nhà bà thôi. Nếu lão ấy ở dưới đó mà dám tìm bà già khác thì bà còn phải xuống mà trị lão ấy chứ.

Dù lý do của bà rất đầy đủ, quyết tâm không đi rất lớn và biểu hiện cũng rất rõ ràng, nhưng tiếc là trước mặt bà Phương Địch Hoa thì đều vô tác dụng. Bà Phương cứng rắn bế bà cụ ra ngoài, ấn ngồi xuống xe lừa, rồi bảo Lâm Thúy đạp xe đi trước dẫn đường, sai Phương Tư Nguyên đ.á.n.h xe tiễn một đoạn.

Bà ngoại Phương còn định gào khóc. Bà Phương vớ ngay chiếc áo rách nhét vào miệng bà cụ, chẳng thèm nể nang gì dù đó là người mẹ đẻ đã gần chín mươi tuổi của mình. Cậu cả và cậu hai đứng nhìn mà đờ người ra. Đó là mẹ của họ đấy chứ có phải đứa trẻ nghịch ngợm không nghe lời đâu.

Đám người nhà họ Phương tiễn đến đầu làng, nhìn theo chiếc xe lừa đi xa mà trong lòng mỗi người một ý nghĩ, ai nấy đều thở dài. Mợ hai bảo mợ cả: Chị cả này, hay là mình góp ít tiền mai mang sang cho cô út? Cô ấy chắc chắn sẽ bảo Thiệu Đường đưa mẹ đi bệnh viện lớn kiểm tra đấy.

Mợ cả không nói gì, mợ ba thì hậm hực: Già ngần này rồi còn đi bệnh viện lớn làm gì nữa? Với lại, ai đưa đi thì người đó bỏ tiền ra thôi. Bệnh viện lớn kiểm tra một cái là mất hai ba chục đồng, nếu có bệnh tật gì thì chẳng phải mất một hai trăm đồng sao?

Cậu ba Phương không quản vợ, nên mợ ta cứ việc nói năng tùy tiện, không chút kiêng dè. Mà nhà cậu ba đã ra ở riêng từ lâu, cậu cả và cậu hai cũng chẳng quản được em dâu. Cậu cả chỉ biết lườm em ba một cái, ý bảo cậu hãy quản lấy vợ mình. Nhưng thực ra suy nghĩ của cậu ba cũng giống hệt vợ thôi.

Đến làng Lục Gia thì trời cũng đã tối mịt. May mà lúc này an ninh tốt, nhất là ở nông thôn đang bận vụ gặt, ngoài đồng lúc nào cũng có người. Phương Tư Nguyên cũng chẳng sợ, cứ thế đ.á.n.h xe lừa quay về. Bà Phương trực tiếp bế bà cụ lên giường, rồi bàn bạc với Lâm Thúy: Mai con gọi điện cho Thiệu Đường, bảo nó liên hệ với bệnh viện lớn, mình đưa ngoại con đi khám xem sao.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.