Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 731
Cập nhật lúc: 31/12/2025 11:01
Anh vừa đi, sắc mặt Nghiêm Bình lập tức sa sầm xuống. Nghiêm Tâm và Cao Đình Đình lại vội vàng an ủi bà ta.
Nói thật, Nghiêm Bình chẳng muốn về quê chút nào, đã đi ra ngoài được rồi thì còn quay lại làm gì nữa? Nhất là bác cả Lục còn muốn về sửa mộ, muốn sau khi trăm tuổi được chôn cất ở quê nhà bên cạnh cha mẹ. Nhưng ông ấy cũng không nghĩ xem, ông ấy có hai đời vợ, sau này ông ấy táng ở đây thì chẳng lẽ bà ta cũng phải táng ở đây sao? Hay là ông ấy chỉ nghĩ cho mình, muốn hợp táng cùng người vợ đầu mà chẳng hề tính đến bà ta?
Vả lại, ở thủ đô chính phủ có cấp đất nghĩa trang công cộng, sau này ông ấy cũng chẳng thiếu chỗ nằm, việc gì cứ phải về cái xóm nhỏ xa lạ này? Dù sao bà ta cũng không muốn bị chôn ở vùng nông thôn lạ lẫm này đâu. Bà ta thà ở lại nghĩa trang công cộng thủ đô còn hơn.
Trong lòng vốn đã khó chịu nhưng bà ta không nói ra, đến Kỳ Châu rồi mọi chuyện lại chẳng mấy suôn sẻ. Thấy bác cả Lục và Lục Thiệu Đường thân thiết như vậy, bà ta đã thấy bực, giờ Hồ Tiểu Lạc lại đổ bệnh, bà ta chỉ vì sốt ruột mà lỡ lời mắng Lâm Thúy một câu, anh đã sa sầm mặt mũi không vui, bà ta dĩ nhiên càng bực hơn.
Nhưng dù sao cũng là vợ chồng hai mươi năm, dù là rổ rá cạp lại thì cũng lâu hơn thời gian bà ta ở với người chồng đầu nhiều, tình cảm với bác cả Lục dĩ nhiên là sâu đậm. Tuy bác cả Lục lớn hơn bà ta gần 20 tuổi nhưng cơ thể vẫn cường tráng, tinh lực dồi dào, vợ chồng không hề có sự lệch pha như những cặp chồng già vợ trẻ khác. Tình cảm vì thế cũng gắn bó hơn.
Bà ta dù có bất mãn nhưng cũng không giận dỗi vào lúc này, dù sao đã hứa là đưa ông già về thăm quê. Mà lý do quan trọng nhất khiến bà ta bằng lòng đi cùng là vì không muốn cho Lục Thiệu Đường có cơ hội riêng tư tiếp cận ông Lục. Cái gã Lục Thiệu Tài kia tuy vô dụng nhưng lại giỏi bán t.h.ả.m khóc lóc, lỡ như khóc lóc làm ông già mủi lòng rồi dắt về thủ đô thì sao?
Bà ta bảo Nghiêm Tâm trông chừng đứa trẻ, còn mình ra ngoài tìm bác cả Lục. Đi loanh quanh một vòng, bà ta thấy bác cả đang ở sân sau trò chuyện với mấy cựu chiến binh. Đợi ông nói chuyện xong, bà ta tiến lên khoác tay ông, dịu dàng bảo: Ông Lục này, bây giờ ông không còn trẻ nữa đâu, đừng có động một tí là cáu kỉnh. Bác sĩ nói rồi, giờ ông phải giữ cho tâm thế thoải mái, đừng có ôm đồm nhiều việc, càng không được tức giận, như thế không tốt cho tim mạch đâu.
Bác cả Lục đáp: Tôi đã giận gì đâu.
Nghiêm Bình lườm ông một cái đầy tình tứ: Khóe miệng trễ tận xuống cằm rồi kìa, còn tưởng ai không thấy chắc? Tôi không phải cố ý trách vợ thằng Thiệu Đường đâu, chẳng qua là tôi sốt ruột quá thôi mà.
Bác cả Lục không muốn tiếp tục chủ đề đó, hỏi: Tiểu Lạc không sao rồi chứ?
Nghiêm Bình bảo: Không có gì đáng ngại nữa.
Bác cả Lục nói: Nếu không sao thì ngày mai chúng ta về quê.
Nghiêm Bình dìu ông đi về phía phòng bệnh. Bác cả Lục dặn: Bà hãy thân thiết với thằng Thiệu Đường hơn một chút.
Nghiêm Bình khẽ cười: Chuyện này thì ông oan cho tôi quá. Đối với Thiệu Đường, tôi lúc nào chẳng giống ông, tôi coi nó như cháu ruột, cần nói gì thì nói, c.ầ.n s.ai bảo gì thì sai bảo, thân thiết lắm chứ bộ.
Bác cả Lục nghe vậy mới hài lòng: Phải như vậy chứ. Sau này bảo thằng Thiệu Ngọc thân thiết với thằng Thiệu Đường nhiều vào, chuyến này vốn dĩ nên để chị em tụi nó về cùng mới phải.
Nghiêm Bình tiếp lời: Tụi nó cũng muốn về cùng ông lắm chứ. Tôi vừa nhắc một cái là Anh Kiệt với Thiệu Ngọc đi xin nghỉ ngay, nhưng tòa soạn lại cử Anh Kiệt đi phỏng vấn chiến sĩ biên phòng, còn bên đại đội thông tin của Thiệu Ngọc cũng phải phối hợp diễn tập dã ngoại, không cho nghỉ.
Bác cả Lục dĩ nhiên hiểu chuyện này: Chắc là chưa có duyên, sau này về cũng vậy thôi.
Đúng lúc này Lục Thiệu Đường và Lâm Thúy mua cơm từ nhà ăn về, gọi mọi người vào ăn. Nghiêm Bình lập tức tỏ ra nhiệt tình: Thiệu Đường này, cháu cứ đi theo tụi bác thế này có ảnh hưởng công việc không? Bác thấy cháu cứ ưu tiên công việc đi, bên này chỉ cần phái một lính cần vụ lái xe cho tụi bác là được rồi.
Lục Thiệu Đường bảo: Công việc con sắp xếp ổn rồi, hai ngày này không có nhiệm vụ khẩn cấp, không sao đâu ạ.
Nghiêm Bình lại mỉm cười với Lâm Thúy: Tiểu Lâm này, lúc nãy bác cả hiểu lầm cháu, cháu đừng để bụng nhé. Cái thằng Tiểu Lạc đó, bố mẹ nó công việc bận rộn không có thời gian quản, hồi nhỏ sức khỏe đã yếu rồi, bác làm bà nên khó tránh khỏi lo lắng thái quá.
Lâm Thúy không ngờ Nghiêm Bình bỗng nhiên lại dễ nói chuyện như vậy, lúc trước còn đang ra vẻ mẹ chồng với cô cơ mà. Đối phương đã chìa nhành mai ra, cô dĩ nhiên cũng không làm cao, liền đáp lại ngay một cách tích cực: Bác gái ạ, cháu cũng chỉ lo cho thằng bé thôi chứ tâm trí đâu mà nghĩ chuyện khác. Cái đường ruột của Tiểu Lạc đúng là phải nuôi dưỡng kỹ vào, vì tổn thương đường ruột là không thể phục hồi ngay được, bị một trận thế này ít nhất phải kiêng khem nửa tháng.
Nghiêm Bình không ngờ cô lại hiểu biết chuyện này, trong lòng hơi ngạc nhiên, rồi lại tự trào: Chẳng thế sao? Người già trông con cho chúng nó đúng là cực nhọc đủ đường, dù va chạm hay đau ốm gì, quay đi quay lại bố mẹ nó lại chẳng xót xa, rồi bác đây lại là người chịu tiếng trách cứ thôi.
Bà ta khẽ vỗ nhẹ vào người bác cả Lục, giọng điệu như đang làm nũng để tìm sự đồng cảm: Ông Lục, ông thấy đúng không? Người ta cứ bảo làm con dâu khó, chứ thực ra làm mẹ chồng đôi khi cũng khó lắm đấy.
Lâm Thúy không khỏi thầm khâm phục, hèn chi Nghiêm Bình có thể nắm giữ c.h.ặ.t chẽ bác cả Lục trong tay dù là vợ kế, đúng là có trình độ thật. Nghiêm Bình không những khiến bác cả coi con riêng của bà ta như con đẻ, hết lòng nuôi dưỡng, cho ăn học, lo cưới gả, sắp xếp công việc, mà giờ còn chăm lo cho cả cháu nội của con riêng nữa. Bà ta luôn gửi một tín hiệu để bác cả cảm thấy bà ta dựa dẫm và thân thiết với ông nhất, ngay cả đứa con trước đây của bà ta cũng phải xếp sau. Bà ta than vãn với bác cả về con trai con dâu mình, khiến bác cả phải đứng ra chống lưng quản lý tụi nó, vô hình trung bác cả cũng tự gánh vác trách nhiệm và quan tâm nhiều hơn đến con riêng của bà ta.
Lâm Thúy thầm nghĩ đúng là học hỏi được một chiêu. Về đến phòng bệnh, mấy người cùng nhau ăn tối. Hồ Tiểu Lạc thấy có trứng hấp lại đòi ăn tiếp. Nó vừa được truyền nước xong, giờ đã hết đau hết ngứa nên lại bắt đầu dở chứng, đúng kiểu vừa khỏi đau đã quên vết sẹo. Lâm Thúy nhìn hộp trứng hấp trên bàn đã bị ăn sạch, bảo nó: Trưa nay cháu nôn ghê thế, đường ruột còn yếu cần nghỉ ngơi, không được ăn thêm nữa. Cái trứng hấp này cũng chẳng có gì đặc sắc, mai về quê rồi thím làm cho cháu ăn trứng hấp dầu thơm hằng ngày luôn.
