Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 746
Cập nhật lúc: 31/12/2025 11:03
Lục Trường Thuận không may rơi xuống hố sâu, nhóm Lục Trường Phúc mải chơi quá trớn nên hoàn toàn không để ý đến nó. Lục Trường Phúc cùng đám trẻ con chạy đi chỗ khác chơi đến tối mịt mới về nhà, lúc bị Triệu Mỹ Phượng hỏi đến em trai, nó còn bảo em nó đã tự về nhà rồi. Cuối cùng bác cả Lục phải huy động cả cảnh vệ mới tìm thấy Lục Trường Thuận, nhưng đáng tiếc là đứa bé đã tắt thở từ lâu.
Nghiêm Bình biết chuyện thì cãi nhau một trận lôi đình với bác cả Lục, bảo rằng Lục Thiệu Tài và Lục Trường Phúc đã hết t.h.u.ố.c chữa. Họ lười biếng, ham chơi đã đành, đằng này lại còn vô trách nhiệm, không có bản lĩnh gánh vác. Đặc biệt là Lục Trường Phúc mấy lần còn xúi giục Lục Anh Kiệt đi chơi cùng, điều này khiến Nghiêm Bình nổi trận lôi đình, thậm chí còn nghi ngờ có phải Lục Trường Phúc muốn hại con trai bà hay không.
Vì chuyện này mà bác cả Lục cũng thấy Lục Trường Phúc giống hệt thằng cha nó, không thể cứu vãn, cũng chẳng cần tốn công bồi dưỡng thêm làm gì. Thế nên sau khi Nghiêm Bình làm mình làm mẩy, ông vì muốn yên ổn cửa nhà nên đã tống cả gia đình con cả về quê. Về cái c.h.ế.t của Lục Trường Thuận, ông không hề đề cập với em trai, trong thư chỉ nói là đứa nhỏ bị bạo bệnh mà mất. Nhóm Lục Thiệu Tài và Lục Trường Phúc đương nhiên cũng không nhắc đến, cứ như thể đứa trẻ đó chưa từng tồn tại trên đời.
Lục lão gia đương nhiên không biết chuyện này. Bác cả Lục cảm thấy Lục Trường Thọ nên tiếp xúc nhiều hơn với lũ trẻ nhà chi hai, đặc biệt là thằng bé Lục Bình. Tuy mới tiếp xúc vài ngày nhưng bác cả cũng nhìn ra nó là đứa trầm ổn, lương thiện, lại rất có trách nhiệm của một người làm anh, biết dạy bảo và bảo vệ các em. Có thể thấy Lục An đã được nó dẫn dắt rất tốt. Nếu để Lục Bình và Lục Trường Thọ cùng lên thủ đô, sau này đi học cùng nhau, có sự cạnh tranh thì chắc chắn Lục Trường Thọ cũng sẽ nhìn gương anh mà trở nên tốt hơn.
Lục lão gia kém anh cả mười một tuổi, lúc còn bé xíu cứ như cái đuôi nhỏ chạy theo sau anh gọi anh ơi, anh à. Anh cả đối xử với ông rất tốt, không chỉ bế ông lên chơi trò máy bay mà còn mua kẹo và bánh ngọt cho ông ăn. Lúc đó cha bận rộn chạy vạy khắp nơi, ít khi ở nhà, ông chủ yếu đều là đi theo anh cả chơi đùa và học chữ. Những chữ đầu đời đều là do anh cả dạy, nào là Bách Gia Tính, Tam Tự Kinh, Thiên Tự Văn, Thanh Luật Khải Mông cũng là học thuộc lòng theo anh cả. Cho đến tận lúc anh cả rời nhà đi lính, ông vẫn luôn theo sát anh, ông tôn kính anh cả như một người cha vậy.
Nghe anh cả bảo muốn đưa Lục Bình lên thủ đô, phản ứng đầu tiên của ông là anh cả đang muốn nâng đỡ con cháu nhà mình. Ông cũng không có suy nghĩ kiểu: Trước đây Thiệu Đường đã theo anh cả đi rồi, mình nợ anh ấy ân tình, trong lòng không thoải mái, giờ không thể nợ thêm nữa kẻo không trả nổi, thôi đừng để con đi. Bởi vì nếu không phải Nghiêm Bình cứ hở ra là nhắc nhở chuyện chi hai nợ chi một, thì ông vẫn luôn cảm thấy đó là sự dìu dắt của anh cả dành cho con cháu trong nhà, giống như hồi trẻ ông coi Lục Thiệu Tài như con đẻ của mình vậy. Ông không thể khước từ ý tốt của anh cả, nếu không anh sẽ buồn.
Có điều ông cũng không thể độc đoán quyết định thay con cháu: Anh cả, chuyện này để em hỏi ý kiến thằng bé xem sao. Hồi đó Thiệu Đường là nó tự nguyện vào quân đội, còn tính cách của Lục Bình thì hơi khác với chú ba nó.
Chú ba nó là đứa năng lượng tràn trề, chẳng lúc nào ngồi yên, mấy tuổi đã dám trèo lên ngọn cây cao v.út, nhà dột là nó thoăn thoắt leo lên sửa ngay. Quan trọng là đứa trẻ đó muốn đi xa, muốn ra ngoài bươn chải, có một giấc mộng làm hiệp khách thời cổ. Còn Lục Bình lại thích cuộc sống gia đình bình lặng, bảo nó đi lính, liệu có ổn không? Có mệt quá không, có bị thiệt thòi không?
Lục lão gia cũng là người thương con cháu, nếu không phải Lục Thiệu Đường tự mình muốn đi lính, lại thêm cái nết ăn khỏe như rồng cuốn mà nhà lúc đó không khá giả gì, cả nhà ăn không đủ no, thì ông cũng chẳng nỡ để con đi lính đâu. Lục Bình... dù sao cũng là cháu đích tôn của ông, lúc nhỏ trắng trẻo mềm mại, là đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện. Khi chưa có Phan Phan và Điềm Điềm thì nó chính là cục vàng cục bạc của ông, ngày nào ông cũng bế trong lòng mà cưng nựng. Bây giờ trong nhà đã đủ ăn đủ mặc, ông không muốn cháu mình phải vào quân ngũ chịu khổ.
Lục lão gia không có tư tưởng vào quân đội sẽ có chỗ dựa thì không phải vất vả, ông cho rằng đã đi lính thì phải tập luyện đến kiệt sức, chắc chắn là rất khổ.
Đúng lúc đó, Lục Bình đeo cặp sách từ văn phòng kế toán của đại đội đi ra. Bây giờ vụ mùa lúa mạch đã xong, nó lại quay về chế độ sáng đi học chiều tham gia lao động, mà cái gọi là lao động chính là đến văn phòng đại đội giúp cha tính toán sổ sách. Thời đó trẻ con nông thôn thường đi học muộn, mùa thu năm nay nó mới bắt đầu vào học cấp hai. Thấy bác cả và ông nội, nó vui vẻ chạy lại gần.
Bác cả Lục thân thiết trò chuyện với nó, hỏi thăm sở thích hằng ngày, có thích rèn luyện thân thể không, lớn lên muốn làm gì. Nếu là trước đây bác cả hỏi như vậy, Lục Bình thật sự chẳng có ý tưởng gì rõ rệt. Lúc trước nó chỉ nghĩ cứ đi học, tham gia lao động, cùng lắm là học hết cấp hai, nếu không đỗ cấp ba thì về nhà làm ruộng, nếu đỗ cấp ba thì học thêm hai năm, tốt nghiệp rồi cũng lại về nhà làm ruộng thôi. Sau khi tốt nghiệp cấp ba, nếu thuận lợi thì chú ba đưa vào quân đội, còn không thì cứ ở đại đội làm lụng kiếm công điểm, hoặc nhờ ông nội lo cho một chân ghi điểm, kế toán đội sản xuất hay giáo viên tiểu học gì đó mà làm. Nói chung là cứ tùy cơ ứng biến, sao cũng được.
Giờ đây chịu ảnh hưởng của Lâm Thúy, lại được nghe radio mỗi ngày, nó dần có những suy nghĩ của riêng mình. Nó đã nghiêm túc suy nghĩ về mọi khả năng trong tương lai. Nó sẽ học tập thật tốt, nếu tốt nghiệp cấp ba thì ở đại đội lao động hai năm, tích lũy đủ thâm niên rồi xin đại đội, công xã tiến cử đi học đại học Công Nông Binh. Nó tin rằng nếu phải thi cử tuyển chọn thì chắc chắn nó sẽ đỗ. Nó cũng có thể nhập ngũ, bất kể chú ba có giúp hay không, bây giờ nó rèn luyện thể lực mỗi ngày, kiến thức văn hóa cũng vững vàng, tuyệt đối có thể trúng tuyển. Lại còn dì út nói sau này chắc chắn sẽ có nhiều cơ hội hơn, biết đâu sẽ khôi phục lại kỳ thi đại học hoặc cho phép mọi người làm kinh doanh, lúc đó lối thoát sẽ nhiều vô kể. Dù sao dì út nói đúng, bình thường cứ rèn luyện thân thể cho tốt, đọc nhiều sách để có kiến thức, bất kể cơ hội nào đến cũng đều có thể nắm bắt được!
Nó đem những lối đi khả dĩ của mình kể cho bác cả Lục nghe, rồi cười nói: Dì út cháu bảo cơ hội chỉ dành cho những người có chuẩn bị, cháu sẽ học hành thật tốt, sau này bất kể làm kế toán hay đi lính, cháu đều có thể làm tốt ạ!
