Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 788
Cập nhật lúc: 31/12/2025 11:11
Thế mà nhà kia vẫn nhất quyết không chịu làm thủ thuật triệt sản.
Dạo này, rất nhiều phụ nữ và đàn ông ở các đội sản xuất thuộc đại đội Lục Gia Trang đều hưởng ứng lời kêu gọi, thực hiện sinh sản kế hoạch. Ngay cả những phụ nữ trong độ tuổi sinh đẻ chưa đến ba mươi nhưng đã có ba con cũng chủ động đi đặt vòng, họ chẳng muốn trở thành một Chu Tú Lan thứ hai.
Vợ chồng Khâu Tiến Điền và Chu Tú Lan giờ đây chính là điển hình tiêu cực. Tuy không ai cố ý đem họ ra làm gương xấu để bêu rếu, nhưng ai có mắt đều tự nhìn thấy và so sánh. Không muốn đẻ quá nhiều rồi rơi vào hoàn cảnh như họ, nên nhiều chị em đã chủ động đi đặt vòng. Cứ định kỳ đi khám, cách hai năm thay vòng mới một lần thì chắc là không hại thân lắm đâu nhỉ? Dù sao đàn ông không chịu thắt nút thì họ muốn tránh t.h.a.i chỉ còn cách tự đi đặt vòng thôi.
Nhưng Chu Tú Lan mãi không đi, mà Khâu Tiến Điền cũng nhất quyết không chịu làm. Khâu Tiến Điền cứng đầu như đá, mặc cho anh em họ hàng đem bản thân ra làm chứng là thắt nút không ảnh hưởng gì đến sức khỏe, anh ta vẫn khăng khăng từ chối.
Lúc này, Chu Tú Lan đang lê từng bước chân nặng nề về nhà. Cô thực sự đã đẻ quá đủ rồi, nghĩ bụng công xã cho đặt vòng và thắt nút miễn phí thì mình đi đặt cái vòng vậy. Thắt nút thì tốn thời gian không đi làm được, chứ đặt vòng thì không ảnh hưởng mấy. Hôm nay khó khăn lắm mới trống việc, cô lén lút giấu mẹ chồng định bụng lên bệnh viện công xã đặt vòng, ai ngờ bác sĩ bảo cô lại m.a.n.g t.h.a.i rồi nên không đặt được.
Giây phút nghe bác sĩ nói mình lại có bầu, cô thực sự sụp đổ và tuyệt vọng! Suốt thời gian qua cô đã cố tránh né không cho chồng đụng vào người, vì nghĩ tám đứa con là quá nhiều rồi, đẻ nữa thực sự nuôi không nổi. Mọi người đều đi đặt vòng thắt nút, Khâu Tiến Điền không chịu làm thì cô định bụng nhịn chuyện vợ chồng cho đến khi xong vụ thu sẽ đi đặt vòng.
Nhưng đàn ông thì chẳng nhịn nổi, cũng chẳng muốn chịu thiệt thòi chút nào. Anh ta vừa dỗ vừa lừa, bán cưỡng ép để đạt được mục đích, còn bảo không cho vào trong thì không sao đâu. Kết quả là cô đề phòng đủ đường mà vẫn dính bầu!
Cô biết nhiều người sau lưng cười nhạo mình đẻ như lợn nái, bảo cô cứ xoạc chân ra là có một đứa, lại còn mỉa mai nhà cô càng nghèo càng đẻ, càng đẻ càng nghèo. Nhưng cô có muốn thế đâu? Cô chẳng muốn tí nào! Nhưng có cách gì đây? Cô làm sao chống lại được đàn ông?
Cô cũng chẳng muốn sống những ngày tháng khổ cực này. Tám đứa con không đứa nào có nổi một bộ quần áo mới. Đại mùa đông không đủ áo bông, ba đứa con gái nhỏ nhất phải nằm lì trên giường không dám ra khỏi phòng, hễ trời ấm là lũ trẻ lại cởi truồng chạy tót ra ngoài. Hồi trước thằng con thứ ba mười tuổi đầu rồi vẫn còn cởi truồng chạy nhông nhông khắp nơi. Sau này nhờ các bà các bác không đành lòng nên thỉnh thoảng mới giúp đỡ cho chút ít.
Nhưng cô thấy xấu hổ lắm chứ! Chỉ hai năm nữa thôi là thằng lớn phải lấy vợ rồi, với cái nhà nghèo rớt mồng tơi này, cô lấy gì lo vợ cho con?
Cô đi về nhà như người mất hồn, dọc đường gặp mẹ chồng thì chỉ đối phó qua loa vài câu, buột miệng bảo mình lại m.a.n.g t.h.a.i rồi. Về đến nhà, cô ngồi bệt xuống ngưỡng cửa chính, chẳng biết phải làm sao. Lũ trẻ lớn đều đi làm đồng cả rồi, đứa thứ ba và thứ tư ở nhà trông em nhỏ.
Cái Tam sáu tuổi thấy mẹ thất thần thì lo lắng hỏi han: Mẹ ơi, mẹ không khỏe ạ? Mẹ nằm nghỉ đi, để con đun nước nóng cho mẹ.
Chu Tú Lan bắt đầu rơi lệ, cái Tam và cái Tứ thấy mẹ khóc cũng sợ hãi khóc theo. Ngồi đó không biết bao lâu thì con trai lớn của cô là Khâu Thập Mẫu đi làm về. Nó sa sầm mặt mày, nghiến răng hỏi: Mẹ, mẹ lại có chửa rồi à?
Chu Tú Lan xấu hổ đỏ bừng mặt, vừa ngượng vừa nhục, không biết phải đối mặt thế nào. Khâu Thập Mẫu đi chăm sóc mảnh vườn của gia đình thì nghe thấy bà nội đang ngồi lê đôi mách với người ta. Bà nội dùng cái giọng khinh khỉnh bảo: Cái đứa con dâu nhà tôi ấy mà, lại có chửa rồi, cứ như đẻ lợn ấy, xoạc chân ra là có một đứa.
Khâu Thập Mẫu lúc đó cảm thấy vừa nhục nhã vừa căm phẫn. Nó hằm hằm chạy về nhà, mất bình tĩnh quát khẽ vào mặt mẹ: Mẹ cũng chẳng biết xấu hổ là gì cả! Từng này tuổi rồi còn đẻ không biết chán à? Người ta trẻ hơn mẹ còn biết sinh sản kế hoạch, chỉ có mẹ là không biết nhục! Con cũng thấy xấu hổ lây vì mẹ đấy!
Nói xong, nó sập cửa chạy biến ra ngoài. Chu Tú Lan sững sờ như rơi vào hầm băng, cảm thấy đất trời chao đảo, cổ họng như bị một tảng đá đè nặng không thở nổi. Cô ra sức cào cấu cổ mình, phát ra những tiếng kêu đau đớn như con thú bị thương.
Khâu Thập Mẫu năm nay đã 16 tuổi. Trẻ con nông thôn vốn hiểu chuyện sớm, nó cũng không ngoại lệ. Từ hồi mười tuổi đầu, nó đã nghe người ta bàn tán nhà nó nghèo rớt mồng tơi vì mẹ nó cứ đẻ liên tục. Bà nội ở nhà thỉnh thoảng cũng càm ràm: Đều tại cái lũ nợ đời các mày, không thì nhà mình có nghèo thế này không?
Thế là nó mặc định việc nó không được đi học, không có áo mới, không được ăn no đều tại mẹ nó cứ đẻ mãi không thôi. Từ lúc bắt đầu hiểu chuyện nam nữ, nó cảm thấy mẹ mình từng này tuổi rồi còn liên tục m.a.n.g t.h.a.i là chuyện rất nhục nhã và không biết liêm sỉ.
Trương Vĩnh Thuận bảo từ hồi nó lên cấp hai là mẹ nó không còn ngủ với bố nó nữa. Vĩnh Thuận nói chỉ cần con cái lớn rồi thì cha mẹ không nên làm chuyện đó nữa, làm thế là lưu manh, là không biết thẹn. Nó rất tán đồng, nó cũng thấy mẹ mình quá không đứng đắn, từng này tuổi rồi còn suốt ngày tơ tưởng chuyện trong chăn ngoài gối.
Đúng ra thì hai ba năm nữa gia đình phải lo cưới vợ cho nó, nhưng hoàn cảnh nhà này thì ai dám gả con gái cho nó? Nó lấy đâu ra sính lễ mà cưới vợ? Đã thế nó là con cả, dưới còn bảy đứa em, giờ mẹ lại mang bầu, không chừng năm sau đẻ xong lại có tiếp. Đúng là đẻ như lợn nái không biết dừng!
Trong lòng nó vừa khinh bỉ vừa căm ghét, đúng là quá mất mặt! Để cả làng nhìn thấy mẹ cứ vác cái bụng bầu đi lại suốt ngày, không thấy buồn nôn sao? Nghĩ đến việc mình không lấy nổi vợ chỉ vì mẹ đẻ quá nhiều em, cơn giận trong lòng nó lại bùng lên. Ai dám gả con gái vào cái gia đình toàn gánh nặng thế này? Chẳng lẽ nó phải làm thằng độc thân cả đời hay sao?
