Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 790

Cập nhật lúc: 31/12/2025 11:11

Không còn cô con dâu út để hành hạ, bà ta lại càng lấn tới ép uổng con dâu cả, kìm kẹp Chu Tú Lan đến nghẹt thở.

Thực ra từ mấy năm trước, khi đã sinh được bốn năm đứa con là Chu Tú Lan đã chẳng muốn đẻ nữa rồi, nhưng bà hai Khâu mắng cho cô vuốt mặt không kịp, chồng lại chẳng biết thương vợ, bản thân cô lại là người dễ thụ thai, nên cứ thế đành phải tiếp tục đẻ.

Lục lão gia vẫn còn nhớ hồi đó Chu Tú Lan từng lén lút tìm Phương Địch Hoa để hỏi xem có t.h.u.ố.c gì uống để không sinh con nữa không, vì nghĩ nhà họ Lục có gốc gác lâu đời, biết đâu lại có phương t.h.u.ố.c như vậy? Phương Địch Hoa đã thẳng thắn bảo cô là không có loại t.h.u.ố.c nào như thế, nếu có thì cũng chỉ là những thủ đoạn âm độc làm hại thân thể nên tuyệt đối không được dùng, bà khuyên cô nên lên bệnh viện, bác sĩ nhất định có cách.

Chu Tú Lan vốn là người đàn bà quanh năm không ra khỏi lũy tre làng, ngoài Lục Gia Trang thì chỉ có về nhà ngoại, lên đến công xã là cô đã chẳng biết đông tây nam bắc ở đâu, lấy đâu ra can đảm mà dám đi bệnh viện? Cô cũng chẳng có tiền mà đi. Hoàn cảnh nhà cô như vậy, người ngoài cũng chẳng giúp được gì, nên mọi chuyện cứ thế mà kéo dài đến tận bây giờ.

Chỉ là hiện giờ Chu Tú Lan không muốn đẻ nữa, lại còn làm rùm beng lên, chẳng lẽ lại để mất mặt vô ích sao? Lục lão gia nghĩ nên tôn trọng ý nguyện của cô, tốt nhất là để Khâu Tiến Điền đi thắt nút.

Nhưng Khâu Tiến Điền làm sao có thể tự mình đi thắt nút được? Anh ta thở dài: Chú hai, chuyện thắt nút đó đâu có dễ như cắt tóc đâu chú?

Nếu mà dễ như cắt tóc thì anh ta chắc chắn đã đi làm ngay mà chẳng cần nói hai lời. Lục lão gia vốn là người có tu dưỡng tốt mà cũng bị anh ta làm cho tức nghẹn cổ. Ông bảo: Một là anh đi thắt nút, hai là Tú Lan đi thắt nút.

Khâu Tiến Điền cãi lý: Chẳng phải cô ấy đang mang bầu rồi sao? Thắt sao được nữa?

Chu Tú Lan ở trong nhà khóc lóc t.h.ả.m thiết. Tuy không dám trực tiếp đối đầu với mẹ chồng và chồng, nhưng thái độ của cô đã quá rõ ràng là không muốn sinh nữa, cô thực sự đã quá mệt mỏi rồi. Sự sỉ nhục từ chính con trai mình là đòn giáng quá nặng nề đối với cô. Cô không sợ người ngoài bàn tán, nhưng những lời nói cay độc như tẩm độc của thằng con cả khiến cô không sao ngẩng đầu lên nổi. Cô thà lên bệnh viện bỏ cái t.h.a.i này rồi sẵn tiện thắt nút luôn, thà chịu khổ ở cữ một tháng còn hơn phải ráng thêm mười tháng để rồi đẻ ra lại tiếp tục vòng quẩn quanh tã lót.

Lục lão gia không đưa ra ý kiến về việc này, đó là chuyện riêng của nhà người ta. Dù là một đứa trẻ chưa thành hình hay là sinh ra đi chăng nữa, thì cũng là họ tự sinh tự nuôi, phá t.h.a.i thì bản thân họ cũng phải chịu đau đớn.

Ông chợt nhớ đến một câu con dâu ba từng nói: Nếu đứa trẻ có quyền lựa chọn, chắc chắn nó chẳng muốn đầu t.h.a.i vào nhà này đâu.

Đúng vậy, đã tám đứa rồi, đẻ thêm đứa nữa thì chắc chắn cũng chỉ nuôi như nuôi con chuột nhắt thôi. Nhìn lũ trẻ nhà họ mặt vàng võ gầy gò, ai không biết lại tưởng Lục Gia Trang vẫn còn chịu cảnh đói kém như mười năm trước không bằng.

Lục lão gia cũng chẳng nghĩ ra cách gì để khuyên can. Nếu là trước cải cách ruộng đất, chắc chắn bà hai Khâu phải nghe theo sự sắp xếp của ông, nhưng giờ nhà nào biết nhà nấy, ông không có quyền quản chuyện riêng tư của họ. Không thể ép buộc người ta, mọi người cũng chẳng thể cứ tụ tập mãi ở nhà họ Khâu nên tản dần đi hết.

Chu Tú Lan nắm lấy tay bà Khâu, khẩn khoản: Bác ơi. Cô muốn nhờ bà Khâu giúp một tay khuyên bảo mẹ chồng và chồng mình. Bà Khâu vỗ vỗ cánh tay cô, rồi đi tìm Khâu Tiến Điền để nói chuyện.

Khâu Tiến Điền ôm đầu: Bác ơi, cháu nói cũng có được tính đâu, bác đi mà nói với mẹ cháu ấy. Hễ có chuyện gì không vừa ý là anh ta lại lôi mẹ ra làm lá chắn, mà mẹ anh ta thì đời nào chịu đồng ý.

Bà Khâu cũng thấy khó hiểu: Tiến Điền này, bác bảo anh đã có tám đứa con rồi, cái t.h.a.i mới này nhất định phải đẻ sao?

Khâu Tiến Điền lý sự: Bác ơi, dù sao đó cũng là một mạng người mà, ai gánh nổi cái tội g.i.ế.c người cơ chứ?

Bà Khâu tức giận mắng: Nó đã thành hình đâu, giờ mới chỉ là một hòn m.á.u thôi, g.i.ế.c người cái gì mà g.i.ế.c? Bà thật chẳng hiểu Khâu Tiến Điền nghĩ cái gì nữa, sao cứ không thể nghe vợ lấy một lần.

Bác nói thật nhé, nhìn cả làng xem có nhà nào nghèo như nhà anh không? Đến nhà bà góa Tôn người ta cũng chẳng tồi tàn như cái nhà này! Bà Khâu bực bội nói.

Thế mà Khâu Tiến Điền lại hu hu khóc rống lên. Bà Khâu: ...

Đúng lúc này, bà hai Khâu từ bên ngoài chạy xồng xộc vào, mặt mũi hầm hầm: Chị cả, chị có ý gì thế? Cười nhạo nhà tôi đấy à? Định biến nhà tôi thành điển hình tiêu cực để rêu rao cho cả công xã, cả huyện biết hay sao? Bà ta bắt đầu lu loa mắng mỏ, ý tứ đều là chuyện này thật quá mất mặt.

Các người giẫm đạp lên nhà tôi để kiếm cái danh hão, kiếm tiền, rồi giờ lại quay lại bắt nạt chúng tôi! Trời đất ơi, có còn thiên lý nữa không?

Bà ta khóc lóc gào thét một hồi, bà Khâu cũng nghe ra rồi, hóa ra là đang trách Lâm Thúy. Ý của bà hai Khâu là Lâm Thúy lấy nhà bà ta làm điển hình tiêu cực đưa vào sổ tay tuyên truyền để người khác học tập và rêu rao, là đang giẫm lên nhà bà ta để nịnh bợ chính phủ và vơ vét lợi ích cho bản thân.

Bà Khâu tức đến nổ phổi, mắng: Đúng là cái đồ lòng lang dạ thú, không biết tốt xấu! Bà chẳng thèm chấp nữa, quay lưng bỏ đi luôn. Chu Tú Lan cô độc bất lực nằm trên giường khóc nức nở.

Bà hai Khâu đứng ngoài sân mắng vào trong nhà: Khóc lóc cái nỗi gì? Sao lòng dạ chị lại ác độc thế hả? Đi phá cái t.h.a.i đó đi chẳng phải tốn tiền nằm viện sao? Nhà này có tiền cho chị phá chắc? Mang t.h.a.i rồi thì đẻ, có gì mà phải khóc? Cùng lắm đẻ xong rồi thắt nút, sau này khỏi đẻ nữa là được chứ gì. Thực ra bà ta chẳng muốn con dâu đi phá t.h.a.i hay thắt nút gì lúc này cả. Thậm chí bà ta còn chẳng muốn cho con dâu đi triệt sản, kể cả đặt vòng bà ta cũng không đồng ý, đơn giản vì bà ta không muốn phối hợp với đại đội.

Bà ta cảm thấy chính sách sinh sản kế hoạch này là nhắm thẳng vào nhà mình, là cố tình hại nhà mình, cười nhạo nhà mình. Vì họ thấy nhà bà ta có tám đứa con, nợ đại đội không ít tiền nên họ ghét nhà bà ta, cố tình chỉnh nhà bà ta! Thế nên bà ta nhất quyết không phối hợp! Kiên quyết không phối hợp!

Chuyện nhà họ Khâu ầm ĩ như vậy, Lâm Thúy đương nhiên cũng nghe tiếng. Những người từ làng khác sang Lục Gia Trang học tập kinh nghiệm, ngoài việc đi theo Lục Hợp Hoan tham quan khảo sát, cũng thường đến thăm và trò chuyện với Lâm Thúy. Họ rất đề cao bài viết đó của cô, vì dù sao đó cũng là bài viết được Cục Y tế tỉnh chọn làm tài liệu tuyên truyền, sao có thể không được đ.á.n.h giá cao cho được? Họ đối với Lâm Thúy đương nhiên cũng vô cùng ngưỡng mộ. Nếu không phải Lâm Thúy không muốn tham gia quá sâu vào công việc, chắc họ đã mời cô cùng đi tham quan, khảo sát và phỏng vấn các hộ gia đình xã viên rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.