Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 802
Cập nhật lúc: 31/12/2025 12:00
Dù sao ở thành phố cũng không câu nệ mấy hủ tục khắt khe như dưới quê. Tuy nhiên, những người thân thiết trong đơn vị vẫn gửi quà đến chúc mừng.
Cánh đàn ông thì chúc mừng Khương Vệ Đông ngay tại văn phòng, còn phụ nữ thì đến tận nhà tặng trứng gà, mì sợi, bánh kẹo, sữa bột mạch nha. Cũng chỉ có vợ xưởng trưởng Hồ, vợ chủ nhiệm văn phòng xưởng, rồi mấy người như Hàn Vân là gia quyến lãnh đạo mới đến tận nhà, những người khác chủ yếu là chúc mừng Khương Vệ Đông, đợi nhà họ Khương bày tiệc rượu rồi mới đến chung vui.
Dư Minh Minh cũng mang quà đến chúc mừng, cô xách theo trứng gà, mì sợi, sữa bột và hai cái móng giò, chắc là nhờ người mua giúp. Bà cụ Khương mời vào nhà nhưng cô không chịu vì sợ làm phiền sản phụ và em bé nghỉ ngơi. Bản tính cô vốn dịu dàng, nói năng nhỏ nhẹ, giờ đây thoát khỏi cảnh khổ sở trông cô như được tái sinh, cả người toát lên vẻ nhẹ nhõm, tự tại.
Lâm Thúy nghe tiếng liền thò đầu ra xem, suýt chút nữa không nhận ra. Dư Minh Minh lại nhận ra cô trước, chủ động chào hỏi: Đồng chí Lâm Thúy, chào cô, tôi vẫn luôn muốn đặc biệt cảm ơn cô đấy.
Lâm Thúy nhanh trí nhớ ra ngay, cũng mỉm cười đáp: Cô giáo Dư khách sáo quá, vào nhà ngồi chơi chút đi.
Thấy họ thật lòng mời, Dư Minh Minh mới vào phòng khách ngồi một lát. Bé Miên Miên đang ngủ, nhưng con bé không quá nhạy cảm, bé ngủ thì mọi người vẫn cứ sinh hoạt bình thường, không cần phải đi nhẹ nói khẽ hay hạ giọng quá mức.
Lâm Hạ cũng ra ngoài ngồi, cô cảm thấy nếu cứ nằm lì một chỗ thì người mình sẽ rệu rã mất. Bên ngoài trời lạnh không ra được nên cô cứ đi loanh quanh trong nhà cho giãn gân cốt. Dư Minh Minh chúc mừng cô: Chị Lâm ở cữ tốt quá, sắc mặt hồng hào thật đấy.
Lâm Hạ cũng chẳng khách sáo: Đều nhờ người nhà vất vả thôi, mọi người chăm tôi mệt lắm, còn tôi thì nằm không cũng chán c.h.ế.t đi được. Haiz, thật chỉ muốn đi làm ngay thôi.
Trước khi sinh cô đã nghỉ gần một tháng, giờ lại chẳng phải làm gì, suốt ngày chỉ ăn uống rồi ngủ, từ bé đến lớn cô chưa từng được hưởng thụ thế này bao giờ, cô cảm thấy nếu cứ thế này người mình mọc nấm mất. May mà trước đó có em gái ba sang bầu bạn, giờ lại có mẹ, chị cả và lũ trẻ sang chơi cho náo nhiệt, không thì cô thật sự không chịu nổi. Cô nhận ra mình thà đi làm còn hơn ở nhà nhàn rỗi. Tuy đi làm đôi khi mệt thật, nhưng cái mệt đó vẫn tốt hơn là cứ ngồi không chẳng làm gì. Bận rộn thì cùng lắm là mệt thân, chứ nhàn cư là dễ làm người ta bứt rứt, cảm giác đó khó chịu lắm.
Vì Khương Vệ Đông đã giúp Dư Minh Minh bắt Cao Hổ để ly hôn nên cô rất biết ơn nhà họ Khương, trước đó cũng hay đi lại với bà cụ Khương và Lâm Hạ. Chị em Lâm Hạ, Lâm Thúy cũng rất quan tâm đến cô, hy vọng sau khi ly hôn cô sẽ sống tốt, không bị người ta chỉ trỏ bàn tán hay rơi vào cảnh túng quẫn.
Ở dưới quê, nhiều người phụ nữ dù bị bạo hành cũng không thể thoát thân, nguyên nhân cốt lõi là họ không có một công việc ổn định để nuôi sống bản thân và con cái, vậy thì ly hôn kiểu gì? Dư Minh Minh có thể ly hôn nhanh ch.óng, bề ngoài là nhờ Khương Vệ Đông và các lãnh đạo đứng ra làm chủ, nhưng căn bản là vì cô có công việc ổn định.
Quả nhiên, Dư Minh Minh rất vui vẻ chia sẻ về tình hình hiện tại, cô cười càng thêm dịu dàng, cả người như bao phủ bởi một vầng sáng bình yên.
Tôi và bé Dư Thần vẫn ổn, bố mẹ tôi cũng thay đổi nhiều rồi. Họ không những không oán trách hay hắt hủi tôi mà còn chủ động giúp tôi trông cháu, thỉnh thoảng lại gọi mẹ con tôi về ăn cơm.
Sau khi ly hôn cô đã đổi tên cho con theo họ mình là Dư Thần, vì đứa trẻ sinh vào buổi sáng, cô cũng hy vọng cuộc sống của hai mẹ con sẽ tràn đầy hy vọng như ánh ban mai. Bé Dư Thần vốn hơi nhõng nhẽo nhưng giờ đã hiểu chuyện hơn nhiều, không cần người khác phải chăm bẵm đặc biệt, còn biết theo mẹ học chữ nữa.
Bố mẹ Dư Minh Minh trước đây trọng nam khinh nữ không coi cô ra gì, nhưng từ khi Cao Hổ bị bắt, Khương Vệ Đông và các lãnh đạo đã đặc biệt nói chuyện với họ, làm rõ thái độ của ban quản lý nhà máy. Mọi người đều đồng tình ủng hộ Dư Minh Minh và mong các bậc làm cha mẹ đừng có không biết điều. Ban đầu họ còn thấy nhục vì con gái ly hôn, con rể bị bắt, sợ người ta bảo con gái mình khắc chồng, đưa chồng vào tù, lại sợ nhà họ Cao đến quấy phá. Nhưng thấy lãnh đạo nhà máy cán thép đều ủng hộ con gái mình, lại còn đặc biệt nhắc nhở, họ cũng chẳng phải hạng m.á.u lạnh đến mức đẩy hết lỗi lên đầu con nên cũng biết che chở cho cô và giúp trông cháu. Dù thỉnh thoảng vẫn có vài lời xì xào nhưng phần lớn đều bị phía nhà máy dập tắt nên cũng chẳng sao.
Còn bố mẹ Cao Hổ thì cố tìm mọi cơ hội để nhồi nhét vào đầu cháu nội những ý nghĩ xấu xa, chia rẽ tình cảm mẹ con, muốn đứa trẻ biết rằng chính mẹ nó đã đưa bố nó vào tù, mẹ nó là người đàn bà xấu. May mà Dư Minh Minh vốn luôn yêu thương con, bé lại rất quấn mẹ nên chẳng những không bị xúi giục mà còn mắng ông bà và cô mình là người xấu, không muốn nhìn mặt họ nữa. Sau vài lần gây hấn, nhà họ Dư báo cảnh sát, bố mẹ Cao Hổ bị phạt cho vài bài học nên giờ cũng im hơi lặng tiếng, không dám đến quấy rầy nữa.
Dư Minh Minh hiện tại dù đi làm và trông con có hơi vất vả một chút nhưng tâm hồn thoải mái hơn trước rất nhiều. Cô cười bảo: Mệt thân một chút chẳng là gì, tâm trạng vui vẻ là tốt hơn tất cả. Với lại còn có bố mẹ và đơn vị ủng hộ, tôi mãn nguyện lắm rồi, thực sự phải cảm ơn mọi người nhiều lắm.
Cô lại một lần nữa gửi lời cảm ơn đến Lâm Thúy và Lâm Hạ. Lâm Hạ bảo cô đừng khách sáo, đó là việc nên làm thôi. Còn về Cao Hổ, cuối cùng hắn bị tuyên án chung thân. Các lãnh đạo cuối cùng vẫn cảm thấy không nên tùy tiện phán án t.ử hình nên đã đưa hắn đi khai thác mỏ.
Mấy đứa trẻ chạy ra chào cô giáo Dư. Dư Minh Minh nhìn thấy mấy cái kẹp tóc và dây buộc tóc trên đầu Phan Phan thì không khỏi sáng mắt lên: Đẹp quá.
Điềm Điềm thì hào phóng lắm: Cô giáo Dư ơi, con có cả một hộp cơ, để con tặng cô vài cái nhé.
Cô bé lon ton chạy đi bê cái hộp gỗ nhỏ của mình ra. Đó là hộp ông ngoại làm riêng cho bé để đựng dây buộc tóc, kẹp tóc và đủ thứ đồ chơi xinh xắn. Dư Minh Minh nhìn thấy bên trong có đủ loại dây buộc tóc sặc sỡ thì thích lắm, cô muốn mua một ít để tặng cho mấy đứa cháu gái bên ngoại, ngoài ra còn có thể dùng làm phần thưởng cho các học sinh nữ của mình. Cô không chịu lấy không mà nhất quyết đòi mua, Điềm Điềm bèn quay sang nhìn Lâm Thúy.
